Chương 1: Xuyên sách

“Đạo hữu?”

Có người khẽ gọi nàng trong bóng tối.

Ồn ào quá, đêm qua nàng thức trắng đêm học bài, giờ chỉ muốn tranh thủ chợp mắt một chút cũng không yên, thật phiền chết đi được. Mà khoan… sao giọng này nghe lạ vậy?

“Đạo hữu, nếu cô còn không tỉnh, e là chúng ta phải chết ở đây.”

Nói vớ vẩn gì thế? Đứa nào bị bệnh hoang tưởng nặng rồi à. Còn xưng hô “đạo hữu” nữa chứ, tưởng đang cosplay nhân vật tu tiên nào sao? Hay là câu lạc bộ nào đó đang luyện kịch?

“Ta không đùa đâu, chỉ còn lại một canh giờ thôi.”

Một tia lửa không biết từ đâu lóe lên trong bóng tối như sấm sét xé toạc đêm đen. Bạch Lê bừng tỉnh khỏi giấc ngủ dài, cả người nàng đẫm mồ hôi lạnh, luồng khí lạnh lẽo như rắn trườn men theo sống lưng khiến nàng rùng mình.

Tối đen.

Trước mắt chỉ có bóng tối, sự hoảng loạn đột ngột khiến máu dồn lên não không kịp, trước mắt nàng mờ mịt, hồi lâu sau nàng mới dần nhìn rõ khung cảnh xung quanh.

Không gian kín mít, bốn phía bị bóng tối bao trùm. Hai bên có hình dạng giống cửa sổ, ánh lửa leo lét từ khe hở rọi vào hắt bóng xuống nền đất.

Bạch Lê muốn đứng dậy mở cửa sổ xem thử rốt cuộc đây là đâu, nhưng chẳng mấy chốc đã nhận ra tay mình bị trói chặt. Hơn nữa có vẻ nàng đã quỳ ở đây rất lâu rồi, toàn thân ê ẩm như bị xe cán qua, từng dây thần kinh đều đau đến chết lặng.

Nếu đây là diễn kịch thì quá thật rồi, không phải dạng câu lạc bộ sinh viên nào cũng làm nổi cảnh thế này. Huống chi tay nàng đã cứng đờ, cho thấy nàng bị trói bất động kiểu này ít nhất cũng hơn một tiếng. Toàn thân nàng mềm nhũn vô lực, khả năng cao là đã bị cho uống thuốc mê thật rồi. Đây là bạo hành diễn viên à? Thậm chí Bạch Lê còn nghĩ đến việc nàng bị lừa vào đoàn phim nào đó chuyên lừa đảo trá hình?

Nàng chỉ còn cách dùng hết sức lực giãy giụa như trong phim, nhưng vô ích, sợi dây càng vùng càng siết, lún hẳn vào da thịt.

“Nếu không muốn tay mình bị xiết đứt thì tốt nhất đừng cử động nữa.”

Giọng nói quen thuộc trong giấc mơ vang lên sau lưng, lúc này Bạch Lê mới nhận ra phía sau có người. Nghe giọng có thể đoán được là một thiếu niên còn chưa trưởng thành.

“Xiết… đứt?” Nàng rùng mình.

“Sợi dây này càng cử động càng siết chặt. Đến khi tay bị xiết đứt, vậy thì…” Giọng nói nhẹ bẫng, cố ý nhấn nhá khiến tim người ta treo lơ lửng, thiếu niên khẽ cười, thong thả thốt ra nửa câu sau: “Chúng ta cũng chẳng sống được nữa.”

“Đừng, đừng có đùa kiểu đó…” Bạch Lê cố ép bản thân phải chấp nhận tình cảnh hiện giờ, nhưng thực sự quá sức hoang đường.