Chương 29: Chương 29

Bộ y phục này của Yến Linh được may vô cùng khéo léo, gần như có thể nhìn thấy rõ l*иg ngực rắn chắc của hắn, y bào thêu hoa văn bạc thẳng tắp được thắt lưng ôm gọn lấy vòng eo thon, vai rộng dáng thanh, toàn thân toát lên vẻ gọn ghẽ, dứt khoát. Vải áo mỏng nhẹ, chỉ thoáng nhìn cũng thấy rõ ba phần thanh thoát, đêm nay nổi gió, hắn thật sự cần đổi bộ y phục dày hơn.

“Thế tử gia....” Nàng vịn tay ghế chậm rãi đứng dậy.

Tầm mắt Yến Linh thoáng lướt qua y phục đã được chuẩn bị xong, quả nhiên là mời hắn về thay y phục, Yến Linh cũng không nhất thiết phải so đo với Ninh Yến, thê tử làm việc không hoang mang, bình thản ung dung, khiến hắn không nhịn được nghi ngờ, rốt cuộc nàng có để ý hắn hay không, đêm nay xem ra có lẽ là có để ý.

Ánh mắt hắn di chuyển đến Ninh Yến, nàng khoác một chiếc áo choàng lông cáo, phía dưới là một bộ đồ ngủ thêu hoa màu trắng, có lẽ là định đi ngủ rồi, hắn cũng không nghĩ nhiều, đi thẳng vào trong phòng tắm: “Nàng vào trước đi, đừng để cảm lạnh.”

Ninh Yến quả thật sợ lạnh, bèn lên giường nằm xuống, nét mặt hơi tiêu điều, đêm nay khỏi nghĩ đến chuyện nghỉ ngơi, nhắm mắt ngủ bù trước đi.

Không bao lâu sau Yến Linh ra ngoài, trên người hắn chỉ mặc bộ trung y màu trắng lỏng lẻo, đi thẳng lên giường, trên chiếc bàn nhỏ đầu giường đặt một ngọn đèn bạc, ánh lửa khẽ lay, làn sáng dịu dàng như nước nghiêng nghiêng đổ xuống phủ lấy thân hình nàng, mùi hoa lê thoang thoảng, khuôn mặt nàng vô cùng tinh xảo, giống như tranh thủy mặc vậy, từng nét đều vẽ ra sự quyến rũ phong tình, đôi mắt nàng trước giờ đều trong veo, hoặc êm ả như dòng nước, lúc này khi ngủ lại toát ra mấy phần dung mạo vốn có, nàng trông quá xinh đẹp, nếu không cố ý thu liễm lại, thật sự cực kỳ rực rỡ.

Yến Linh sợ làm nàng thức giấc, thổi tắt đèn, cực kỳ nhẹ nhàng lên giường, người tập võ nếu không muốn quấy rầy đối phương sẽ tự có cách.

Lúc hắn nằm xuống, Ninh Yến không hề phát giác.

Chỉ là trong lòng Ninh Yến có tâm sự, hai khắc sau đã tỉnh dậy, mở mắt ra, trước mắt một mảng tối đen, nàng hốt hoảng: “Thế tử gia.... người đâu rồi?” Trong hoang mang còn lộ ra một chút mờ mịt.

Yến Linh ở phía sau nàng mở mắt ra, thấy nàng chống nửa người dậy, tóc đen như mực xõa ra sau lưng, cho dù trong bóng tối cũng tỏa ra ánh sáng bóng mượt, cái đầu nhỏ nhô ra ngoài nhìn.

Hắn cười nhẹ một tiếng.

Ninh Yến cứng người, quay đầu nhìn ra sau, đối diện với đôi mắt sâu lắng, trong đồng tử đen láy của hắn hiếm khi tỏa ra nét cười, nàng vừa quở trách vừa yêu kiều nói: “Sao chàng không gọi ta?”

Yến Linh gác hai tay sau ót, nghi ngờ hỏi: “Tại sao ta phải gọi nàng?”

Ninh Yến bị hỏi á khẩu, nàng tưởng rằng hắn muốn động vào nàng, dù sao từ khi viên phòng đến nay hắn cho tha cho nàng ngày nào, theo bản năng tưởng rằng hắn đến hậu viện là để sinh hoạt phu thê, lần này bị chính chủ hỏi ngược lại, khuôn mặt nhỏ nóng đỏ bừng bừng, ngay cả vành tai cũng nóng lên, may mà trong mành trướng mờ tối, gần như không nhìn ra được, Ninh Yến vội vàng nằm xuống: “Không có gì....” Ngay cả giọng nói cũng bị chôn trong chiếc mền.

Yến Linh phát hiện tiểu thê tử có lúc cũng rất thú vị.

Đêm nay nếu không được hảo hữu nhắc nhở, hắn căn bản không ý thức được trong nhà để để thê tử quản sổ sách, sau này nếu có chuyện gì hắn sơ suất, chẳng phải sẽ khiến nàng tức giận sao, bây giờ hắn cũng phát hiện ra, tiểu thê tử trước mặt chính là một con rùa, vỏ rất cứng, cho dù không vui cũng sẽ không dễ dàng biểu hiện ra, bình thường sẽ không cạy được miệng của nàng, hắn nói:

“Phu nhân, bình thường ta công vụ bận rộn, không thể chuyện gì cũng lo nghĩ cho nàng, nếu sau này trong lòng nàng có suy nghĩ gì, có thể nói thật với ta không? Trượng phu của người khác làm được, ta cũng có thể làm được.”

Ninh Yến sững sờ, có lẽ đã hiểu được tâm ý của hắn, nàng từ trong chăn xoay người lại, đối mặt với hắn, đôi mắt hạnh long lanh, nghiêm túc nói: “Được, vậy sau này chàng cũng như vậy, được không?”

“Ừm....”

Họ đều không có thời gian suy đoán suy nghĩ của đối phương.

Yến Linh đã nói đến vậy rồi, Ninh Yến nhớ ra chuyện ở Minh Yến lâu: “Thế tử gia, chuyện tối qua ta còn chưa cảm ơn chàng, cảm ơn chàng đã cứu Lâm thúc ra, trút giận thay ta.”

Yến Linh dĩ nhiên lại nhớ đến cảnh tượng nàng đi cầu xin Tiêu Nguyên Lãng dưới mưa, không thể nào dễ chịu được, sự bực bội tuôn trào: “Nàng có thể qua đây nói chuyện với ta không?”

Ninh Yến nhìn chiếc giường, giường rất lớn, hai người đều tự đắp chăn, ở giữa còn trống, phân cách rõ ràng, ánh sáng bên ngoài rọi vào càng rõ, Ninh Yến ôm chăn chậm rãi dịch vào, hắn duỗi tay ra, ôm cả nàng và chiếc chăn dày vào lòng.

L*иg ngực nóng hầm hập kề cận, Ninh Yến theo bản năng rụt vai lại, Yến Linh ôm lấy nàng, giọng nói lanh lảnh vang lên trên đầu nàng: “Nói tiếp đi.”

Ninh Yến nghĩ, tối nay có lẽ vẫn không thoát nổi, biết hắn thèm khát, lúc đang trong kỳ kinh nguyệt đã không nhịn được huống chi bây giờ, nghĩ đến chuyện muốn nói trong lòng, nàng bình tĩnh lại:

“Thế tử gia, lúc ta mới mở tửu lâu đã lập quy tắc, không được giao đến nhà, vật quý bởi vì hiếm, đây xem như là cách thức kinh doanh của ta, bây giờ xem ra, nếu còn không phải quý nhân quan lại không nói lý lẽ như vậy, quy tắc này có lẽ sẽ mang đến phiền toái cho Minh Yến lâu, có thể nhờ thế tử gia chiếu cố Minh Yến lâu....”

Nàng chưa từng được ai ôm trong lòng như vậy, cơ thể dường như căng chặt, sau lưng như kề với lò lửa vậy, hô hấp của hắn bên tai lúc thì sâu lúc thì trầm, Ninh Yến không quen, nói chuyện cũng không mạnh mẽ như bình thường, âm cuối còn run rẩy.

Yến Linh không thích nàng khách khí như vậy, nhưng mà khó khăn lắm mới dỗ được nàng chủ động mở miệng, cũng không thể trách nàng, mái tóc đen óng của nàng xõa khắp gối đầu, Yến Linh một tay đặt bên đầu nàng, không nhịn được nghịch tóc mai nàng: “Ta đã phái người trông coi Minh Yến lâu, sẽ không có chuyện gì đâu.”

Ninh Yến kinh ngạc, nghiêng người nhìn lại hắn, cơ thể mềm mại chuyển động trong lòng hắn, đôi mắt đen láy phát sáng nhìn thẳng hắn, vì kinh ngạc mà đuôi mắt nàng càng trở nên xinh đẹp hơn, có sự diễm lệ như tiểu hồ ly: “Chuyện khi nào vậy?”

Yết hầu Yến Linh lên xuống, nhìn chằm chằm nàng: “Lúc nàng đi cầu xin Tiêu Nguyên Lãng....”

Ninh Yến: “........”

Không tính là áy náy lắm, chỉ là hơi khó xử, nàng cắn môi, rũ mắt, chậm rãi xoay người, vùi đầu vào chăn.

Yến Linh đột nhiên bị hành động của nàng chọc cười.

Cuối cùng hắn vuốt nhẹ tóc mai nàng: “Ngủ đi....”

Hắn quả thật rất muốn, chỉ là trải qua chuyện đêm qua, hắn hy vọng phu thê hai người lúc làm chuyện này có thể tâm ý tương thông, chứ không phải giải tỏa du͙© vọиɠ, hắn phải suy nghĩ đến cảm nhận của Ninh Yến, hắn nghiêng về sau nằm ngửa ra, cảm giác nóng rực phía sau đột nhiên rời đi, Ninh Yến dễ chịu hơn, đang do dự giữa bò về chăn của mình hay tiếp tục giả chết, cuối cùng bất động, nhanh chóng nhắm mắt lại.

Phu thê hai người ngủ cũng không ngon lắm, một người không quen lắm, một người thì hai người ở cùng nhau, hơi nóng, Yến Linh quả thật giống như cái lò lửa vậy, Ninh Yến vốn ngủ một mình bị lạnh, bây giờ ngủ trong lòng hắn mơ hồ, Yến Linh càng không thể nào dễ chịu, mới sáng sớm đã nhẹ hàng vén mành xuống giường, đến phòng tắm tắm nước lạnh, sau khi về gian đông thứ liếc thấy hai bộ y phục để trên giường, hắn do dự một chút rồi mặc bộ màu xanh da trời, rời khỏi Minh Hi đường.

Ninh Yến đã tỉnh từ lúc hắn dậy rồi, động tĩnh trong nhà tắm không giấu được nàng, nàng cũng tò mò, ban nãy nàng cảm giác bộ phận đó của hắn rất cứng, hắn thà rằng tắm nước lạnh cũng không muốn, lần trước nàng ngủ mà còn làm nàng thức giấc, lần này sao lại quan tâm như vậy.

Ninh Yến nằm lăn một hồi.

Yến Linh ở thư phong dùng bữa sáng rồi ra ngoài, hôm nay không cần thượng triều nên hắn đến thẳng nha môn phủ Đô Đốc, lúc bước ra khỏi cửa ngẩng đầu nhìn sắc trời, mây đen đã tan, ánh nắng vừa lên, Vân Trác đã dắt đến cho hắn một con ngựa, đúng lúc này, một chiếc xe ngựa xa hoa từ trong cung chậm rãi dừng trước cửa.

Yến Linh thấy bóng dáng quen thuộc kia từ trong xe bước ra, sắc mặt thay đổi.

“Mới khắc đầu giờ Thìn, cô đến đây làm gì?”

Thuần An công chúa vốn dĩ tâm trạng không tệ, kết quả vừa đυ.ng phải Yến Linh đã thấy đen đủi nhíu mày.

“Đã khắc đầu giờ Thìn rồi, đô đốc kiểm sự của phủ Đô Đốc năm quân ngươi sao vẫn còn ở đây?”

Bình thường khi các đại thần thượng triều sắc trời vừa tờ mờ sáng đã chờ ở ngoài cửa cung rồi, nàng ta tưởng rằng Yến Linh sớm đã đi rồi.

Hôm nay nàng mặc kình trang ngắn màu xanh da trời, cùng màu với áo giáp trên khuỷu tay và đầu gối, thêm chiếc quần dài gấm Tứ Xuyên màu trắng bạc bó trong đôi giày da hươu, toát ra khí thế anh tuấn phóng khoáng, chắp tay sau lưng ngẩng đầu ưỡn ngực bước lên bậc thang.

Thuần An công chúa nhìn y phục màu xanh da trời trên người Yến Linh, chỉ cảm thấy chói mắt: “Yến Yến may cho ngươi sao?”

Yến Linh vốn dĩ không muốn để ý đến nàng, nhưng lại nghe thấy Thuần An công chúa khoanh tay trước ngực cười lạnh: “Nàng may cũng thôi đi, nhưng sao ngươi lại không biết xấu hổ mà mặc vậy?”

Yến Linh nghe xong thì tức giận: “Nàng là thê tử của ta, nàng may y phục cho ta tại sao ta lại không biết xấu hổ?”

Nàng ta nhìn hắn, rồi cười sâu xa: “Bởi vì, bộ y phục này thiếu niên ngũ lăng mặc mới đẹp....”

Yến Linh: “.........”

Nếu như nàng ta không phải công chúa đương triều, hắn chắc chắn nàng ta sẽ không nhìn thấy mặt trời của ngày mai.

Yến Linh hít một hơi thật sâu, ra vẻ không tính toán với nàng ta, hất cằm vào trong.

“Cô đến sớm quá, nàng vẫn chưa tỉnh....”

“Ô, biết quan tâm thê tử rồi?” Thuần An công chúa lạnh lùng nhìn hắn, thấy dáng vẻ tức giận nhưng không thể làm gì được nàng ta của hắn mới thấy thoải mái, sự tức giận chịu đựng từ hắn nhiều năm như vậy cuối cùng cũng được bộc phát.

Không đợi Yến Linh trả lời, nàng ta lại nói: “Ta khác với ngươi, nếu bây giờ ngươi đến hậu viện, chắc chắn nàng vẫn đang ngủ, nhưng nếu ta đến, Yến Yến nhất định sửa soạn ra đón, vui vẻ....”

Yến Linh cười lạnh, đúng là không thể phản bác.

Hắn cất bước đi xuống bậc thang, nhận lấy dây cương từ tay Vân Trác, lại nghe thấy tiếng cười càn rỡ của Thuần An công chúa vang lên.

“À, quên nói với ngươi, đêm nay ta ở lại Yến gia.”

Yến Linh không thể nhịn nổi nữa, quay đầu ném ánh mắt sắc bén như dao.

“Thuần An, Yến gia nhà chật người đông, không có chỗ ngủ cho cô, cô đừng làm loạn.”

“Ai nói ta làm loạn, Yến Yến ngủ đâu ta ngủ ở đó, ta cũng không chiếm chỗ của ngươi....” Thuần An chớp mắt có vẻ vô tội: “Bổn công chúa tuy thân phận cao quý, nhưng cũng biết quan sát tình cảnh, nhập gia tùy tục.”

Xem có chọc tức chết ngươi không.

“..............”

Nghe xong câu này, Yến Linh sắp tức điên lên, nàng ta ngủ với Ninh Yến, không chiếm chỗ của hắn thì là gì, da mặt Yến Linh cũng không dày đến nỗi có thể phản bác nàng ta chuyện này tại đây, chỉ chịu thua nói:

“Được, nếu tối nay cô ngủ ở đây thật, lát nữa ta rảnh rỗi sẽ đi gặp bệ hạ, bảo ngài ấy ban hôn cho cô, chọn phò mã cho cô.”

Thuần An nghe thấy câu này, sắc mặt quả nhiên trầm xuống, bao nhiêu năm nay nàng hiếm khi chiếm thế thượng phong với Yến Linh, bây giờ thì khác rồi, nàng nắm được điểm yếu của hắn, suy nghĩ một chút rồi nói:

“Cũng được, sớm xuất cung gả cho người ta, cũng tiện cho ta ở phủ công chúa nuôi mười mấy thiếu niên ngũ lăng, sau đó mời Yến Yến qua làm khách.” Nói xong câu này, nàng ta cũng không thèm quan tâm sắc mặt Yến Linh, xoay người bước vào cửa Yến gia.

Yến Linh trở mình lên ngựa, trầm mặc nhìn cánh cổng mở to, nghĩ thầm, phải chọn cho nàng ta một phò mã có thể quản thúc được nàng ta, nếu không sau này nhà hắn sẽ không có ngày yên ổn.

Yến Linh thúc ngựa đến cổng Chính Dương, dẫn Vân Trác đến nha môn phủ Đô Đốc năm quân, hôm qua hắn được nghỉ, hôm nay tích lũy không ít công văn cần đóng dấu, cả buổi sáng ngồi trên bàn gần như không nghỉ ngơi, đến trưa, các quan lại phụ trách thức ăn của nha môn sẽ đến nhà bếp lấy thức ăn đến nha môn, phần đất sát đường sau của hậu viện phủ Đô Đốc xây một nhà ăn, mùa đông sợ thức ăn nguội, nên người ăn trưa ở đây không ít.

Thôi Ngọc đoán Yến Linh sẽ ăn cơm ở đây nên cố ý đến, hai người ngồi chung một bàn, hắn ta huých vai Yến Linh.

“Thế nào? Tối qua giao sổ sách xong, thê tử có tươi cười không?”

Yến Linh chậm rãi uống canh, nhìn hắn ta, dưới mí mắt Thôi Ngọc có quầng thâm rõ ràng, vẻ mặt cũng vô cùng tiều tụy: “Ngươi sao vậy?”

Thôi Ngọc ôm bụng cười khổ: “Còn có thể thế nào? Tối qua nhân vật lớn như ngươi mở lòng từ bi, đám bọn ta không thể không nể mặt, ăn uống no say, uống nát cả bụng, tối qua ta ăn cả tám con cua....” Thôi Ngọc nhớ lại hình ảnh tối qua: “Chậc, ngươi không biết đâu, đầu bếp của Minh Yến lâu thật sự rất tuyệt, ta chưa từng ăn con cua nào ngon như vậy, quay về ta phải nghe ngóng thử xem, cua đó từ đâu chuyển đến, ta phải mua một sọt về.....”

Yến Linh cười, đáy mắt toát lên niềm tự hào thoáng qua: “Về ta giúp ngươi nghe ngóng....”

Thôi Ngọc được thương mà sợ: “Chậc, xem ra tối qua đệ muội đã đối xử tốt với ngươi rồi.” Bình thường Yến Linh sẽ không giúp chuyện này đâu, Thôi Ngọc cảm thấy rất hiếm thấy.

Yến Linh cười không nói gì, nhớ lại những lời châm biếm của hảo hữu với hắn vào tối qua, so ra thì, Ninh Yến còn hào phóng hơn nhiều, không hổ là thê tử hắn, vì vậy hắn chậm rãi đặt bát canh xuống, nhàn nhã nhìn Thôi Ngọc ăn cháo: “Thê tử ta khác với nhà các ngươi, nàng rộng lượng, cho ta hai vạn lượng chi tiêu.”

Thôi Ngọc nghe xong, trong ánh mắt toát lên sự ngưỡng mộ, biết Yến Linh giàu có, lại không ngờ giàu có đến mức này, phải biết rằng bổng lộc một năm của hắn ta cũng chỉ hơn một trăm lượng, sản nghiệp trong nhà thu vào phân đến phòng hắn ta nhiều nhất cũng chỉ ba bốn ngàn lượng, thê tử tiêu sài cũng không thể khiến nàng tủi thân, đứa con hơn một tuổi trong nhà cũng phải tiêu dùng, một năm còn lại không bao nhiều tiền, vậy mà tiểu tử Yến Linh này lại giàu đến chảy mỡ, thấy đố kỵ Yến Linh khoe khoang, trong lòng không biết nghĩ gì, không nhịn được chọc hắn mấy câu.

“Huynh đệ, ngươi có điều không biết.” Thôi Ngọc nói một cách thành khẩn: “Thê tử không quản ngươi, có thể thấy không phải chuyện tốt.”

Khóe miệng Yến Linh hơi hạ xuống.

“Chứng tỏ nàng không để ý ngươi.....”

Cho ngươi khoe khoang này.

Thôi Ngọc bưng khay thức ăn thong thả rời đi.