Toàn thân Bạch Lê đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Thủ Dương tông và Ngọc Phù Cung vốn cùng xuất thân từ một hệ, đều là đạo môn, tu hành đạo bùa chú.
Trong khi đó, nhà họ Văn lại là kiếm tu, ai nấy đều mang kiếm bên mình.
Đột nhiên nàng nghĩ tới một khả năng rất đáng sợ: ba tu sĩ nàng gặp trước đó - những kẻ vừa xuất hiện đã muốn gϊếŧ người diệt khẩu - không phải đệ tử họ Văn, mà chính là đệ tử Thủ Dương tông.
Còn nàng thì ôm theo kiếm của đệ tử họ Văn, trên người lại không có tín vật nào chứng minh thân phận, đương nhiên sẽ bị nhận nhầm là dư nghiệt của họ Văn.
Lúc đó, hai thanh kiếm đều bị để lại hiện trường, nên bọn họ mới nói: “Tưởng là có hai người.”
Hơn nữa, từ nội dung trò chuyện của ba người kia, có thể đoán rằng còn một “đại sư huynh” đang cùng hành động với họ, chịu trách nhiệm áp giải con tin.
Bạch Lê từng đọc nguyên tác, thuận theo dòng suy nghĩ này mà suy ra: con tin kia chính là đôi huynh muội vô tội nhà họ Văn. Chưởng môn Thủ Dương tông Trần Lễ muốn rửa hận năm xưa, dự định hành hình hai người ấy ngay trước mặt gia chủ họ Văn.
Mà nghĩ sâu hơn chút nữa, sau khi họ Văn bị diệt môn, đôi huynh muội còn sống sót đó đã trở thành tay sai của ai?
Gia tộc Kim Lân - họ Tiết.
Trong nguyên tác, tác giả tập trung miêu tả cảnh Khương Biệt Hàn anh dũng cứu mỹ nhân khiến người người cảm động, còn về tung tích của đôi huynh muội họ Văn thì chỉ lướt qua vài câu. Thế nhưng sau đó, hai người lại bất ngờ xuất hiện trở lại.
Khi ấy, Bạch Lê đọc đến đoạn này đã thấy khó hiểu, cảm giác như thiếu mất một tình tiết then chốt. Giờ nghĩ lại mới thấy, những điều nguyên tác không nhắc tới thật ra đều đã lặng lẽ xảy ra, chỉ là xảy ra bên phía phản diện nên tác giả không tường thuật kỹ, cố tình giữ lại để phục vụ cho cú bẻ ngoặt về sau.
Đây chẳng phải là kế “điệu hổ ly sơn” sao?
Ba người kia bị Bạch Lê dụ đi, chỉ còn đại sư huynh của họ ở lại canh giữ đôi huynh muội kia.
Một đàn cừu còn biết liều chết phản kháng, huống hồ một kẻ đơn độc, không phải chỉ có nước làm cá nằm trên thớt thôi sao?
Vậy nên lúc thiếu niên quay về, vết thương trên tay y đó có dấu hiệu nứt ra, ấy là do vừa trải qua một trận chiến ác liệt.
Y cứu nàng hoàn toàn không phải vì tốt bụng, mà chỉ xem nàng như mồi nhử trong kế “điệu hổ ly sơn” mà thôi.
Còn chuyện y bị giam giữ khi trước, thực ra cũng chỉ là diễn trò. Đã diễn thì phải diễn cho trót, vậy nên y mới để mặc người ta trói lại, thậm chí còn giấu sẵn một thanh đoản kiếm trong tay áo đã được chuẩn bị từ trước, mới có thể ung dung như thế.
Lúc đó, Bạch Lê bị nỗi sợ làm mụ mị đầu óc, cứ tưởng mọi thứ chỉ là trùng hợp, còn ngây ngốc nghĩ rằng mình có thể né được tình tiết này, thật ra từ đầu đã rơi vào bàn cờ mà chẳng hề hay biết.
Nàng còn dám đứng ngay trước mặt Tiết Quỳnh Lâu, hỏi y có quen biết Tiết Quỳnh Lâu không nữa chứ.
Trời ơi! Khi đó chắc là khoảnh khắc nàng cách cái chết gần nhất rồi.
Còn những lời y nói sau đó, bây giờ nghĩ lại mới thật đáng sợ.
“Đừng khóc, cô làm rất tốt.”
[Ngươi đã cầm chân được ba người kia, còn đợi được ta quay lại, đúng là làm rất tốt đấy.]
“Ta chỉ không thích nợ người khác. Cô giúp ta, ta cũng phải trả lại.”
[Ta cứu cô khỏi Quỷ Môn Quan, cô giúp ta dụ kẻ địch đi chỗ khác, coi như huề.]
“Lúc cần chạy mà không chạy thì chỉ có đường chết.”
[Đã huề rồi thì ta mặc kệ cô, chạy hay không là việc của cô.]
“Đợi lửa tắt rồi hãy đi.”
[Ta nhắc tới hai lần rồi, không cần đợi ta, cứ chờ lửa tắt là đi. Không hiểu thì tự chịu hậu quả.]
Đúng vậy, giọng điệu này mới chính là y, đại phản diện khẩu phật tâm xà, ngoài miệng thân thiện ôn hoà mà trong lòng đầy dao kiếm.
Y có thể vừa cười như gió xuân vừa ngấm ngầm giấu dao, khiến người ta cam tâm tình nguyện đắm chìm trong giấc mộng ấm áp dịu dàng ấy.
Đúng là một lưỡi dao mềm mại gϊếŧ người không thấy máu.