Chương 13: Lộ dung nhan

Nam nhân đứng bên cửa khoác áo trường bào màu đen thẫm, đầu đội mũ cao, sắc mặt nhợt nhạt toát ra vẻ bệnh hoạn. Ánh trăng đổ xuống gương mặt hắn khiến hắn toát ra vẻ nguy hiểm làm người ta rợn gáy.

Ông ta lơ đãng liếc nhìn Lăng Yên Yên, rồi ánh mắt dừng trên gương mặt Bạch Lê thật lâu, nhếch môi cười: “Không ngờ lạc một con thỏ, lại được tặng thêm một con nữa.”

Lăng Yên Yên như gặp kẻ địch, hoảng hốt chắn trước người Bạch Lê, nép sát vào chân tường.

Nam nhân bước lên một bước, chẳng rõ vận dụng thần thông gì mà xuyên thẳng qua tường, áp sát Bạch Lê, đưa tay nâng cằm nàng, ánh mắt đảo tới lui như muốn lột một lớp da mặt.

“Thuật che mắt?”

Mí mắt Bạch Lê giật mạnh: Lộ… lộ rồi?

Nam nhân đưa tay vuốt nhẹ trước mặt nàng, một làn sóng dao động kỳ dị nổi lên, thiếu nữ có nhan sắc bình thường trong nháy mắt giống như quả dại non nớt bị bóc sạch lớp vỏ xù xì khô quắt, lộ ra phần thịt tươi non trắng nõn, đẹp như hoa xuân, sáng như trăng thu.

Trong đôi mắt ông ta lập tức hiện lên vẻ ngỡ ngàng và mê luyến, ông ta giơ tay ra lệnh: “Mang cả hai về.”

Bạch Lê bị ông ta giữ chặt vai, không thể nhúc nhích. Ông ta vừa dứt lời, lập tức có hai đệ tử mặc pháp bào đen từ đâu xuất hiện, khom người hành lễ, cung kính gọi một tiếng “Sư thúc tổ”, rồi lạnh lùng bước tới, nét mặt thờ ơ như đã quá quen với việc này.

Hai người lại bị trói.

Bạch Lê: “…”

Nàng đúng là tân thủ bị đồ sát mà.

Lăng Yên Yên cũng đồng cảnh ngộ, biết tự tìm niềm vui, cảm thán dung mạo mới của nàng: “Thì ra đạo hữu trông thế này à, không nhìn thì thôi, nhìn rồi giật cả mình… Ấy, ta nói linh tinh gì thế này, ý ta là mỹ sắc vô song, đẹp quá trời đẹp luôn ấy!”

Bạch Lê: “…”

Giờ không phải lúc để bàn chuyện này đâu tỷ tỷ ơi!

Vị sư thúc tổ này vốn là khách quen của chốn hồng trần son phấn, lần này ông ta cũng chính là người tổ chức đại hội ở Yểm Nguyệt Phường, nổi danh nhất là con tiểu xà mà ông ta nuôi.

Có lần ông ta cho tiểu xà chui vào vò rượu Băng Đăng Ngọc, khiến con rắn say khướt, sau đó thả vào rừng. Đúng lúc các nữ đệ tử trong môn đang cùng nhau ngắm xuân đi ngang qua, con rắn say rượu kia liền cắn mấy người một lượt, người nào người nấy đều là mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành, dáng người đầy đặn thướt tha. Từ đó, giống tiểu xà này được dùng để “dò ong tìm bướm”.

Nhà họ Văn chẳng những không thấy xấu hổ mà còn tự xem đó là vinh dự, sau khi thay gia chủ, Yểm Nguyệt Phường dần dần trở thành chốn phấn hương hoa lệ, ong bướm phong lưu.

Kẻ đồng đạo tụ hội suốt đêm cụng chén say sưa, nhưng trong mắt các danh môn chính phái lại không dung nổi một hạt bụi thì hận không thể nhổ tận gốc mảnh đất u mê hoa lệ này.

Lăng Yên Yên xuất hiện ở đây chính là đại diện cho tông môn của mình, theo Giang Biệt Hàn đến thảo phạt họ Văn.

Kết quả vì tài nghệ nông cạn, hành sự bất cẩn nên bị người ta bắt sống, mất cả chì lẫn chài.

Lăng Yên Yên kể lại đầu đuôi mọi chuyện, thở dài đầy ấm ức: “Là ta sơ suất, làm phiền Giang sư huynh rồi.”

Bạch Lê: “…”

“Đừng nhắc tới họ Khương đó nữa, bao lâu rồi còn chưa đến cứu bọn ta, nói không chừng còn đang mải mê vui thú trong chốn phong hoa tuyết nguyệt ấy rồi!”

Trong xe còn có một người bị trói nữa, là sư đệ đồng môn của Lăng Yên Yên, Hạ Hiên. Thiếu niên hoạt bát này vẫn đang vỡ giọng, tiếng nói the thé như giọng vịt đực, tức giận nói: “Tên đó làm gì để tâm đến sư tỷ, kiếm tu của Cự Khuyết Kiếm tông đều như vậy cả!”

Ba người đều bị trói chặt tay ra sau lưng, ngồi tựa lưng vào nhau trong xe ngựa. Mới đầu còn chán nản tuyệt vọng, nhưng sau đó cũng dần chấp nhận số mệnh trớ trêu, bắt đầu tán gẫu linh tinh, chia sẻ những “hành trình bị bắt cóc” thảm thương của mình.

Bạch Lê thầm nghĩ, gọi Khương Biệt Hàn tới nữa là vừa đủ bốn người, bày được một bàn mạt chược.

Nàng ra vẻ tò mò hỏi: “Kiếm tu của Cự Khuyết Kiếm tông đều như vậy thật à?”

Hạ Hiên đang bức xúc, càng nói càng khinh bỉ, trừng mắt đáp: “Vị đạo hữu này, chắc tỷ chưa từng thấy nơi ở của bọn họ. Qυầи ɭóŧ với tất để chung một chỗ, cô cũng chưa thấy bọn họ lúc ngủ đâu, ngáy thì vang trời, lại còn ôm kiếm ngủ! Đại sư huynh của Thiên Tiêu Phong ấy à, còn dám tuyên bố khắp thiên hạ, cả đời không lấy thê tử, thanh kiếm Bích Du kia chính là nương tử của hắn.”

“Khương sư huynh không phải vậy đâu.” Lăng Yên Yên lí nhí biện giải một câu, giọng không chắc lắm.

“Gần mực thì đen. Ta thấy hắn không ra gì! Bọn ta bị trói lâu như thế rồi mà chẳng thấy bóng dáng hắn đâu! Nam nhân đều là một lũ không đáng tin, hừ!”

Bạch Lê: “…” Ngươi quên ngươi cũng là nam nhân rồi à?