Y cầm cành khô khều khều đống lửa: “Lúc cần chạy mà không chạy thì chỉ có đường chết. Lúc không nên chạy lại muốn bỏ chạy thì chết thế nào cũng chẳng rõ.”
“Nói đi nói lại cũng là chết, ta khổ thật.” Bạch Lê làu bàu.
Tiết Ngọc không đáp, chỉ khẽ cười, ném cành cây vào lửa: “Chờ cháy hết rồi đi.”
Nàng gật đầu, lại nghĩ đến việc người này vẫn luôn hết lòng chăm sóc nàng, mà đến giờ nàng vẫn chưa nói thật tên mình, cảm thấy bản thân thật sự quá thiếu nghĩa khí.
Ánh lửa lập lòe, những tia lửa nhỏ li ti bay xoắn trong không trung tựa đom đóm giữa đêm hè, lướt qua tán cây rồi nở thành hoa.
Bạch Lê lấy hết can đảm, cân nhắc từng chữ rồi nói: “Chuyện là… ta có điều muốn nói với ngươi, thật ra tên ta không phải là…”
“Chuyện gì để sau hãy nói.” Y bỗng đứng bật dậy, cắt ngang lời nàng: “Ta đi một lát.”
“Hả?” Bạch Lê trở tay không kịp, trong lòng hơi hoảng: “Ngươi lại đi đâu thế?”
Y hơi bất đắc dĩ: “Ngũ cốc luân hồi.”
Mặt Bạch Lê đỏ bừng, lại ôm gối ngồi xuống, xấu hổ vẫy tay với y: “Vậy ngươi đi nhanh về nhanh nhé.”
Y trông có vẻ dở khóc dở cười: “Biết rồi.”
Bóng đêm như mực dội lên người y, từng nét nhuộm đẫm lưng thiếu niên, rồi dần dần nuốt trọn cả bóng dáng ấy.
Ánh lửa đổ cái bóng co ro nhỏ bé của Bạch Lê lên vách tường, dần dần, cái bóng ấy càng lúc càng nhạt, càng lúc càng mờ.
Lửa nhỏ dần, hơi lạnh buốt xộc đến, Bạch Lê ôm cánh tay, nhìn đăm đăm vào ngọn lửa yếu ớt trước mặt. Trong gió lạnh, ngọn lửa ấy chập chờn lay lắt, cuối cùng hóa thành một làn khói mỏng manh.
Có cảm giác như đã trôi qua rất lâu.
Cuối cùng Bạch Lê cũng bắt đầu hoảng.
Nàng đi tới đi lui một hồi, cuối cùng hạ quyết tâm phải đi tìm thiếu niên.
Nàng chỉ lo tận hưởng sự che chở của y, lại quên mất hắn cũng đang trọng thương, một mình rời đi, nói không chừng lại gặp nguy hiểm gì rồi.
“Lúc cần chạy mà không chạy thì chỉ có đường chết. Lúc không nên chạy lại muốn bỏ chạy thì chết thế nào cũng chẳng rõ.”
Trong đầu chợt vang lên lời cảnh báo của thiếu niên, bước chân Bạch Lê khựng lại ngay ngưỡng cửa, lòng lại bắt đầu dao động.
Giờ nàng cũng chẳng khác gì kẻ tay trói gà không chặt, đừng nói giúp đỡ, ngay cả tìm có ra hay không cũng chưa chắc, chưa biết chừng còn kéo theo bản thân gặp nạn.
Nàng vẫn nhớ rõ như in những tình tiết nữ chính ngu ngốc trong mấy bộ phim sến súa vì cứu người mà hại chính mình!
Nàng nhất định phải nghĩ ra một cách vẹn toàn không sơ hở.
Bạch Lê bám lấy khung cửa nhìn ra ngoài, lúc này mây tan trăng sáng, mặt đất đầy nước in bóng trời cao, giữa những cái bóng cây dữ tợn phủ đầy đất, chợt xuất hiện một bóng người đang men theo chân tường, gần như nín thở.
Về rồi sao?
Bóng người vụt qua, một thiếu nữ xa lạ từ góc tường chạy ra, nàng ấy mặc váy lưu tiên vàng nhạt tươi tắn rạng ngời, bộ dạng khom lưng lén lút, trông vô cùng khả nghi.
Ánh mắt giao nhau, cả hai đều sững người.
Thiếu nữ phản ứng nhanh hơn, bước tới bịt miệng nàng lại, ra hiệu suỵt một tiếng: “Đạo hữu đừng sợ, ta không phải người xấu, ta đang chạy trốn.”
Bạch Lê mở to mắt.
Trong sách, chỉ có một người thích mặc váy lưu tiên vàng nhạt.
Người này chính nữ chính Lăng Yên Yên đấy!