Chương 23: Đổi ký túc xá

Hoắc Chu chuyển mắt.

“Sao vậy?” Trần Thanh Phàn tò mò nhìn hắn: “Sao tôi cứ thấy hôm nay cậu không bình thường lắm?”

“Có sao.” Hoắc Chu làm mặt lạnh: “Cậu ăn xong chưa, ăn xong rồi thì đi huấn luyện đi.”

“... Ặc!” Trần Thanh Phàn bị nghẹn phải ra sức đấm ngực vài cái, cậu ta uống liên tiếp vài ngụm nước mới hoãn lại, ánh mắt không dám tin: “Cậu đang chuẩn bị chiến tranh thế vận hội Olympic hay quyết chiến Giải Vô Địch Thế Giới, có thể nghỉ ngơi một thời gian để bơm máu không? Tôi rất mệt.”

“Tùy cậu.” Hoắc Chu nói xong liền đứng dậy.

“Này này, đi đâu đấy?” Trần Thanh Phàn gọi hắn lại.

“Nhà nghệ thuật A.” Hoắc Chu nói.

Trận đấu trong hồ bơi vẫn còn tiếp tục.

Trước mắt nơi huấn luyện yên tĩnh nhất chắc chỉ còn lại tòa nhà nghệ thuật A, dẫu sao nơi đó chuyên cung cấp cho đội bơi luyện tập.

Một lần luyện là cả buổi chiều.

Trở lại ký túc xá đã là 7 giờ tối.

Cũng không biết đám người Trần Thanh Phàn đi lêu lổng ở đâu, ký túc xá không thấy bóng ma nào, Hoắc Chu thuận tay bật đèn, sau đó cầm quần áo tắm rửa tới phòng tắm.

Chờ hắn làm xong tất cả, nhảy lên giường, lúc này mới chú ý tới trong ký túc xá có người.

Úc Thời Nam, chỉ bởi vì cậu ngủ rồi, tiếng hít thở rất khẽ nên hắn mới không chú ý tới.

Vẫn là chiếc áo thun, cổ áo lỏng lẻo quen mắt.

Vẫn là cảnh tượng đã từng xảy ra, không mặc quần dài, cẳng chân non mịn tùy ý đáp qua một bên, để lộ mảng da trắng bóc.

Tình cảnh này, thấy nhiều không trách.

Hoắc Chu lễ phép ngóc đầu dậy.

"..."

Hắn ngồi xếp bằng trên giường, không phản ứng.

Tuy rằng không muốn thừa nhận, nhưng Úc Thời Nam đúng là chưa từng làm chuyện gì khác người.

Cậu chỉ như nam sinh bình thường, không ngại tiếp xúc tứ chi, không thích mặc quần ngủ, bởi vì cậu là thẳng nam, thẳng nam đối mặt với người cùng giới lấy đâu ra lắm kiêng kỵ?

Vấn đề là...

Hoắc Chu cúi đầu.

Vấn đề là, hắn gay.

Nhìn thẳng nam cũng sẽ có phản ứng.

Thấy cảnh tượng kí©h thí©ɧ thế này tất nhiên lại càng có.

Nhưng hắn không có quyền yêu cầu Úc Thời Nam thay đổi thói quen sinh hoạt, chuyện hắn có thể làm chỉ có một...

Hoắc Chu hạ quyết tâm nhảy xuống giường.

Đổi ký túc xá.

Cần thiết phải đổi ký túc xá.

Lập tức đổi ký túc xá.

Hoắc Chu đi dép lê ra ngoài.

“Cạch…”

Cánh cửa bị mở ra rồi khép hờ.

Ban đêm gió lạnh luồn qua khe cửa chui vào.

Úc Thời Nam theo bản năng sờ chăn, kết quả mơ mơ màng màng mở mắt bị ánh đèn kí©h thí©ɧ.

Cậu nâng tay che mắt, mò mẫm tìm di động.

8 giờ.

Không thể tin nổi mình lại ngủ lâu như vậy.

Úc Thời Nam tỉnh táo hẳn.

“Không đến tòa nhà số 5, nơi đó là khu ký túc xá cũ, đến bảo vệ cũng không có, tới đó để chịu tội à?” Ngoài cửa truyền đến tiếng nói chuyện, âm sắc này không khó nhận ra, là Hoắc Chu.

Úc Thời Nam giẫm lên thang giường, do dự không biết có nên xuống hay không.

“508 cũng không được, tôi mới gọi hỏi rồi, ký túc xá kia có hai tên gay, tôi vào đó không phải là giao hàng tận nhà sao?” Nghe giọng Hoắc Chu rất buồn bực: “... Cái gì gọi là ở đây khá tốt? Nếu tôi chịu được còn cần đổi ký túc xá hả?”

Úc Thời Nam mở to hai mắt.

Hoắc Chu...

Muốn đổi ký túc xá?

Cậu nắm lan can giường, hô hấp chậm lại.

Mọi suy nghĩ phức tạp bị đánh bay, hai tai vang vọng câu nói vừa rồi của Hoắc Chu.

Gần đây cậu không làm sai điều gì đi...

Sao đột nhiên muốn đổi ký túc xá?

Chẳng lẽ bởi vì buổi chiều cậu không báo trước một tiếng đã đi xem thi đấu bơi lội? Lần trước chuyện theo đuôi hắn vào phòng thay đồ đã giải thích rõ, liệu Hoắc Chu có bởi vậy mà hiểu nhầm không?

Úc Thời Nam mím môi, hồi tưởng lại những gì liên quan đến Hoắc Chu trong hai ngày qua.

“Kẽo kẹt...”

Cửa bị đẩy ra.

Hoắc Chu vừa tắt điện thoại liền đυ.ng phải một đôi mắt ướt dầm dề, mang theo thất thố cùng ấm ức, nhìn như mới gặp phải chuyện thương tâm lắm.

Nơi này lại không có người thứ ba.

Hoắc Chu nhíu mày.

Không có khả năng là hắn làm.

Hắn chỉ đứng ở bên ngoài gọi điện thoại cho hội học sinh thôi.