Chương 10: Tốt nhất đời này đừng quen biết hắn thì hơn

Ánh trăng đổ xuống đầy đất tựa như sương khói.

Sau trạm dịch có một khe núi sâu hun hút, cây cổ thụ che trời. Bạch Lê ngồi xổm bên rễ cây, dõi theo thiếu niên đá ba cái xác lăn xuống sườn dốc, hai thanh kiếm đầy máu cũng bị ném theo. Khe núi kia như cái miệng đen ngòm của quái vật, nuốt chửng tất cả.

Tiết Ngọc ôm thêm một bó củi ném xuống đất, ngồi xuống cạnh nàng, co hai chân lại, nghiêng đầu hỏi:

"Sao cô không nói gì hết vậy? Bị dọa ngốc rồi à?"

Quả thật Bạch Lê đã bị dọa đến ngu người, nửa khuôn mặt vùi vào đầu gối: "Ta thấy mình không sống nổi quá ba ngày ở chốn này đâu."

Tiết Ngọc ném một khúc củi đang cháy tới, ngọn lửa bùng lên sưởi ấm xung quanh hai người. Y nghiêng đầu, nghi hoặc hỏi: "Chẳng lẽ đây là lần đầu cô ra ngoài?"

Bạch Lê đau khổ gật đầu.

Trời biết mới một canh giờ trước nàng còn đang ôm gấu bông ngủ ngon lành, vậy mà đột nhiên bị cưỡng ép đưa vào một trận tu chân sinh tồn, suýt nữa sợ chết khϊếp.

Thiếu niên thu lại ý cười trên mặt: "Đã sợ như vậy, sao còn xuống núi?"

Bạch Lê ngẫm nghĩ một lúc.

Nguyên chủ xuống núi là để tìm linh thảo trong bí cảnh.

Còn nàng... nàng phải tìm Tiết Quỳnh Lâu để công lược hắn.

Đúng rồi, chắc thiếu niên này biết Tiết Quỳnh Lâu ở đâu.

Bạch Lê hỏi khéo: “Ngươi là người Tiết thị ở Ba Châu đúng không? Vậy có biết Tiết Quỳnh Lâu không?”

Đôi mắt đen láy như trân châu của thiếu niên chìm khuất trong ánh trăng, chỉ trong chớp mắt, từ bầu trời sao sáng dày đặc biến thành dòng băng hà gào thét giữa gió rét. Y mỉm cười không để lộ cảm xúc: “Sao lại hỏi đến hắn?”

“Chỉ tiện miệng hỏi thôi. Ngươi quen hắn à?”

“Đã nghe danh thôi. Nhưng tốt nhất đời này cô đừng quen biết hắn thì hơn.”

“Sao vậy?”

“Ta không ưa hắn lắm.”

“Hả?”

Bạch Lê nghĩ bụng có gì đó sai sai. Giờ này phản diện còn đang vinh quang lẫy lừng, chưa đến lúc thân bại danh liệt, ai mà chẳng biết Tiết thị Kim Lân như trăng thanh gió mát?

Thiếu niên hờ hững nói: “Vì ta và hắn cũng họ nhưng khác nhánh, thiên hạ biết hắn mà không biết ta, nên ta ghét hắn.”

“Ờ.” Lý do hay đấy.

Câu chuyện cụt ngang, nàng đành ha ha cho qua: “Mà này, ban nãy ngươi đi đâu vậy?”

Y chỉ vào đống củi đang cháy lép bép: “Lúc thấy cô ngủ còn run cầm cập, ta ra ngoài kiếm chút củi nhóm lửa cho ấm.”

Bạch Lê đỏ mặt quay đầu đi: “Làm phiền ngươi rồi, chỉ một đêm thôi ta chịu được mà.”

“Ừm… Chẳng qua ta không thích nợ ai. Cô giúp ta, ta cũng phải giúp lại.”

Bạch Lê nghĩ, nàng giúp kiểu gì cơ chứ, rõ ràng toàn là đồng đội gánh còng lưng.

“Đợi đống củi này cháy hết, chúng ta đi thôi. Ở đây không còn an toàn nữa.” Y ngả người dựa thân cây, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Bạch Lê gật đầu như gà mổ thóc.

Y bỗng mở mắt ra, trong mắt ẩn chứa ý cười nhàn nhạt: “Cô không lo lắng sau khi chúng ta tách ra, một mình cô phải đi tiếp thế nào sao?”

Đúng nhỉ, một mình nàng thì khác gì kẻ vô dụng đứng cho người ta săn lấy kinh nghiệm đâu.

Bạch Lê vội vã sán lại gần, nịnh nọt: “Ngươi dạy ta đi.” Chưa kịp đợi thiếu niên trả lời, nàng đã xua tay lia lịa: “Gϊếŧ người thì thôi nhé, chỉ cần giữ được mạng là được rồi.”

“Không học gϊếŧ người, lỡ gặp kẻ muốn gϊếŧ ngươi thì làm sao?”

“Thì ta tránh bọn họ chứ sao.”

Y nhắm mắt tựa thân cây, khẽ cười: “Ngây thơ thật.”

“Hả, ngươi nói gì cơ?” Vừa hay tiếng lửa lép bép che lấp lời nói khẽ khàng của y, Bạch Lê không nghe rõ.

“Ta nói, rất đơn giản.” Hàng mi dài rủ xuống, đôi mắt khép hờ: “Dùng chân.”

Bạch Lê bừng tỉnh: “Đá vào… hạ bộ? Ý tưởng hay đấy!”

Tiết Ngọc bị nghẹn họng, lặng thinh chốc lát: “Ý ta là dùng chân chạy trốn.”

Bạch Lê: “…” Cảm giác bị xúc phạm rồi đấy.