Chương 12: Rắn truy tung

“Cô, cô đừng sợ, nghe ta giải thích đã, là thế này, có người đang đuổi theo ta…”

Thiếu nữ vừa ra hiệu vừa luống cuống thuật lại mọi chuyện, vì quá sợ hãi hoảng loạn nên nói năng không rõ ràng, nếu không phải Bạch Lê đã biết trước nội dung truyện thì giờ e rằng chẳng hiểu nổi nàng ấy đang nói gì.

Lăng Yên Yên là mẫu nữ chính điển hình trong mấy truyện ngọt sủng cũ mèm, tính tình lương thiện, dịu dàng thân thiện, có thể khiến trai thẳng cứng như thép cũng hóa thành dây mềm.

Suốt chặng đường, Khương Biệt Hàn lo liệu việc đánh quái chém boss, còn nàng ấy thì phụ trách việc được nam chính cưng chiều và chạy trốn.

Vậy nên, trông mong nàng ấy đấm một cái hạ gục kẻ địch là chuyện không tưởng.

Lăng Yên Yên nói một hơi xong, mắt ngập trông mong nhìn Bạch Lê, đầu mũi trắng như tuyết lấm tấm mồ hôi: “Sư đệ ta cũng bị bắt rồi, ta chạy thoát được là muốn đi gọi cứu viện. Cô nương biết trạm truyền tin gần đây nhất ở đâu không?”

Câu hỏi hay đấy, nàng cũng muốn biết đây này.

Bạch Lê cạn lời nghĩ thầm.

Hai kẻ yếu ớt như gà nhìn nhau, câm nín.

Lăng Yên Yên chớp mắt: “Đạo hữu?”

“Cũng như cô thôi, ta cũng đang chạy trốn.” Bạch Lê thở dài: “Ta còn có một bằng hữu nhưng y đi rồi chẳng thấy quay lại nữa.”

“Hả?” Lăng Yên Yên hoảng hốt ôm mặt: “Bên ngoài nguy hiểm vậy, chẳng lẽ…”

“Không đâu, y rất mạnh.” Bạch Lê nghiêm mặt phản bác: “Y sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.”

Lăng Yên Yên biết điều, không nói gì thêm nữa, kéo nàng ngồi xổm xuống sát chân tường: “Nói nhỏ thôi, ta sợ có người đuổi tới.”

Dáng vẻ rụt rè này lại khiến Bạch Lê thấy hơi thân thiết.

Từ lúc xuyên vào truyện đến giờ mới chưa đầy hai canh giờ, những nhân vật nàng gặp, hoặc là kiểu như Tiết Ngọc giơ tay bẻ cổ người ta, hoặc là mấy tên đệ tử họ Văn là pháo hôi chết chẳng để lại dấu tích.

Lăng Yên Yên nhát như cún thế này, chẳng phải chính là phiên bản khác của nàng sao?

Hai con gà con ở thôn tân thủ rúc vào nhau run như cầy sấy.

“Đạo hữu à, lúc cô chạy vào đây, chắc không ai phát hiện ra chứ?”

“Cũng… không chắc nữa.”

“…”

Nghĩ tới cái thể chất hút họa của nữ chính chẳng khác gì Conan, Bạch Lê đưa ra một đề nghị vô cùng sáng suốt: “Ta thấy không thể ở đây tiếp được. Phải tạo chút dấu vết giả, đánh lạc hướng khiến người ta nghĩ chúng ta từng đi qua chỗ này.”

“Có lý đấy!” Lăng Yên Yên gật đầu tán thành.

Cả hai ăn ý với nhau bắt đầu hành động.

Bạch Lê mò khắp người, đắn đo nên để lại manh mối nào để không quá rõ ràng, tránh khiến người ta nghi ngờ.

Lăng Yên Yên nép sát vào nàng, đột nhiên túm chặt cánh tay nàng, hai chân rụt lại, ánh mắt hoảng hốt đảo quanh trong bóng tối: “Hình như vừa nãy có gì chạm vào chân ta, lạnh toát, ghê lắm.”

Dưới ánh trăng lờ mờ, một cái đầu rắn bé tí ngóc lên, nửa thân còn lại vẫn ẩn trong hốc tường, rõ ràng là từ bên ngoài bò vào.

Hai người như chim sợ cành cong, bật dậy trong chớp mắt.

Sắc mặt Lăng Yên Yên còn trắng hơn cả ánh trăng: “Hình như… đây không phải rắn bình thường đâu…”

Giọng Bạch Lê run bần bật: “Vậy… vậy là gì?”

Chưa kịp đợi Lăng Yên Yên trả lời, bên ngoài cửa sổ vang lên một giọng nam đầy ý cười, âm cuối nhẹ nhàng ngân dài, thong thả nói: “Là loại rắn dùng để truy tung.”