Chương 19: Oan gia ngõ hẹp

Gió đêm thổi vạt áo phồng lên như cánh bướm, tà váy quét đất đã bị bẩn từ lâu, áo váy tay rộng vướng víu khó di chuyển khiến Bạch Lê suýt vấp ngã mấy lần.

Trên đầu thỉnh thoảng lại có kiếm quang lướt qua, nàng cúi thấp người men theo tường, chuẩn bị lẻn ra sau.

Phía trước chắc chắn đang đánh nhau long trời lở đất, nàng mà liều mình lao vào chẳng khác nào tự đi nộp mạng.

Tuy không biết đây là nơi nào, nhưng ít ra vẫn chưa bị vạ lây. Bạch Lê đang định vòng qua góc tường thì bắt gặp hai đệ tử cưỡi kiếm bay qua, nhìn pháp bào trên người, rõ ràng là đệ tử của Cự Khuyết Kiếm tông đang tuần tra.

“Ngươi nghe gì chưa, bốn đồ đệ của Trần sư bá phái Thủ Dương chết thảm lắm, chết ngay giữa đường, đến cổng Bạch Ngọc Lâu còn chưa thấy đâu, hai con tin đi cùng cũng bị cướp mất.”

“Ngươi nói là bị tiểu lâu la họ Văn gϊếŧ sao? Làm gì có chuyện đó? Trong thời buổi rối ren thế này, chúng ta phải đồng tâm hiệp lực mới phải, đừng nói mấy lời giật gân như thế hù dọa ta.”

“Ta nói thật đấy. Thứ lỗi ta nói thẳng, Trần sư bá chỉ là một phù tu cảnh Động Hư, ngay cả gót giày của đại sư huynh chúng ta còn chẳng chạm tới. Trong bốn đệ tử đích truyền của ông ta, may ra chỉ có Triệu Minh Duệ là tạm chấp nhận được, ba người còn lại chẳng ra gì, chỉ làm hậu cần thì được, chứ đánh trận xông pha vẫn là việc của chúng ta.”

Bạch Lê núp trong bóng tối, âm thầm nhớ lại ba tu sĩ từng muốn lấy mạng nàng.

Nghĩ kỹ thì đúng là yếu thật.

Tên đệ tử Kiếm tông kia lại nói với giọng điệu tự phụ: “Vả lại lần này chúng ta đến L*иg Châu chinh phạt Văn thị, nói cho cùng cũng là do Trần sư bá khởi xướng. Ngươi đừng quên, năm mươi năm trước, ông ta mất cả một đôi nhi nữ ở…” Hắn đưa tay chỉ về phía tòa Bạch Ngọc Lâu cao vυ"t chạm mây, liếc đồng bạn một cái đầy ẩn ý.

“Bề ngoài là vì công vụ, thực ra là báo thù cho con. Nhưng nói đến chuyện riêng, ai biết ông ta có phải muốn nhân cơ hội này nuốt trọn Yểm Nguyệt Phường hay không. Ta đoán ông ta định mượn trận này để lập uy ở Trung Vực, ai ngờ xuất sư bất lợi, mất liền bốn đồ đệ. Ngươi không thấy sắc mặt Trần sư bá khi hay tin đâu, tím như gan heo ấy chứ, miệng thì hô hoán phải lăng trì tên tặc tử kia để tế vong linh đồ nhi. Ha! Không soi lại bản thân xem có lượng sức không, thứ nước đυ.c thế này mà đám tiểu tông tiểu phái cũng dám đâm đầu vào à?”

Hắn vừa ôm đầu ngáp một cái vừa lẩm bẩm: “Không biết phía trước đánh đến mức nào rồi, chúng ta cứ lảng vảng ở đây mãi cũng chán quá đi mất.”

“Đã thấy nhàm chán, chi bằng hai vị đạo hữu đến Bạch Ngọc Lâu xem náo nhiệt một phen?”

Hai đệ tử lập tức giật mình. Dưới hành lang trang trí đèn kết hoa, không biết từ lúc nào đã có thêm một bóng người cao gầy ngạo nghễ, mái tóc dài như lụa đen, được buộc bằng một chiếc trâm bạch ngọc hình ve sầu nhỏ nhắn, hai dải mũ quan buông xuống ngang vai.

Giọng nói kia trong trẻo như ngọc vỡ ở núi Côn, thế nhưng Bạch Lê vừa nghe thấy đầu gối lập tức mềm nhũn, nàng hít một hơi lạnh: Đây chẳng phải… chẳng phải… đúng là oan gia ngõ hẹp!

“Thì ra là Tiết thiếu chủ.” Hai đệ tử Kiếm tông nhanh chóng nhận ra thân phận đối phương, lập tức buông lỏng cảnh giác, chắp tay thi lễ: “Thiếu chủ không biết đấy thôi, đại sư huynh đã dẫn người bao vây Bạch Ngọc Lâu rồi, bọn ta chỉ lo tuần tra khu vực tổ đường… À mà, khi nãy không thấy thiếu chủ, người đã đi đâu vậy?”

Giọng nói kia vẫn mang ý cười: “Ai tìm ta?”

“Không, không, không ai tìm cả.” Hai đệ tử luống cuống xua tay, tranh nhau đáp lời: “Chúng ta vừa tuần tra vừa tìm người, tình hình trước mắt hỗn loạn, sợ người đi một mình sẽ gặp nguy hiểm, nên mới vội hỏi vậy.”

“Thì ra là các ngươi đang tuần tra à.”

Hai người kia ngớ người, cái gì gọi là “thì ra”? Tuần tra vốn dĩ là nhiệm vụ của họ, chẳng phải chuyện đương nhiên hay sao?

Nhưng nghĩ đến thân phận của đối phương, họ cũng không dám hỏi nhiều.