Chương 22: Loại hình nam sinh cún con

“Danh sách người tới đăng ký tham gia câu lạc bộ bơi lộ, chỗ cậu có tư liệu của bọn họ không?” Hoắc Chu thay quần áo, lau mái tóc ướt: “Đưa tôi người về thứ nhất lượt ban nãy.”

“Đội trưởng, cậu cũng thấy tuyển thủ này là hạt giống tốt đúng không? Đội bơi đã lâu không chiêu hiền nạp sĩ.” Nam sinh tổ chức hoạt động cười đắc ý: “Vẫn là nhờ tôi biết cách tuyên truyền, bằng không cho dù người ta bơi giỏi cũng không tới tham gia, để mất bao nhiêu người mới!”

Hoắc Chu không nói nửa lời lật xem tư liệu về Lưu Gia Nhạc.

Lưu Gia Nhạc: Khoa Kiến Trúc 23/03.

Tuổi: 18.

Chiều cao: 188cm.

Cân nặng: 70kg.

Cậu thích loại hình nam sinh cún con kiểu này?

Hoắc Chu lòng dạ hẹp hòi lật xem bảng hồ sơ.

Còn gọi Gia Nhạc, làm như thân thiết lắm.

Vừa gặp đã bị cậu ta mê hoặc? Tốc độ bơi 200m chậm hơn hắn 6.38 giây thì có điểm nào đáng để theo đuổi?

Hoắc Chu càng xem càng không vui.

Không phải vì ghen với độ thân mật của Úc Thời Nam và Lưu Gia Nhạc mà là vì cậu chưa từng xen trận đấu bơi lội nào, chỉ bằng một trận thi đấu cấp cơ sở đã sùng bái tuyển thủ thân cao chân dài này...

Thế thì Úc Thời Nam có khác gì đám người ban nãy vây quanh hắn?

Hắn cộc cằn khép hồ sơ.

“Đội, đội trưởng?” Nam sinh giật mình.

“Ngày mai chuẩn bị phỏng vấn.” Hoắc Chu nói: “Buổi sáng soạn ra bản thành tích các vận động viên sau đó phát thông báo phỏng vấn, ai không có thời gian thì bổ sung sau.”

“Ồ, ok.” Nam sinh gật đầu.

Úc Thời Nam vô duyên vô cớ bị gán mác “người yêu thích loại hình cún con”, lúc này lại đang vui vẻ kéo em họ nhìn đông nhìn tây.

“Anh.” Lưu Gia Nhạc kéo khóa áo cẩn thận, nhận cặp sách trong tay cậu, đôi mắt tròn xoe đầy ý lấy lòng: “Em nghe nói, hiện tại anh đang ở chung ký túc xá với Hoắc Chu?”

Tâm tình tốt của Úc Thời Nam xuống dốc không phanh, cậu mất tự nhiên cọ chóp mũi, ậm ừ không muốn tiếp tục đề tài này.

“Thích thế!” Lưu Gia Nhạc hưng phấn bóp vai Úc Thời Nam, kích động giậm chân: “Em siêu thích Hoắc Chu! Anh có thể giới thiệu cho em không!”

Úc Thời Nam: “Chuyện này...”

Anh và hắn không quen thân.

“Xin anh đó~” Lưu Gia Nhạc ôm cánh tay cậu lắc qua lắc lại: “Từ lúc lên cấp ba em đã xem Hoắc Chu bơi lội, thoạt nhìn anh ấy biếng nhác nhưng lúc xuống nước là đủ wow đó! Linh hoạt không khác gì cá heo biển!”

“... Ờ.” Úc Thời Nam đáp cho có lệ.

“Anh, anh giúp em đi.” Lưu Gia Nhạc thẳng eo, dùng sức vỗ ngực: “Nếu anh có gì cần hỗ trợ, người làm em này dù lên núi đao xuống biển lửa cũng tuyệt đối không oán trách!”

“Thật sao?” Úc Thời Nam ngước mắt.

“Thật!” Lưu Gia Nhạc vỗ ngực bôm bốp.

“Vậy được rồi.” Úc Thời Nam đang lo không biết nên nói chuyện này thế nào: “Lúc anh đăng ký môn thể dục chỉ chọn được môn bơi cho nên muốn học kỹ năng trước một chút, miễn cho xếp bét khoa.”

“Chuyện này đơn giản.” Lưu Gia Nhạc cười he he: “Đến lúc đó anh gia nhập club bơi cùng em, em dạy anh, đỡ mất công hai ta phải hẹn thời gian.”

Cũng phải, năm nhất có rất nhiều hoạt động, hai người cùng chung câu lạc bộ, ít nhất có thể bảo đảm có thời gian sinh hoạt cộng đồng nhàn rỗi.

Úc Thời Nam đáp ứng, chạy đến chỗ chiêu mộ người mới lấy phiếu đăng ký.

Kế tiếp hai người đến căng tin.

“Thím có khỏe không?” Úc Thời Nam gắp cho em họ miếng xương sườn trong suất đồ ăn của mình: “Năm nay nghỉ hè đúng lúc phải thi, cho nên anh không thể trở về, ngay đến việc em đỗ Thanh Hoa cũng không biết.”

“Mẹ em vẫn ổn lắm!” Lưu Gia Nhạc vui vẻ gặm xương sườn, gặm một hồi lại thở dài: “Nhưng hai người bọn họ nhớ anh, lo một mình anh ở bên ngoài có ăn uống tốt không, có mặc ấm không, cho nên mới gửi em tới đây đó.”

Nói xong, cậu chàng lại gắp miếng xương sườn trong suất của mình trả về: “Anh đừng quản em, em 18 tuổi chứ không phải 8 tuổi, anh ăn nhiều vào, gầy như cái que rồi mẹ em thấy lại mắng em!”

Úc Thời Nam cười: “Được.”

Được cái con khỉ.