“Lúc ta đến, tình cờ gặp Đoạn Nhạc sư thúc, ông ấy đang thiếu người, hay hai ngươi qua đó giúp một tay? Chỗ này vắng vẻ chẳng có gì đáng xem, nếu có cá lọt lưới chạy vào, có ta ở đây cũng không thoát được đâu.”
Tiết thiếu chủ từ Đông Vực tới, tính cách ôn hòa hiếm thấy, chưa từng mang dáng vẻ kênh kiệu của công tử thế gia, lần liên minh ba tông phái này cũng rất biết cách kết giao, khiến người khác không khỏi có thiện cảm.
Hai đệ tử vốn tuần tra đã chán ngấy, sớm muốn ra tiền tuyến xem thử, nay thấy không có gì đáng ngờ, đã vận kiếm quang bay vυ"t về phía trời Tây mây đỏ dày đặc.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, hai luồng kiếm quang kia như diều đứt dây, rơi thẳng xuống đất, hóa thành hai vệt máu loang loáng giữa màn đêm mù mịt.
“Thật đáng tiếc.” Giọng nói dịu dàng mang theo ý cười của thiếu niên vang lên, chất giọng êm ái như trăng thanh gió mát nhưng lời thốt ra lại đầy ác ý: “Bay sai hướng rồi.”
Má nó? Má nó? Thế mà cũng gϊếŧ người diệt khẩu luôn à? Có còn chút nhân tính nào không đấy?
Bạch Lê lăn một vòng, chui vào căn phòng bên cạnh, tay run lẩy bẩy đóng chặt cửa lại.
Phòng này vô cùng rộng lớn, giữa phòng bày mấy chục bài vị, ba bức chân dung treo trên tường đều mang dáng vẻ trang nghiêm, hai bên có hai trụ đèn cháy lập lòe… Nàng vô tình lọt vào tổ đường.
Nếu nàng nhớ không nhầm, nơi này cất giấu rất nhiều bí mật. Có bí mật tất có phản diện giở trò, không chừng chẳng bao lâu nữa, tên ma đầu vừa gϊếŧ người kia sẽ bước vào đây ở chung một phòng với nàng, thậm chí còn có màn giao lưu sinh tử.
Đùa gì vậy! Nàng còn có thể xui hơn được nữa không? Chỉ muốn tìm chỗ trốn mà cũng tự chui đầu vào rọ là sao?
Bạch Lê đã không còn đường lui, đành cắn răng leo lên đài hương cao nhất phía trong cùng, giấu mình sau rèm, móc từ túi càn khôn ra một viên Tức Nguyên Đan nuốt xuống, dồn hết sức áp chế linh lực, cố gắng khiến bản thân trở nên vô hình.
Cánh cửa lớn vừa khép lại đã bị người ta mạnh mẽ đẩy tung, đôi giày trắng thêu chỉ vàng tránh vết máu ở ngưỡng cửa, thong thả bước vào, từng hạt bụi vàng lấp lánh như tinh linh nhảy múa trong ánh trăng.
Tim nàng đập dồn dập, qua khe hở của rèm, nàng vừa khéo thấy rõ thiếu niên đang đứng cách đó mấy bước.
Rất khác lần đầu gặp mặt.
Lúc này y khoác thêm một lớp áo dài bằng lụa tuyết trắng, đuôi áo thêu chỉ vàng những hoa văn phức tạp, đó là phù hiệu của họ Tiết Kim Lân. Y đứng đó, dáng vẻ ung dung nhàn tản, đôi mắt đen ấm áp như ngọc dưới ánh nến mờ, làn da trắng đến gần như trong suốt, toát ra vẻ lạnh lẽo tựa băng.
Nếu nói lần đầu gặp nhau y như thanh đao lộ rõ sát khí, thì lúc này lại như vỏ đao bạch kim tinh xảo đã thu lưỡi về, không hề nguy hiểm, không mang sát ý.
Có vẻ y chẳng hề phát hiện trong phòng còn có kẻ lạ, chỉ thong thả đứng đó ngắm bức họa trên tường, trông giống một vị khách ngang qua bị lòng hiếu kỳ níu bước chân lại.
Không thấy ta, hắn không thấy ta.
Bạch Lê buông rèm xuống che tầm nhìn. Chỉ cần xem mình là một hòn đá, ngoan ngoãn không động đậy, có lẽ y sẽ không phát hiện ra.
“Vị đạo hữu đang trốn phía kia, sao không ra gặp mặt?” Trong bầu không khí im ắng ngột ngạt, giọng nói thiếu niên ngân lên như tiếng đàn réo rắt, thậm chí ánh mắt còn chẳng hề dịch chuyển.
Toàn thân Bạch Lê cứng đờ, không chỉ tim, ngay cả đồng tử cũng run rẩy mãnh liệt.
Bị phát hiện rồi.