“Tiểu muội đừng sợ.” Phụ nhân cúi người, ngón tay thon dài như măng bằng ngọc đặt lên môi nàng, nheo mắt lười biếng, giọng khàn như làn khói mê hoặc: “Nơi muội sắp tới, có thể khiến muội thoát khỏi khổ ải, cũng có thể khiến muội sống không bằng chết.”
Cảm giác dưới thân hụt hẫng, toàn thân nàng như rơi vào thang máy lao xuống đáy vực, ánh sáng trước mắt liên tục chớp tắt, nàng ngồi phệt xuống nền đất.
Phụ nhân biến mất, Lăng Yên Yên và Hạ Hiên cũng chẳng còn đâu. Nàng bị truyền tống đến một nơi xa lạ không một bóng người.
Sương trắng mịt mù, cách năm bước đã không trông thấy gì, dưới chân lát gạch ngọc trắng sáng loáng. Dưới đế giày có những đoá hoa linh tê nở rộ: nền trắng tinh khôi được phủ bạc đắp ngọc, điểm vài nét đỏ hải đường và màu xanh của tùng, xa hơn là sắc xanh đậm và tím than rải rác, sắc màu dần chuyển tối, muôn loài thi nhau khoe sắc, nở rộ đến tận cuối màn sương.
Nàng hiểu rồi, nơi này có vẻ là một phòng tắm. Với tư cách là một hộp đêm đạt chuẩn, phòng tắm của Yểm Nguyệt Phường cũng phải bài trí cho lộng lẫy xa hoa.
Tiếng chuông leng keng dần đến gần. Hai bé gái xinh xắn nữ đồng đứng cung kính cách đó không xa, mặc áo dài màu tím, cổ tay đeo chuông, đồng loạt hành lễ với nàng. Động tác của các bé máy móc cứng nhắc, ánh mắt vô hồn, toàn thân như chỉ có tiếng chuông là còn mang sức sống.
Hai bé gái này là linh khôi.
“Mời cô nương tắm rửa thay y phục.” Giọng các bé gái cũng lạnh như băng tuyết.
Bạch Lê đứng ngây ra như tượng.
Thấy nàng không có phản ứng, hai bé nghiêng đầu nhìn nhau một cái, rồi bỗng biến mất, làn khói tím lan ra tại chỗ, trong nháy mắt lại ngưng tụ phía sau lưng nàng, biến thành hai hình hài thiếu nữ nhỏ nhắn.
Không nói không rằng, chúng cùng đưa tay ra đẩy nàng một cái.
Bạch Lê thật không ngờ hai bé xíu xiu ấy lại khỏe đến vậy, khiến nàng bị đẩy vào bể vang lên tiếng “ùm”, may mà nước không sâu, chỉ là vùng vẫy mấy cái rồi ho sặc sụa vài ngụm.
Sương mù cũng bị xua tan. Tấm khăn che mặt được gỡ xuống, lộ ra dung mạo thật. Trước mặt nàng là một bể ngọc trắng, nước trong bể ấm áp, hơi nước lượn lờ.
Đầu óc nàng hơi mơ hồ, cái này là… nước suối ôn tuyền rửa da trắng nõn?
Khoan đã, chẳng phải cảnh này là phân đoạn của nữ chính à? Tại sao lại lạc vào người nàng rồi?
Bạch Lê uất nghẹn, từ sau khi gặp phải tên phản diện họ Tiết kia, vận may của nàng một đường trượt dốc chạm đáy. Phải biết rằng, theo nguyên tác thì nhân vật gốc của nàng vốn không có màn xuất hiện nào ở giai đoạn này. Vậy mà giờ đây, không chỉ bị ép buộc sửa lại tuyến cốt truyện, nàng còn chẳng khác gì một con cá mặn nằm trên thớt, bị hai tiểu cô nương chưa cao tới eo mình nhào nặn thành đủ hình dạng, vừa bị lôi từ trong hồ lên, đã bị tròng cho một bộ váy tay rộng mát lạnh, y như một món đồ mỹ nghệ vừa chạm khắc xong được đem ra trưng bày.
Giờ nàng chỉ còn biết hy vọng đám nhân vật chính trong lúc hành hiệp trượng nghĩa sẽ nhớ ra còn một người qua đường cần được cứu thoát.
Màn rèm đỏ thẫm cùng bình phong ngọc bích lần lượt được vén lên, để lộ ra hành lang chín khúc treo đầy đèn trường minh. Người có thể nuôi rắn tấc như Văn Hoa quả nhiên cũng thích vờ vịt thanh tao, hai bên hành lang đều trồng lê trắng ngọc, dù đang giữa cuối thu nhưng vẫn nở rộ ngàn cành vạn đóa. Mỗi khi bước qua, hoa lê lại rơi lả tả xuống như băng vụn tuyết tan.
Bạch Ngọc Lâu vươn lên giữa không trung, càng lên cao ánh sáng càng mờ nhạt, đến đỉnh thì hoàn toàn tan vào màn đêm dày đặc. Xung quanh tựa như một tòa Đa Bảo Các khổng lồ, thiết kế hàng loạt nhã gian, mỗi gian đều đóng chặt cửa gỗ lê hoa, có chỗ hé cửa sổ thì cũng phủ một lớp màn mỏng ngăn tầm mắt, tránh bị nhìn trộm. Nhưng nếu nhàn rỗi, khách khứa vẫn có thể dùng thuật truyền âm để trò chuyện qua lại.
Ở đây bảo vệ sự riêng tư rất tốt, khi vào không cần giao thẻ trình danh, mà được dẫn thẳng vào phòng tương ứng, nhờ đó có thể tránh bị lộ thân phận, tránh khỏi tai tiếng không đáng.
Vô số ánh mắt khó chịu đồng loạt đổ dồn lên người nàng, Bạch Lê lập tức trở thành tiêu điểm dưới ánh đèn, nàng đứng ở đầu cầu thang sống chết không chịu bước xuống.
Hai bé gái lại liếc mắt ra hiệu, đồng loạt vươn bàn tay trắng trẻo định đẩy nàng xuống.
Chưa kịp ra tay, hàng loạt cửa kính lưu ly xung quanh bỗng nổ tung thành bụi rồi rơi xuống đất rào rào, loang loáng như mặt nước soi bóng dưới ánh trăng.
Gió càn quét tràn vào, mạnh đến nỗi thổi bay cả hai bé gái đang nép sát bên người nàng, đập thẳng vào cánh cửa đối diện khiến nó vỡ nát. Hai con rối linh lực trở lại nguyên dạng, biến thành hai khúc gỗ được gọt giũa tinh xảo, các khớp vỡ vụn, trông thê thảm vô cùng.