Chương 2: Nhân vật phụ mờ nhạt

“Đừng, đừng có đùa kiểu đó…” Bạch Lê cố ép bản thân phải chấp nhận tình cảnh hiện giờ, nhưng thực sự quá sức hoang đường.

“Đạo hữu chưa từng nghe danh tiếng của Văn thị ở L*иg Châu sao? Hiện tại chúng ta đang ở trên địa bàn của họ đấy.”

L*иg Châu… Văn thị?

Khoan đã, hình như nàng từng đọc cái tên này ở đâu rồi…

Cuối cùng Bạch Lê cũng hiểu ra mình đang ở đâu, xem ra nàng cũng đã gia nhập đội quân xuyên sách rồi, quyển nàng xuyên vào lại là một bộ tu tiên có cái tên nhạt nhẽo đến phát ngán là “Con đường tu tiên dài đằng đẵng”.

Lý do ban đầu khiến nàng nhấn vào trang đầu tiên của cuốn tiểu thuyết này là tuyến tình cảm mới mẻ, không gượng gạo. Không có mấy trò tình tay ba nhạt nhẽo kiểu “ta yêu chàng, chàng yêu người khác”, cũng chẳng có đoạn não tàn như “vì nàng mà phụ cả thiên hạ”. Nam nữ chính là thanh mai trúc mã, chẳng ai có thể xen ngang tình cảm của họ, mọi sóng gió chỉ khiến họ càng thêm vững tin vào đối phương,

Kiểu phát triển tuyến tình cảm dứt khoát, không dây dưa như vậy thật sự rất dễ chiếm được cảm tình, thậm chí còn có vài phần phong thái của “Thần Điêu Đại Hiệp”.

Còn cái Văn thị ở L*иg Châu kia cũng có chút tiếng tăm trong sách. Đó là một cổ đông lớn của Yểm Nguyệt Phường, bề ngoài buôn bán đan dược và bí tịch nhưng thực chất lại làm nhiều chuyện mờ ám như thu gom nam nữ thiếu niên xinh đẹp khắp thiên hạ, bắt họ làm lô đỉnh rồi mang họ đi bán đấu giá tại chợ hoa của phường.

Sư môn của nữ chính Lăng Yên Yên và nam chính Khương Biệt Hàn là tiên tông đứng đầu thiên hạ. Sau khi phát hiện âm mưu ngầm của Văn thị, tiên tông dã lập tức cử đệ tử đi trừng phạt. Trên đường đi, Lăng Yên Yên bị Văn thị bắt giữ, may mà cuối cùng Khương Biệt Hàn đến kịp và cứu nàng thoát hiểm, diễn một màn anh hùng cứu mỹ nhân vừa kịch tính vừa cảm động.

Tiếc là nàng chưa đọc hết toàn truyện mà chỉ xem spoil kết cục trên mạng, đúng là chẳng ngoài dự đoán: người tốt sống, kẻ xấu chết, một cái kết trọn vẹn theo lối mòn.

Nhưng chuyện đó không quan trọng.

Điều quan trọng là ít nhất trong tình cảnh hiện tại, nữ chính Lăng Yên Yên có nam chính Khương Biệt Hàn tới cứu, còn đá lót chân Bạch Lê nàng thì chẳng có gì cả.

Phải, nàng đã nhớ ra rồi. Tên “Bạch Lê” trong truyện bị nhắc tới ít đến đáng thương, chủ nhân thân thể này là đệ tử Dược tông, chỉ xuất hiện đúng một câu thoại, có vai trò chẳng khác gì mấy nhân vật nền trong phim Marvel, khi cặp đôi chính ôm nhau ở nơi đổ nát lúc bình minh ló rạng thì nàng là người đứng sau vỗ tay, nước mắt lưng tròng.

Một sự tồn tại mờ nhạt gần như bằng không, chẳng lẽ xuyên sách là để nàng làm một cục đất sét bắt đầu từ con số không ở thế giới khác? Lại còn là kiểu nhân vậy quần chúng có thể bị gϊếŧ bất cứ lúc nào.