Chương 25: Cậu là g.a.y?

Ngắn ngủn mười phút đồng hồ, Úc Thời Nam đã trở thành phần tử trong diện nguy hiểm “sẽ bị đàn ông lừa lên giường”, chỉ là đương sự còn không hay biết, vẫn đang xếp hàng mua cơm.

“Hoắc Chu thích ăn cái này à?”

“Hoắc Chu nghỉ ngơi thích làm gì?”

“Hoắc Chu buổi tối ngủ sẽ có tư thế nào nhỉ?”

Lưu Gia Nhạc như cái cuốn [Mười Vạn Câu Hỏi Vì Sao], mồm mép tép nhảy liên tục, từ lúc thấy Úc Thời Nam chưa từng dừng.

“Đâu phải lúc nào anh cũng trông chừng cậu ấy.” Úc Thời Nam vô cùng bất đắc dĩ: “Thật ra anh và cậu ấy không thân, bình thường ở ký túc xá hai người bọn anh chẳng bao giờ nới chuyện.”

“Sao cơ?” Lưu Gia Nhạc thất vọng tột đỉnh.

“Nhưng nếu em thật sự thích cậu ấy như vậy, anh có thể giúp em xin chữ ký của cậu ấy.” Úc Thời Nam nghĩ rồi nói: “Cậu ấy là người tốt, chắc sẽ không từ chối.”

“Thôi bỏ đi, chữ ký của anh ấy trên mũ bơi của em có rồi.” Lưu Gia Nhạc cởϊ áσ khoác khoác lên người Úc Thời Nam: “Anh, anh mặc thêm đi, buổi tối lạnh, cho dù không thân với Hoắc Chu cũng không sao, em chỉ muốn bơi cùng anh ấy một lần, hiện tại nguyện vọng đã hoàn thành rồi, tuy rằng đường đua cách hơi xa, đương nhiên, nếu có thể thêm wechat là tốt nhất, như vậy em gặp phải vấn đề kỹ thuật là có thể hỏi anh ấy!”

“Em dễ dàng thỏa mãn vậy sao?” Úc Thời Nam có chút kinh ngạc, cậu theo bản năng chỉnh lại áo khoác trên người, sau đó vẫy ống tay áo: “Anh còn tưởng em muốn sờ cơ bắp của cậu ấy gì đó cơ.”

“Thế là biếи ŧɦái rồi!” Lưu Gia Nhạc ra vẻ tai mình bị vũ nhục: “Anh! Em thuần túy chỉ sùng bái Hoắc Chu thôi, được không?”

“Biết rồi biết rồi.” Úc Thời Nam cười.

“Đi thôi, em đưa anh về.” Lưu Gia Nhạc khoác vai cậu, lại không nhịn được bắt đầu lải nhải: “Ngày mai em rảnh không có việc gì, buổi sáng hai ta đến hồ bơi của trường hội hợp, giữa trưa cùng nhau ăn bữa cơm, buổi chiều cùng nhau tham gia phỏng vấn vào club bơi, anh thấy thế nào?”

“Anh sao cũng được.” Úc Thời Nam gật đầu.

Ở cùng em trai lớn lên từ nhỏ với mình khiến tâm tình cậu rất thoải mái.

Thế nên trên đường trở về cậu vẫn luôn nghêu ngao ca hát, mãi cho đến khi dùng chìa khóa mở ra cửa ký túc xá, tâm tình tốt đẹp lập tức bị người ta ấn nút tạm dừng.

“Bạn Hoắc?” Úc Thời Nam gọi.

Không ai trả lời.

Úc Thời Nam kiễng chân rướn cổ, lúc này mới thoáng thấy một bóng hình quen thuộc nằm trên giường, cậu nhẹ giọng nói: “Bạn Hoắc, tôi để cơm mua cho cậu trên bàn, cậu có muốn xuống dưới ăn không?”

Vẫn không ai trả lời.

Nhưng Úc Thời Nam đã quen với việc này.

Cậu gập chân đạp lên ghế, mới vừa mở hé hộp cơm liền nghe thấy trên giường truyền đến tiếng xoay người.

Nghĩ chắc là mình mở hộp cơm phát ra tiếng quá lớn.

Úc Thời Nam rất tự giác rón rén không gây ra tiếng ồn.

“Cậu mặc áo của ai thế?”

Một câu chẳng ăn nhập vào đâu.

Úc Thời Nam run tay.

“À.” Lúc này cậu mới nghĩ đến Hoắc Chu đang hỏi chiếc áo khoác trên người: “Gia Nhạc sợ tôi lạnh nên cởi ra cho tôi mặc.”

Hoắc Chu vốn đã buồn bực, nghe xong càng thêm buồn bực.

Còn cởϊ áσ cho cậu mặc?

Lừa cᏂị©Ꮒ người ta mà lừa đến mức này sao?

Chắc không phải đang hẹn hò chứ?

Hoắc Chu không thể không nghĩ theo chiều hướng ấy.

“Cậu...”

Cậu là gay?