“Còn không chịu lộ mặt?” Y chậm rãi lia mắt sang, đôi mắt đen sâu thẳm như hắc diệu thạch trong nước, còn sáng hơn cả ánh trăng, sâu hơn cả màn đêm.
Ngay khoảnh khắc chạm phải ánh mắt ấy, Bạch Lê vội kéo chặt rèm lại. Nhưng cũng đã muộn, tiếng bước chân càng lúc càng gần, gần đến mức chẳng còn thời gian để tìm chỗ trốn khác.
Nàng cúi đầu nhìn máu dính trên áo, do dự mấy lần, cuối cùng cắn răng thoa đầy tay.
Bước chân ngừng lại, một bàn tay thon dài vén rèm lên.
Từ trong bóng tối tràn đầy mùi máu tanh, một thân váy hoa nền đỏ thêu đen lăn ra ngoài.
Đó là một thiếu nữ đã hôn mê, trán dính máu vô cùng bắt mắt.
Tên phản diện áo trắng như tuyết kia hiển nhiên mắc bệnh sạch sẽ không nhẹ, vừa thấy nàng lăn ra đã lùi hẳn một bước, hoàn toàn không có ý ra tay đỡ, phải biết rằng đài hương này cao đến bảy tám thước, nếu cứ thế mà rơi xuống, không chết thì cũng tàn phế.
Tên đó cố ý! Bạch Lê rơi nước mắt đầy mặt, trong lòng hung hăng giơ ngón giữa với y.
Nhưng ngay khoảnh khắc sắp chạm đất, lưng và đầu gối nàng được nhẹ nhàng đỡ lấy, giống như được một đám mây bồng bềnh nâng lên.
“Cô tỉnh rồi à? Vừa rồi nguy hiểm thật đấy.” Thiếu niên nửa quỳ trên đất, dù đón được nàng vào đúng thời khắc nghìn cân treo sợi tóc, nhưng đôi tay lại không hề chạm vào bất kỳ chỗ nào trên thân thể nàng. Nếu không biết tính cách thật của y, có khi nàng đã tưởng đây là một nho sinh thủ lễ.
Nguy hiểm… nguy hiểm cái đầu ngươi ấy! Ra tay vào giây cuối cùng, chẳng phải để thăm dò xem ta thật sự hôn mê hay giả vờ sao? Nếu khi nãy nàng không nhịn được mở mắt thì chẳng phải chết chắc rồi ư?
“Đạo hữu, sao lại chỉ có một mình cô ở đây?” Mắt thiếu niên đen láy ánh lên tia sáng vụn. Nếu thật sự có thể nhìn thấu lòng người qua đôi mắt, thì có lẽ y đã dùng ánh sao rực rỡ nhất che đậy quỷ vực đầy hiểm nguy.
Bạch Lê cảm thấy bàn tay đang lót dưới vai nàng có thể bóp gãy cổ nàng bất cứ lúc nào. Nàng nên mừng vì trước đó mình đã cải trang, nếu không giờ mà bị nhận ra thì chắc cũng chẳng khác gì hai người lúc nãy, đến cả cơ hội phân trần cũng không có, bị ép ăn luôn suất cơm hộp nóng hổi.
Nàng đang định lên tiếng: “Thật ra ta…”
“Thật ra cô bị người ta truy sát, chạy trốn đến đây, đập trán ngất xỉu, giờ mới tỉnh đúng không?” Ngón tay lạnh lẽo của thiếu niên lướt qua vết thương vốn không tồn tại trên trán nàng, nhẹ nhàng chấm một cái, giơ lên cho nàng xem: “Ý cô là vậy phải không?”
Bạch Lê: “…” Sao ngươi lại cướp thoại của ta?
“Trán bị thương thật sao? Nhưng vì sao ta lại chẳng thấy vết nào?” Y cúi người lại gần, bàn tay lạnh như băng đặt lên cổ nàng, chầm chậm siết chặt: “Hay là… nơi chảy máu thật ra là ở đây?”
Rõ ràng y không dùng sức, trong mắt cũng không có sát ý, nụ cười vẫn dịu dàng đến thế… nhưng Bạch Lê lại gần như không thở nổi. Nàng thật quá ngây thơ rồi. Đã phát hiện ra bí mật gϊếŧ người của phản diện, sao còn nghĩ mình có thể toàn mạng rời đi?
Giờ phút này, thứ duy nhất có thể cứu nàng chính là kỳ tích.
Chớp mắt một cái, một luồng kiếm quang chói mắt như sao băng xé gió lao đến. Thiếu niên nhíu mày, hơi nới tay.
Kiếm quang ấy… rực rỡ đến thế…
Là Khương Biệt Hàn?
Cuối cùng Bạch Lê cũng có thể hít thở, nàng không kịp nghĩ gì, lập tức hét lớn: “Khương đạo hữu, huynh tới thật đúng lúc!”