“Bạn Hoắc...” Úc Thời Nam hít sâu một hơi, giống như đã hạ quyết tâm, hai tay nắm chặt, hốc mắt phiếm hồng: “Nếu cậu thật sự ghét tôi, vậy... vậy ngày mai tôi sẽ dọn đi.”
Một giây, hai giây, ba giây...
Không ai nói chuyện, ký túc xá lặng ngắt như tờ.
Yên lặng đến nỗi Úc Thời Nam cảm tưởng nghe rõ được tiếng tim đập của mình, cảm xúc khẩn trương trong tình huống này càng thêm phóng đại rõ ràng.
Một lát sau, Hoắc Chu cuối cùng cũng chịu mở miệng.
“Mẹ nó ai nói với cậu là tôi ghét cậu?”
Lần này đến phiên Úc Thời Nam sửng sốt.
“Cậu, vừa rồi không phải cậu muốn đổi ký túc xá sao?” Úc Thời Nam ngơ ngác, lẩm bẩm: “Trước khi tôi tới cậu vẫn ở ngon lành, sau khi tôi tới cậu liền đổi ký túc xá, còn không phải tại tôi?”
“Bớt tự mình đa tình.” Hoắc Chu nói.
Thật sự không phải bởi vì cậu sao?
Úc Thời Nam chớp mắt.
“Chuyện không liên quan đến cậu.” Hoắc Chu bực bội ngước mắt, thấy cậu vẫn là vẻ nửa tin nửa ngờ, hắn chỉ đành bổ sung: “Bên này cách hồ bơi quá xa, mỗi ngày chạy tới chạy lui rất phiền, cho nên tôi mới muốn đổi ký túc xá, để thuận lợi hơn cho việc huấn luyện.”
Huấn luyện chớ để hơi tí là cứng.
Quá dày vò thân thể.
Hoắc Chu yên lặng nghĩ.
“Thì ra là vậy!” Mặt mày Úc Thời Nam cuối cùng cũng giãn ra, cậu cười cong mi mắt nhảy xuống giường, giọng điệu nhảy nhót: “Vậy đợi lát nữa đến căng tin tôi lấy cơm giúp cậu nhé.”
Hoắc Chu nhìn cậu: “Cậu vui vậy sao.”
“Hả?” Úc Thời Nam đang mặc quần đùi phải khựng lại, nghiêng đầu nhìn hắn, vẻ mặt không hiểu: “Cái gì mà vui vậy sao?”
“Biết tôi không ghét cậu, cậu có cần vui như vậy không?” Hoắc Chu dựa nghiêng trên khung cửa, nhún vai: “Đây là lần đầu tiên tôi biết mình quan trọng với cậu đến thế.”
Quan trọng chứ, quan trọng vô cùng.
Không ghét cậu mới có thể dẫn dắt Gia Nhạc nha.
Úc Thời Nam vẫn luôn nhớ thương chuyện giới thiệu Lưu Gia Nhạc cho Hoắc Chu làm quen, cậu cần phải sớm ngày biết bơi để tránh đến lúc đó lại làm phiền Hoắc Chu.
Cậu không muốn liên lụy Hoắc Chu.
Không muốn chút nào.
“Cậu muốn ăn gì, tôi giúp cậu lấy.” Úc Thời Nam ngồi trên ghế buộc dây giày: “Có quán ăn mới mở, cậu có muốn nếm thử không?”
“Cũng được.” Hoắc Chu gật đầu.
Hắn nhìn Úc Thời Nam vội vàng rời đi, thoạt nhìn rất vội, thuận miệng hỏi câu: “Tôi đưa cậu đi?”
Úc Thời Nam sững người, lắc đầu: “Gia Nhạc vẫn đang ở dưới chờ tôi, không cần phiền cậu, cảm ơn ý tốt của cậu.”
Hoắc Chu ờ một tiếng.
Lại là Lưu Gia Nhạc kia.
Hắn bực bội kéo ghế ngồi xuống.
“Lưu Gia Nhạc khoa kiến trúc, cậu có biết người này không?” Hoắc Chu dựa vào ghế bắt đầu gọi điện thoại, hắn vô thức vuốt mép sách bên cạnh: “Đúng vậy, chính là tuyển thủ hôm nay, trình độ bơi... cũng coi như tạm chắp vá.”
Hoắc Chu lòng dạ hẹp hòi đánh giá Lưu Gia Nhạc.
Mặc dù trong lòng hắn biết rõ, với thành tích này ở Thanh Hoa đã coi như thuộc tốp ổn.
“Cụ thể không rõ lắm, nhưng tôi có nghe qua, cậu ta vì ai đó mới thi vào Thanh Hoa, còn rất kiêu ngạo chứ, đi khắp nơi nói với người ta mình đã nỗ lực ôn thi thế nào chỉ để có thể tới Thanh Hoa gặp người nọ một lần.”
Phá án.
Lưu Gia Nhạc tới vì Úc Thời Nam.
Hoắc Chu nghe xong lời này trong lòng lập tức có đáp án.
Hắn kết thúc cuộc gọi.
Còn ngốc nghếch gọi người ta là Gia Nhạc nữa.
Ngày nào đó bị lừa lên giường muốn khóc cũng không kịp.
Hoắc Chu thấy mình có nghĩa vụ bảo vệ an nguy cho bạn cùng phòng.
Vấn đề chính là...
Làm sao để uyển chuyển nhắc nhở người ta đây?
Cứ xông tới nói “nam sinh đó có mưu đồ gây rối với cậu, cậu tốt nhất cách cậu ta xa chút”?
Không được không được, nghe như đang ghen.
Hoắc Chu gối cằm lên đầu điện thoại như có điều suy tư.