Chương 30: Chương 30

Yến Linh nghi ngờ có phải hôm nay ra ngoài không xem ngày hoàng đạo không, sao mà ai nấy cũng chấp nhất với hắn vậy, nhưng hắn cũng không để ý những gì Thôi Ngọc lắm, hành quân nhiều năm, chuyện như làm loạn lòng quân địch này hắn quen lắm, Thôi Ngọc chỉ đố kỵ với hắn mà thôi, sau đó hắn quay về nha môn xử lý việc trong quân, khắc đầu giờ Thân Vân Trác đưa tin cho hắn, nói là Thích Vô Kỵ bảo hắn đến Thích phủ một chuyến.

Yến Linh rời khỏi nha môn sớm đến viện của Thích Vô Kỵ, Thích Vô Kỵ thích yên tĩnh, lập viện ở góc Tây Bắc trong phủ một mình, còn xây cửa hông, bình thường Yến Linh ra vào bằng lối này. Sân viện vào đầu đông khắp nơi tan hoang, duy chỉ có nơi này của Thích Vô Kỵ là như kén rằm nhờ hàng rào bao bọc, suối nước nóng vây quanh, chim hót hoa nở, hắn bước vào sảnh đường thì nhìn thấy Thích Vô Kỵ ngồi trên mặt đất, lưng tựa vào kỷ dựa, trước mặt là một chậu than, mỗi khi đến mùa đông, chân hắn ta lại đau, cả ngày không thể rời được chậu than.

Yến Linh cởi giày bước lên bục gỗ, ngồi xuống trước mặt hắn ta: “Xảy ra chuyện gì sao?”

Thích Vô Kỵ lấy một quyển trục trên giá gỗ bên cạnh đưa cho hắn: “Lễ Thiên Thu của bệ hạ sắp đến, Mông Ngột đang bàn bạc để quyết định người sẽ được cử làm sứ giả sang đây, ta đoán có lẽ là Ô Nhật Đạt.” Yến Linh nhận lấy rồi mở ra, nhìn lướt qua mười dòng chữ, hàng chân mày nhíu mày lộ ra mấy phần sắc bén.

Sau khi Thích Vô Kỵ bị thương vẫn quanh năm ở biên quan, mặc dù hắn ta không lên chiến trường nhưng lại chịu trách nhiệm quân vụ nặng nề, bày binh bố trận, bày mưu tính kế, vẫn không buông bỏ, năm đó hắn ta và Yến Linh lặng lẽ sắp xếp một nhánh thương nhân vào Mông Ngột, bây giờ những thương nhân này đã phân bố khắp ba nước, chính là nguồn gốc tình báo của hai người, những tên thám tử giang hồ này đều được Thích Vô Kỵ nắm trong tay, đừng thấy Vô Kỵ công tử trời sinh có gương mặt vô hại, tay cầm đao gϊếŧ người như vô hình, mấy năm nay hắn ta và Yến Linh như quần anh tụ hội, lập được công lao hiển hách.

Yến Linh am hiểu thống lĩnh quân tác chiến, Thích Vô Kỵ chính là quân sư sau màn.

Yến Linh xem xong, ném quyển trục đó vào trong chậu than, giọng điệu bình thản.

“Lễ Thiên Thu của bệ hạ vừa vặn là đêm trừ tịch, chúng ta chỉ còn thời gian hai tháng chuẩn bị.”

Sắc mặt Thích Vô Kỵ trở nên nghiêm trọng, nhìn nét mặt lạnh lùng của hắn: “Năm ngoái phụ thân ta trọng thương, sau này ra trận gϊếŧ địch là điều không thể, người có thể đánh với Mông Ngột trong triều chỉ còn Trình vương gia và Yến quốc công, bệ hạ không yên tâm về Trình vương, một khi Yến quốc công đi rồi, thì ngươi không thể đi, ngươi đi thì Yến quốc công không được đi, cơ hội tốt như vậy Mông Ngột nhất định sẽ không ngồi nhìn, nếu như ta đoán không sai, lần này tam hoàng tử Ô Nhật Đạt đến thăm nhất định có mưu đồ.”

Sắc mặt Yến Linh không thay đổi: “Trong lòng ta có tính toán, nhưng mà trước mắt đau đầu nhất chính là quân nhu, quốc khố không còn dồi dào.”

Thích Vô Kỵ hỏi: “Bệ hạ giao quân đồn cho ngươi, ngươi định làm thế nào?”

“Ta vốn muốn làm chậm mà chắc, tu sửa từ trong ra ngoài một phen, chỉ là Mông Ngột nhìn chằm như hổ đói, không để cho ta kéo dài, ta định đánh kẻ tiên phong, gặm khúc xương khó nhất trước, còn lại nhất định phải thuận theo tình hình.”

Thích Vô Kỵ lo lắng: “Ngươi định động vào Trình vương gia?”

“Cái này mạo hiểm quá.....” Thích Vô Kỵ không tán thành: “Động vào Trình vương gia vào lúc mấu chốt này, lòng quân không vững, ngươi nghĩ đến hậu quả chưa?”

Ánh mắt Yến Linh dao động bất định: “Là mạo hiểm cũng là cơ hội, ta không nắm chắc hoàn toàn sẽ không ra tay.”

Thích Vô Kỵ im lặng, thở dài một hơi, rót cho hắn một ly rượu, hai người yên lặng uống mấy ly, quốc sự nặng nề đè lên sống lưng của hai người trẻ tuổi, năm đó hai người tung hoành chiến trường từng thề rằng, lấy thân làm đao, bảo vệ Đại Tấn bình yên.

Sau một hồi yên lặng, Thích Vô Kỵ đột nhiên nhìn hắn cười nói: “Yến Linh, lúc đắc ý phải vui cho trọn, chớ để chén vàng trống rỗng mà ngắm trăng, chuyện trong triều vĩnh viễn không thể đếm xuể, ngươi đừng chỉ lo công vụ mà lơ là đệ muội, đệ muội không phải người dựa quyền thế bám vinh hoa, không phải ngươi ngồi lên vị trí càng cao thì nàng ta càng cảm thấy gả cho ngươi là vinh hạnh, ngươi cẩn thận hậu viện cháy.”

Yến Linh xoay chén bạc nhỏ trong lòng bàn tay, nghi ngờ nói: “Ngươi chưa từng gặp nàng, sao lại biết tính cách của nàng?”

Thích Vô Kỵ bật cười, trong ánh mắt như ẩn chứa điều gì thâm sâu: “Người mà Thuần An công chúa thích nhất định không phải người bình thường.”

Yến Linh cong khóe miệng lên, sau đó dần cảm thấy không đúng lắm, hắn lắc đầu: “Không phải, là vì nàng quá tốt, quá xuất chúng, vì vậy trêu chọc cả loại người vô học như Thuần An công chúa.....”

Động tác trên tay Thích Vô Kỵ khựng lại, trong con ngươi đen láy tích tụ một chút lạnh lẽo: “Vậy sao?”

Hắn ta nâng chén rượu lên chạm với Yến Linh, lạnh lùng nói: “Ta đột nhiên hiểu tại sao đệ muội không coi trọng ngươi rồi.”

Sắc mặt Yến Linh đen lại, hắn bị Thuần An và Thôi Ngọc chế nhạo thì cũng thôi, sao ngay cả Thích Vô Kỵ cũng đến khuyên nhủ hắn vậy, hắn trêu chọc ai rồi.

“Ngươi có ý gì?”

“Mắt ngươi không tốt lắm...”

Yến Linh cạn lời nhìn hắn ta, đặt chén rượu xuống, xoay người rời đi.

Hắn thúc ngựa về phủ, bình thường rất ít khi hắn về phủ vào giờ này, hôm nay lại lo lắng Thuần An công chúa sẽ ở lại Yến phủ thật, định nghĩ cách đuổi người đi, nhưng đến Minh Hi đường lại thấy không có ai, hỏi nô tỳ mới biết hai người ở trong nhà bếp, vì vậy hắn lặng lẽ ra dãy nhà sau, nghe thấy bên trong vang lên tiếng cười như chuông bạc, giống y hệt như đêm ở hành cung, Yến Linh theo bản năng nhíu mày, lại gần xem xem, cách lớp giấy cửa sổ nhìn vào căn bếp không lớn, khói bếp lượn lờ, Thuần An công chúa mặc một bộ y phục cũ, tay cầm cái vá đảo loạn xạ trong nồi, dáng vẻ đó như đã trải qua một phen dày vò.

Ánh mắt hắn tìm kiếm một vòng, nhìn thấy trong góc Tây Bắc có một mỹ nhân váy hồng đang đứng đó, dáng người nàng thon thả mảnh mai, che bụng cười run hết cả người, mái tóc đen được búi lên qua loa, cắm một cây trâm ngọc bích nghiêng vẹo, nàng cười đến nỗi tóc búi lỏng ra, một lọn tóc rơi ra, tôn thêm vẻ yêu kiều cho khuôn mặt, cả người trông có sức sống như đóa hoa xuân nhiễm sương mai.

Là dáng vẻ mà hắn chưa từng thấy.

Yến Linh chăm chú quan sát một hồi, nhìn thấy con cua đồng đã được cột lại trên bàn, nhớ lại những gì Thôi Ngọc nói, bèn lắc đầu rồi rời đi.

Sáng nay Ninh Yến và Thuần An công chúa tốn thời gian ở nhà bếp, Ninh Yến đích thân làm một bàn cua đồng đãi tiệc, hấp năm con cua đồng Trừng Hồ, lấy riêng phần gạch cua óng ánh béo ngậy để gói cho nàng ta một xửng bánh bao nhân gạch cua, rồi chuẩn bị thêm gia vị nồi lẩu, xào một đĩa cua cay thơm nức, hấp một chén nhỏ đậu hũ sốt gạch cua, và kèm thêm một tách trà gừng dầu.

Mỗi một món nấu không nhiều lại khiến Thuần An công chúa nếm được các kiểu chế biến cua, ăn đến cuối, cảm giác lâng lâng, sau bữa trưa nghỉ ngơi nửa canh giờ, Thuần An công chúa quyết tâm đích thân xuống bếp nấu cho phụ hoàng một món.

“Tối qua ta ầm ĩ quá căng, có lẽ phụ hoàng cũng đoán được, trong lòng nhất định bất mãn với ta, nếu ta đích thân nấu một món cho người, nhất định sẽ dỗ được người ổn thỏa thôi, bát đậu hũ gạch cua này có vẻ là món nấu ngon nhất, Yến Yến cô dạy ta đi.”

Vì thế, hai người đến nhà bếp, Ninh Yến dạy nàng ta xắt hành tỏi trước, Thuần An công chúa xắt chưa được bao nhiêu, đã bị hăng đến đỏ mắt rơi lệ, hai cô nương ở trong nhà bếp khoảng hai canh giờ, cuối cùng cũng miễn cưỡng nấu được một món, Thuần An công chúa vội vội vàng vàng ôm hộp thức ăn chạy về hoàng cung.

Yến Linh nghe ngóng Thuần An công chúa đã đi rồi, liền lững thững bước đến hậu viện.

Ninh Yến tiễn Thuần An công chúa đi rồi về phòng tắm rửa, thay một bộ y phục sạch sẽ, lúc ra ngoài Yến Linh đã ngồi trong phòng ngoài.

“Hôm nay thế tử gia sao lại về sớm như vậy?”

Yến Linh ngẩng đầu nhìn nàng, hắn quan sát tỉ mỉ, nàng cười dịu dàng, khí sắc rất tốt, sắc mặt hồng hào, cầm khăn tay chậm rãi bước đến, làn váy như sinh ra gió, bước nhỏ nhẹ nhàng, từ trên xuống dưới đều đẹp.

Dáng vẻ này làm sao giống trong lòng không có hắn được.

Hôm nay Ninh Yến tâm trạng rất tốt, ở chung với Thuần An công chúa một ngày, thoải mái không trói buộc, nét mặt toát lên vẻ tùy ý tự do, không bị ràng buộc thu liễm vào trong như bình thường, lúc nhìn thấy Yến Linh vẫn chưa kịp thu liễm, nên tự động bộc lộ ra ngoài.

Yến Linh hài lòng.

Ninh Yến rót trà cho hắn, Yến Linh một tay nhận lấy chén trà, tay còn lại theo bản năng nắm lấy tay nàng, Ninh Yến sững sờ.

“Tối còn phải ra ngoài một chuyến, nên về thăm nàng trước.” Giọng điệu hắn tỏa ra sự dịu dàng trước nay chưa từng có.

Ninh Yến mặc cho hắn nắm, các nương tử lặng lẽ lui ra ngoài, phòng ngoài chỉ còn lại phu thê hai người, trong phòng lặng im như tờ, Yến Linh nắm lấy bàn tay ngọc ngà của nàng, chỉ thấy thật mềm mại, mềm đến nỗi khiến lòng hắn ngứa ngáy.

Nhưng lòng bàn tay mềm mại đó cũng có hơi chai sạm, nghĩ đến Ninh Yến biết cưỡi ngựa bắn cung lại thích xuống bếp, bàn tay có vết chai cũng không kỳ lạ, trái lại cảm thấy có chút thú vị, liền không mạnh không nhẹ mà nắm lấy.

Đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve vết chai, cảm giác tê dại lan khắp toàn thân.

Yến Linh có hơi muốn động vào nàng, nhưng lại không nỡ ra tay.

Hắn lúc thì chạm vào ngón tay nàng, lúc thì xuyên qua khe hở đan xen các ngón tay, đây là lần đầu tiên hai người có hành động thân mật như người yêu, vành tai Ninh Yến đỏ lên, nàng nhìn xuống dưới, tìm kiếm chủ đề nói chuyện: “Nếu buổi tối có việc, vậy thì ta sẽ truyền thiện sớm một chút.”

Vẻ mặt của hai người đều bình thản nhẹ nhàng như chẳng có gì xảy ra.

“Nấu xong chưa?” Yến Linh chính mắt nhìn thấy Ninh Yến ở nhà bếp sau, nhất định là đã chuẩn bị bữa tối cho hắn.

Ninh Yến không quen với hành động có tính trêu ghẹo này lắm, lặng lẽ rút tay về, cười dịu dàng nói:

“Ta đến nhà bếp xem thử...”

Trong tay đột nhiên trống rỗng, khóe miệng Yến Linh mím lại, không nói lời nào.

Một hồi sau, Ninh Yến quay về, thấy hắn đỡ trán chợp mắt ở phòng ngoài, tưởng hắn mệt mỏi, nên không quấy rầy hắn, nhẹ nhàng dặn dò các nương tử.

“Đem thức ăn bày ở phòng ngoài.” Đỡ mất công Yến Linh di chuyển đến gian tây thứ, mùa đông lạnh lẽo, một khi người đã ngồi im rồi thì không muốn di chuyển nữa, Ninh Yến cũng vậy, nên có thể thông cảm cho Yến Linh.

Yến Linh hé mắt ra, nàng sắp xếp một bàn thức ăn, vén ống tay áo lên, lộ ra cổ tay trắng nõn, khớp xương của nàng cực kỳ đẹp mắt, ánh mắt chuyển động chứa chan nụ cười, nụ cười trong trẻo rạng ngời, đập vào mắt của hắn.

“Thế tử gia, chàng qua đây ăn đi.”

Yến Linh đứng dậy di chuyển ra sau bàn, ánh mắt đảo qua một bàn thức ăn, vẻ mặt hơi thay đổi.

Lúc chiều về rõ ràng nhìn thấy trong nhà bếp sau có cua đồng, sao trên bàn lúc này chẳng nhìn thấy cái chân cua nào.

Không phải hắn muốn ăn cua, chỉ là cảm thấy lạ, rõ ràng trong bếp có cua, lẽ nào Ninh Yến không muốn để lại cho hắn con nào?

Trong đầu không khống chế được lại hiện lên câu nói của Thôi Ngọc.

“Nàng không để ý ngươi....”

Lúc này Ninh Yến dùng nước nóng ngâm một đôi đũa bạc đưa cho hắn: “Thế tử gia, đừng ngẩn ra đó nữa, mau ăn đi.” Hắn bận rộn như vậy, màu đông giá rét, Ninh Yến cũng hy vọng hắn xử lý công việc xong sớm rồi về nghỉ ngơi.

Giọng nàng dịu dàng lặng lẽ an ủi sự nghi ngờ trong lòng hắn.

Bỏ đi, hắn là nam nhân, sao có thể vì chút chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi mà so đo với thê tử, vì thế vứt tạp niệm đi, nhận lấy đũa dùng bữa.

Cua hôm nay là nàng tạm thời lấy từ Minh Yến lâu về Yến phủ cho Thuần An công chúa dùng, mấy con còn lại cũng cho Thuần An công chúa lấy gạch cua để làm một bát đậu hũ gạch cua dâng lên cho hoàng đế, bữa tối này là nhà bếp chính mang đến, Yến Linh không để ý thức ăn, Ninh Yến cũng không cần phải giải thích.

Buổi tối nay, giờ tý Yến Linh mới về, ngoại trừ phòng ngoài còn để lại một ngọn đèn bảo ngọc, phòng trong đã tối đen.

Ninh Yến ngủ trước rồi.

Bên Vinh ma ma lặng lẽ chuẩn bị những gì cần chuẩn bị, Yến Linh đến phòng tắm tắm rửa, tiếng động còn nhỏ hơn bình thường, lúc vào phòng ngủ, nhìn thấy trong góc còn để lại một ngọn đèn lưu ly yếu ớt, Yến Linh thổi tắt, trong phòng hoàn toàn rơi vào bóng tối, hắn nhẹ nhàng vén mành bò lên giường, giọng nói mơ hồ vang lên.

“Thế tử gia, chàng về rồi à....” Nàng chống nửa người dậy, mơ hồ có thể thấy được đường cong yểu điệu.

Yến Linh sững sờ, đột nhiên nảy ra suy nghĩ.

“Nàng ngủ bên trong đi.”

Bình thường hắn về muộn, dậy cũng sớm, ngủ ở trong sẽ khiến nàng thức giấc, ban đêm hắn cũng không cần nàng hầu hạ, không thể liên lụy nàng ngủ không ngon.

Ninh Yến nghe xong, đầu óc dần tỉnh táo.

Tốt quá rồi.

Trước khi nàng xuất giá thích chui rúc trong ổ chăn ngủ nướng, nàng sợ lạnh, ngủ bên ngoài nhiều lúc có gió thổi rèm động lọt vào bên trong, vả lại, Yến Linh ra ra vào vào thật sự khiến nàng phiền não, vậy mà thế gia đều có quy tắc như vậy, thê tử ngủ bên ngoài để tiện hầu hạ trượng phu, Ninh Yến cũng không thể nói gì, tối nay Yến Linh đã mở lời, Ninh Yến không hề do dự ôm chăn dịch vào bên trong, rồi kéo chăn của hắn ra, cười nhẹ nói.

“Cảm ơn chàng, thế tử.”

Yến Linh nghe ra được sự vui mừng của nàng, trong lòng thoải mái, thuận tiện nằm xuống, quay mặt về phía nàng.

“Sau này nàng cứ ngủ ở trong, ta về muộn thì nàng cứ ngủ đi, không cần lo cho ta.”

Chỉ cần nàng vui, có vài quy tắc không cần phải nghe theo.

Đừng thấy đây chỉ là chuyện nhỏ, nhưng lại quyết định chất lượng giấc ngủ của Ninh Yến.

Ninh Yến sững sờ nhìn hắn, ánh đèn ngoài hành lang rọi vào từ cửa sổ, ánh sáng vàng giao thoa với màn đêm, đôi mắt hắn như nước sơn, như khối hắc diện thạch nơi sâu thẳm của đêm đen, trong trẻo và thâm trầm. Nói một cách công bằng, Yến Linh đã được xem là một người trượng phu không tệ: không có thói xấu, biết nhận ra vấn đề và sửa đổi kịp thời. Cuộc sống như vậy cũng đáng để hy vọng: “Được....”

Mặc dù hai người không có tình cảm sâu đậm, nhưng lại có sự ăn ý không tệ, chỉ một ánh mắt dường như đã đoán được đối phương muốn gì.

Chập tối sau khi Yến Linh nắm tay Ninh Yến, đêm nay đã không nhịn được, Ninh Yến cũng rất phối hợp, hai tay bám lên đầu giường, ánh sáng từ ngọn đèn ngoài cửa sổ lay lắt, hai mắt nàng dần bị một lớp sương mờ che mất, khóe mắt phiếm hồng, vào lúc nàng sắp không chịu nổi, hắn đột nhiên dừng lại.

“Yến Nhi......”

Ninh Yến suýt nữa thì không thốt ra được lời, thở hổn hển, đuôi mắt đỏ ửng khổ sở nhìn hắn: “Thế tử gia....”

“Nàng gọi ta là gì?” Ánh mắt tối tăm của hắn nhìn xuống, quá trong trẻo sâu thẳm, suýt nữa khiến nàng quên mất hắn đang làm gì.

“Cái gì?” Nàng mơ màng, không hiểu gì.....

Hai người vào lúc này chưa bao giờ nói chuyện, hôm nay rất đột ngột, Ninh Yến không ngờ được, càng không nắm bắt được tâm tư hắn.

Yết hầu Yến Linh lên xuống, cổ họng như dính lại, trong l*иg ngực như tích tụ một luồng tà khí, đè nén không được, tuôn trào cũng không xong, trong lòng có sự thất vọng nói không thành lời, cuối cùng hóa thành nỗi nham hiểm hung ác, mai táng ở nơi sâu nhất.

Hôm sau mặt trời lên cao Ninh Yến mới tỉnh, tối qua sau khi kết thúc ngủ một giấc đến khi tự tỉnh, Yến Linh đi lúc nào nàng cũng không biết, quả nhiên ngủ ở trong thoải mái thật, sự khác thường vào tối qua của Yến Linh sớm đã bị nàng vứt ra sau đầu, nàng mặc một chiếc váy dày màu đinh hương, khoác thêm chiếc áo gấm đỏ rực đến Dung Sơn đường thỉnh an, hôm nay nàng dậy muộn, không thể không cáo tội với Từ thị.

Đến cửa Dung Sơn đường lại thấy ngoài cổng có nhiều ma ma hơn thường ngày, nhìn thì thấy có không ít người lạ mặt, ai nấy sắc mặt khác thường, bầu không khí nghiêm trọng, đang muốn hỏi xảy ra chuyện gì, thì bên trong phòng vang lên tiếng khóc liên tục.

“Lưu ca sao lại số khổ như vậy, sinh ra sức khỏe không tốt, ngâm trong vại thuốc mà trưởng thành, hôm nay nói mất là mất.... Nhị tẩu đã khóc đến ngất rồi, nhị phòng không ai lo chuyện, có thể mời tẩu tẩu sắp xếp người đến giúp không, lo liệu ổn thỏa tang lễ của Lưu ca, cho con cháu chút thể diện cuối cùng....”

Ninh Yến nghe vậy kinh hoảng, sớm đã nghe nói lão thái thái nhị phòng Chử thị có một người con trai út, năm nay mười bảy tuổi nhưng sức khỏe vẫn luôn không tốt, bình thường rất ít khi lộ mặt, đột nhiên qua đời rồi sao? Ninh Yến và Như Sương nhìn nhau, lòng trầm xuống.

Lúc này trong phòng vang lên tiếng thở dài bi thương của Từ thị.

“Mấy hôm trước ta vừa đi thăm nó, nó còn cười nói với ta, hôm nay đã mất rồi, quả nhiên thế sự vô thường.... Còn về những gì tam đệ muội nói, trong lòng ta có tính toán, ta sẽ phái người đi mời quốc công gia, đợi quốc công gia đến làm chủ.”

Tam lão phu nhân cười khinh bạc: “Đại tẩu, tính cách tẩu quá tốt rồi, chuyện gì cũng phải hỏi quốc công gia, đây là chuyện hậu trạch, tẩu cho ý kiến là được rồi, ta thấy, thê tử lão nhị thông minh được việc, để nàng ta làm đi, bảo đảm quản đâu ra đó.

Từ thị cười khổ trong lòng, nhị phòng làm gì thiếu người chủ trì đại cuộc, thê tử lão đại trong nhà nhị phòng cũng không tệ, sở dĩ để trưởng phòng phái người thật chất là muốn trưởng phòng chi tiền tang lễ, đây là một khoản chi không nhỏ, trong lòng Từ thị không muốn, chỉ là trước giờ quốc công gia tốt bụng, bình thường lại rất chiếu cố hai đệ đệ, có khi lại đồng ý, trong phủ không còn nhiều lương thực.

Tam lão phu nhân thấy Từ thị không lên tiếng, đột nhiên vỗ tay.

“Đúng rồi, ta lại quên mất một người, chuyện này nên để thê tử Linh ca làm, nàng ta là con dâu trưởng của Yến gia, tông phụ tương lại, tông phụ của nhà nào mà không chủ trì cưới hỏi ma chay, ta thấy giao cho thê tử Linh ca đi.”

Từ thị cười miễn cưỡng: “Theo đạo lý thì đúng vậy....”