Chương 16: Bạch Ngọc Lâu

Chiếc xe ngựa rẽ khỏi con hẻm tối đen đến mức giơ tay không thấy năm ngón, trước mắt hiện ra một khung cảnh hoa lệ lộng lẫy, ánh đèn muôn màu tỏa ra ánh sáng lung linh.

Dòng sông kết đầy hoa đăng chảy xuyên qua khu phố phồn hoa, loáng thoáng nghe thấy tiếng sáo tiếng ca từ vài chiếc lầu thuyền neo bên bờ vọng lại. Bên lan can bạch ngọc của lầu thuyền có không ít nữ tu mày ngài áo lộng, trông chẳng khác nào ca kỹ chốn hoan lạc ở hồng trần. Khi tung mình lên khỏi mặt nước, tay áo vung dài phấp phới như tiên nữ trong tranh bích họa Đôn Hoàng; lúc xoay người hạ xuống, vạt váy cuộn xoay như một đóa hoa nhẹ nhàng khép cánh.

Yểm Nguyệt Phường ở L*иg Châu là nơi ăn chơi trác táng xuyên đêm không ngủ.

Bạch Lê vén màn xe ngựa lên một chút, đúng lúc nghe thấy tiếng va chạm trong trẻo của kim loại, nàng lập tức nhìn thấy vài tên đại gia hứng chí ném xấp tiền sáng lấp lánh xuống sông, làm nước bắn tung tóe, dưới ánh đèn phản chiếu thành từng gợn sóng vàng rực.

Thì ra thế giới tu chân cũng có hộp đêm, nàng cảm thấy khá mới lạ. Có điều hai vị chính đạo đi cùng trong xe lại chẳng vui gì cho cam, vẻ mặt hết sức khó coi, chắc bởi thấy cảnh tượng này quá mức trụy lạc.

Xe ngựa tiếp tục lăn bánh, đi ngang qua các sạp hàng bên đường bán pháp khí bằng ngọc, lại ngang qua mấy chiếc xe đẩy nhỏ chất đầy hạt dẻ rang đường và bánh sen, rồi chen qua biển người đông như tường thành, cuối cùng dừng lại trước một lầu các cao vυ"t tận mây xanh.

Tòa lầu này được xây hoàn toàn bằng bạch ngọc, đúng nghĩa là “chạm ngọc tinh xảo”, sừng sững như một bia ngọc trong suốt giữa dòng người hỗn loạn và ánh đèn hoa lệ, như một mảng màu trắng bỏ sót giữa bức tranh sơn dầu đậm chất phô trương của nhà giàu mới nổi.

Tòa lầu bạch ngọc ấy quá mức nổi bật, đến mức những tửu lâu cửa hàng chen chúc bên cạnh, cùng những ánh đèn lập lòe kia, thoạt nhìn đều giống đom đóm giữa đêm, bị lu mờ hẳn dưới ánh trăng rực rỡ.

“Bạch Ngọc Lâu của nhà họ Văn.” Trong bóng tối, Hạ Hiên nói nhỏ: “Chúng ta sắp tới rồi.”

Bạch Ngọc Lâu à? Cái tên nghe quen quá. Bạch Lê chợt nhớ ra, đại phản diện từng mất công cứu hai tỷ đệ họ Văn từ tay Thủ Dương tông, chẳng phải cũng vì bản vẽ Bạch Ngọc Lâu đó sao? Nói là cứu người, chi bằng nói là lợi dụng người ta.

Xe ngựa rẽ vào một con hẻm nhỏ rồi dừng lại. Màn xe bị người ta vén lên, nàng còn chưa kịp nhìn rõ nơi đây là đâu thì đã thấy một phụ nhân ăn mặc lòe loẹt uốn éo bước tới, mang theo làn hương ngọt lịm đến ngấy người.

“Ui chà, tiểu đệ đệ đáng yêu quá, ta thật không nỡ bán đệ, theo ta đi có được không?” Phụ nhân đảo mắt nhìn trúng Hạ Hiên, năm ngón tay sơn đầy màu sắc loè loẹt túm lấy mặt cậu, trông chẳng khác gì một bà cô mê trai trẻ.

Hạ Hiên né tránh như gặp rắn độc, nghiến răng ken két: “Yêu phụ! Tà tu! Ta nói cho ngươi biết, lần này ngươi rắc rối to rồi! Chúng ta là đệ tử đích truyền của Ngọc Phù Cung, bắt chúng ta, ngươi sẽ phải trả giá đắt!”

Phụ nhân nhướng cặp mày đen rậm, bóp má cậu nhìn trái nhìn phải, cười khanh khách: “Nếu thật sự lợi hại vậy, sao lại để bọn ta bắt được?”

Hạ Hiên: “…” Má nó, phản bác không nổi.

Vạt váy thêu chỉ đen trên nền đỏ xòe ra trước mắt Bạch Lê, ngay sau đó mặt nàng cũng bị người ta bóp. Phụ nhân nọ như quỷ mị xuất hiện trước mặt nàng, đôi mắt đào hoa quyến rũ như hồ ly sáng lên toát ra kinh ngạc: “Ồ, tiểu cô nương này, thể chất lạ quá nha…”

Người hầu bên cạnh giải thích: “Đây là người do sư thúc tổ chọn, nghe nói là thể chất Phượng Tủy Thông Ngọc cực hiếm.”

“Thì ra là người thằng bé đó chọn, mắt thẩm mỹ của nó từ trước đến giờ vẫn không tồi.” Phụ nhân vừa dùng khăn thêu lau ngón tay, vừa quay người nói nhỏ gì đó, Bạch Lê chỉ nghe loáng thoáng vài từ, đều là thuật ngữ chuyên môn mơ hồ khó hiểu, đến người trong nghề còn không chắc đã biết, huống chi là kẻ chưa rõ sự đời như đời như nàng.