Khai giảng của tân sinh viên thật ra cũng chẳng có gì.
Trải qua hai tháng nghỉ hè hoang phế, không ít sinh viên vũ đạo phải khóc thét khi xoạc chân, số ít còn lại làm được nhưng mất trọng tâm ngã xuống...
Một tiết học ngắn ngủi khiến đa số sinh viên phải run rẩy vịn cầu thang ra về.
Úc Thời Nam đỡ hơn chút, cậu nghỉ hè nhưng không nghỉ tập, hôm qua còn ở phòng tập luyện nhảy rất lâu, cho nên di chứng không nghiêm trọng như những người khác.
May mà trường học vẫn khá nhân văn.
Sau buổi học sáng sớm thì không còn tiết nào nữa, mọi người có thể yên tâm về ký túc xá ngủ đến buổi chiều.
Chỉ là nữ sinh khoa bọn họ không định lãng phí thời gian quý giá này để khôi phục thể lực.
“Hôm nay club bơi lội công khai chọn người, thành viên mới và thành viên cũ sẽ thi đấu, thành tích kém trực tiếp bị sa thải!”
“Má ơi, kịch tính thế? Vậy là chúng ta có thể thấy thêm nhiều thân thể mới mẻ!”
“Đâu chỉ có vậy! Phàm là người thích bơi, gia nhập club bơi lội sẽ có chuyên gia tay cầm tay chỉ dạy, mãi đến khi học được thì thôi!”
*
Club bơi lội?
Úc Thời Nam đang dọn sách vở phải dừng động tác.
Tuy cậu không có hứng thú với bộ môn này nhưng đến tiết thể dục vẫn phải học bơi, nếu có thể gia nhập club bơi lội để học trước...
Đến lúc đó chẳng phải sẽ không làm phiền đến Hoắc Chu sao?
Úc Thời Nam tính toán trong lòng.
Cậu đeo cặp sách lên vai, vội vàng đuổi kịp bước chân của mấy bạn nữ.
Hồ bơi Thanh Hòa.
Đây là hồ bơi chiếm diện tích lớn nhất đại học Thanh Hoa, bao gồm một bể bơi, một bể nhảy cầu, cùng thính phòng hai tầng, có thể chứa đến 5600 người.
Bể bơi dài 50 m, nhiệt độ bên trong giữ ổn định ở mức 28 độ, 8 đường bơi mỗi đường rộng 2.5m, tất cả đều làm theo quy chuẩn.
Úc Thời Nam vừa tiến vào đã sửng sốt.
Nơi này rộng hơn bể bơi trường Đại học Nghệ thuật A rất nhiều.
“Tới đây nào, qua bên kia ngồi! Đừng đứng!”
“Mọi người đừng ồn! Còn mười phút nữa là cấm ra vào! Muốn vào thì nhanh chân!”
...
Mấy bạn bên xã đoàn phụ trách tổ chức hoạt động đang giữ gìn trật tự hiện trường.
Y như đang trình diễn trên TV.
Úc Thời Nam ôm cặp sách rúc vào trong góc.
“Trật tự!”
“Sau đây là phần giới thiệu vận động viên: Một là sinh viên khoa kiến trúc số 2303, Lưu Gia Nhạc; hai là khoa Toán số 2305, Lý Hoa; ba là Khoa công nghệ số 2211, Từ Khai Nghiệp...” Từng tiếng hô vang vọng khắp hội trường.
Gia Nhạc? Sao cậu nhóc này cũng ở đây?
Úc Thời Nam nhạy bén bắt được cái tên quen thuộc.
Đây là em họ nhà thím cậu, không nghĩ tới cậu ta cũng có thể thi đỗ Thanh Hoa, lại nói hè năm nay cậu không về nhà nên có chút sơ sót bỏ quên em họ rồi.
Úc Thời Nam nheo mắt tìm người.
Khán đài và đường đua cách nhau quá xa, từ góc độ thị giác của cậu chỉ có thể nhìn ra bóng dáng mơ hồ, đến ngũ quan cũng không rõ.
“Tám là Khoa quản lý số 2208, Hoắc Chu.”
Úc Thời Nam sửng sốt.
Sao hắn cũng ở đây?
“Ối ối ối, là Hoắc Chu!”
“Bon chen phen này xứng đáng lắm, thấy được Hoắc Chu rồi!”
“Hoắc Chu cũng tới đây sao? Xem ra club bỏ cả vốn liếng để chiêu mộ người mới!”
Nữ sinh ngồi hai bên kích động nắm tay nhau.
“Mẹ tôi ơi~ là Hoắc Chu~”
Những tiếng la hét khiến màng nhĩ Úc Thời Nam rung rung, toàn thân nổi da gà.
Dĩ nhiên, trong đám người kích động cũng không thiếu nam sinh.
“Chuẩn bị!”
Tiếng hô to dõng dạc.
Úc Thời Nam nhanh tay lấy di động.
“Thùm thùm thùm...”
Tám tuyển thủ đứng trên cầu đồng loạt nhảy vào trong nước.
Úc Thời Nam sửng sốt.
Ai có thể nói cho cậu biết trên đường đua này...
Số một bắt đầu từ bên nào không?