Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Cong Rồi? Tôi Còn Chưa Bẻ Đâu?

Chương 21: Lật mặt như lật bánh tráng

« Chương TrướcChương Tiếp »
Chỉ trong tích tắc, khoảng cách giữa các tuyển thủ từng bước bị kéo giãn, bể bơi cứ thế trở thành chiến trường sống mái của số 1 và số 8.

Cực ly 200 m ngắn, bơi rất nhanh, đảo mắt đã qua hơn nửa chặng đường.

Thời gian để Úc Thời Nam suy ngẫm không nhiều lắm, cậu rối rắm một lúc lâu, cuối cùng vươn hai ngón tay, bắt đầu chỉ binh điểm tướng: “Chỉ binh điểm tướng điểm đến ai chính là người đó, OK, đây hẳn là Gia Nhạc.”

Cậu mở camera, bừng bừng hứng thú quay lại hỉnh ảnh của Hoắc Chu.

“Tuýt…”

“6.38 giây! Hoắc Chu dẫn đầu với 6.38 giây!”

“Chúc mừng tuyển thủ số 1, số 4, số 6 gia nhập club bơi lội!”

Trọng tài đọc kết quả.

“Ồ, chỉ là một trận thi đấu nội bộ thôi, có cần phải nỗ lực vậy không?” Trần Thanh Phàn dùng khăn tắm bọc lấy Hoắc Chu, bắt đầu càm ràm: “Bơi tốt như vậy chắc cậu vui chết rồi đi! Không hổ là anh em kết nghĩa của tôi!”

“Bình thường thôi.” Hoắc Chu nhún vai: “Phát huy vầy vậy.”

“Cậu còn giả vờ?” Trần Thanh Phàn nghiến răng nghiến lợi, hít sâu một hơi, ánh mắt nhìn lướt qua số một: “Nhưng mà cái tên Lưu Gia Nhạc kia bơi cũng giỏi đấy.”

“Trình độ tạm được.” Hoắc Chu không mặn không nhạt đáp.

“Được quá rồi còn gì, nghiệp dư mà bơi được như vậy là giỏi rồi.” Trần Thanh Phàn vỗ cánh tay hắn: “Cậu xem khi nào thích hợp thì phỏng vấn đi, có mấy tên cán bộ trên danh nghĩa có thể trực tiếp đá rơi đài rồi.”

“Tùy.” Hoắc Chu lau tóc: “Chuyện này các cậu quyết định, quyết định xong nói với tôi là được.”

“Được rồi, cậu vào hậu trường nghỉ ngơi đi.” Trần Thanh Phàn hoạt động hạ gân cốt: “Thi đấu nội bộ mà làm như thế vận hội Olympic không bằng, sao nhiều người tới xem vậy, có cá cược à?”

“Sao cậu lắm lời vậy.” Hoắc Chu dùng khăn lông quất cậu ta: “Cậu không bơi được thì về tự từ chức cho tôi.”

“Cậu đúng là công tư phân minh.” Trần Thanh Phàn cười lạnh.

Hoắc Chu đi xuống đài, đi đến đâu xung quanh ồ lên đến đấy, có vài người còn từ trong hậu trường chạy ra đây.

Hắn bực bội ra hiệu cho thành viên phụ trách giữ gìn trật tự, sau đó cứ thế thấy được Úc Thời Nam trong đám đông nhốn nháo.

Hoắc Chu nhíu mày.

Cậu tới làm gì?

Lại định tới phòng thay đồ chặn hắn lần nữa à?

Hoắc Chu thấy Úc Thời Nam liền nhớ tới tình cảnh muốn độn thổ tối hôm qua.

Hắn thật sự không hiểu mạch não người này, thật sự còn có người tin bạn cùng phòng buổi tối không ngủ được mò sang giường bạn trộm chăn sao?

Cũng may cậu không nghĩ hắn là biếи ŧɦái.

Hoắc Chu thở dài, xua tay.

“Là Hoắc Chu, là Hoắc Chu thật đó!”

“Có thể chụp với tôi kiểu ảnh không?”

“Tôi có quà muốn tặng cậu!”

Một đám người nhào tới bủa vây.

Xét cho cùng thì Hoắc Chu cũng là vận động viên bơi lội có tiếng.

Không chỉ ở đại học Thanh Hoa mà còn trên các diễn đàn bơi lội, mức độ nổi tiếng của Hoắc Chu không thua kém gì vận động viên ném đĩa.

Đáng tiếc trong đám người bao vây lại không có tên thẳng nam mạch não khác thường kia.

Hoắc Chu không vui ngẩng đầu nhìn lại.

“Chúc mừng nhé!” Úc Thời Nam đứng ở xa vẫy tay với hắn.

Đứng xa thế làm gì?

Hoắc Chu bực bội muốn tránh thoát khỏi đám người.

“Làm tốt lắm!” Úc Thời Nam ôm cặp sách cười tít mắt.

Chuyện này còn cần nói sao?

Cậu tưởng đội bơi cấp tỉnh là tiệm cơm muốn vào là vào hả.

Tâm tình Hoắc Chu rất tốt, thái độ cũng dịu đi không ít.

Động tác ký trên tay hắn không dừng, bước chân rẽ về hướng Úc Thời Nam bên kia, dẫn tới đám người cũng dịch chuyển theo hắn.

“Gia Nhạc, anh ở bên này!” Úc Thời Nam dùng sức vẫy tay.

“Cạch.”

Ngòi chì bị ấn gãy một đoạn.

Hoắc Chu lật mặt như lật bánh tráng.

Không hầu hạ.

Ai thích ký thì ký.

“Này Hoắc Chu cậu mới ký được một nửa mà!”

“Sao lại đi rồi? Tôi đã chụp đủ đâu!”

“Người này thật là vui buồn thất thường, vẫn là Trần Thanh Phàn tốt!”

Dư lại một đám người chán chường đứng tại chỗ than trách.
« Chương TrướcChương Tiếp »