Chương 14: Chủ nhân đằng sau

Hạ Hiên trông chỉ mười bốn mười lăm tuổi, là một thiếu niên non nớt, mặt mày trắng trẻo hồng hào, tròn trịa đáng yêu, còn vương nét bầu bĩnh, khiến người ta chỉ muốn đưa tay véo một cái.

Ngọc Phù Cung thuộc đạo môn, pháp bào là màu xanh nhạt như vỏ trứng vịt, càng xuống dưới màu càng nhạt dần, tựa như ánh rạng đông vừa ló lên sau tầng mây phiêu dật, khiến người mặc như toả ra tiên khí.

Thiếu niên này mặc lên lại trông như một cây cải thìa xanh mướt mát mọng nước.

Hạ Hiên vì chuyện Giang Biệt Hàn mà hờn giận với Lăng Yên Yên, song bản tính nhiều lời khó sửa, lúc này lại vô cùng tự nhiên trò chuyện với Bạch Lê: “Đạo hữu, tỷ trốn thoát một mình sao?”

Bạch Lê lắc đầu nguầy nguậy: “Không không không, có người giúp ta chạy ra.”

“Người đó đâu?”

“Ta cũng không biết.”

“Hừ, đúng như ta nghĩ!”

Bạch Lê: “?”

“Nam nhân đúng là chẳng ai ra gì!”

Đêm nay, thiếu niên đã có cái nhìn thấu triệt về bản chất phái nam, hùng hồn kết luận như đinh đóng cột.

Bạch Lê: “…”

Nàng thở dài một hơi, rồi lại thêm một hơi dài nữa, than cho vận mệnh long đong, lắm chông gai của mình, cũng bắt đầu lo lắng cho tình hình hiện tại của Tiết Ngọc.

Bạch Lê ghé đầu sang, thì thầm hỏi: “Đệ có biết họ Tiết ở Bạc Châu không?”

“Họ Tiết ở Bạc Châu?” Hạ Hiên ngẩn ra, sau đó gật gù đáp: “Biết chứ, ba trăm năm trước đã suy tàn rồi. Lão tổ hơn năm trăm tuổi cũng chỉ là tu sĩ Lục Cảnh Động Hư, sống chẳng được bao lâu nữa đâu. Hậu bối trong tộc cũng chẳng ra gì, không tu hành đàng hoàng, toàn học mấy đường tà đạo lạc lối, giờ gần như đã biệt lập với thế gian, chẳng còn mặt mũi nào giao hảo với đại tông môn nữa rồi.”

Bạch Lê ngửa đầu nhìn trời.

Có vẻ không giống lắm.

Chẳng lẽ người nọ cũng như nàng, đang dùng tên giả?

Dùng tên giả vốn chẳng phải chuyện hiếm, cũng giống như thỏ khôn đào ba hang, nhất là mấy tán tu hành tẩu thiên hạ, có hai ba thân phận cũng chẳng lạ gì.

Dám công khai báo tên thật, một là tên tuổi vang xa, người người kiêng kỵ, hai là có hậu trường khủng chống lưng, chẳng ai dám đυ.ng đến con ông cháu cha.

Bạch Lê ngồi trong xe ngựa chao đảo lắc lư, bắt đầu sắp xếp lại dòng suy nghĩ.

Suy nghĩ khi nãy lại như pháo hoa nổ lách tách trong đầu nàng.

Khoan đã, hình như có gì đó không đúng.

Nàng nghiêng đầu nhìn pháp bào của Hạ Hiên, đồng thời hồi tưởng lại đồng phục của đệ tử họ Văn, ý nghĩ trong đầu càng lúc càng rõ ràng.

Hạ Hiên thấy nàng nhìn mình không chớp mắt, cảnh giác hỏi: “Nhìn… nhìn ta làm gì vậy?”

Bạch Lê chậm rãi hỏi: “Đệ có biết môn phái nào, pháp y màu vàng viền xanh, mũ đội còn có dải lụa bay không?”

“Ủa, tỷ gặp Trần sư bá bọn ta rồi à?”

Lăng Yên Yên vẫn luôn im lặng không nói gì, chợt vui vẻ tiếp lời: “Đó là nhóm sư huynh sư tỷ do Trần sư bá đưa tới… À, cô không biết Trần sư bá là ai nhỉ? Ông ấy là chưởng môn của Thủ Dương tông, cũng là bằng hữu thân thiết của sư phụ ta. Lần này ông ấy đích thân liên thủ với Ngọc Phù Cung chúng ta và Cự Khuyết Kiếm tông của Khương sư huynh để nhằm vào Yểm Nguyệt Phường đấy.”

“Lạ thật, cô gặp các tiền bối Thủ Dương tông rồi sao không cầu cứu họ? Họ rất lợi hại, chắc chắn sẽ không khoanh tay đứng nhìn đâu.”

“Không… không có, ta chưa từng gặp…” Bạch Lê cảm thấy lưng mình đang đổ mồ hôi lạnh: “Ta chỉ nghe nói vậy thôi, thuận miệng hỏi chút mà.”

“Vậy à…” Lăng Yên Yên có vẻ hơi thất vọng: “Lần này Trần sư bá đã quyết tâm diệt trừ Yểm Nguyệt Phường, điều tra rõ ràng mọi chuyện, dù chỉ là một thanh kiếm cũng tra được chủ nhân là ai.”

Dù chỉ là một thanh kiếm, cũng tra được chủ nhân là ai…