Khắc đầu giờ Hợi, không sớm cũng không muộn. (9h đến 11h đêm)
Lâm thúc bị thương cần tĩnh dưỡng, vậy nên hôm nay Ninh Yến lấy sổ sách của Minh Yến lâu về, hiện tại đang ngồi dưới ánh đèn kiểm tra, trên chiếc bàn cao bằng gỗ trắc dài, thắp một cây đèn bằng bạc, làn gió hiu hiu nhẹ nhàng thổi vào, ngọn lửa lúc sáng lúc tối, Ninh Yến dụi mắt, Như Sương lập tức khom lưng cầm lấy chiếc kéo nhỏ cắt một đoạn tim đèn, ngọn lửa lập tức bùng lên, sổ sách cũng được soi sáng rõ hơn.
Như Sương nhìn thấy Ninh Yến chuyên tâm kiểm tra sổ sách nên lặng lẽ lùi về phía sau, Vinh ma ma đứng bên cạnh giá cổ nhìn vào bên trong, kéo Như Sương đến bên cạnh nhỏ giọng nói: “Tối qua cô nương đã hết kỳ kinh nguyệt rồi, cũng nên để thế tử gia về hậu viện ở, cô nương cũng không phái người đến thư phòng hỏi, cũng không thể cứ mãi như vậy...”
Như Sương cũng sầu mặt: “Mới tốt được mấy ngày lại xảy ra chuyện đêm qua, còn kéo dài thêm một ngày sẽ cho thấy sự xa lạ...”
Hai người đang càm ràm thì ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân lạ thường, chỉ tưởng là Yến Linh nên đều vui vẻ, vội vàng ra nghênh đón, kết quả lại thấy Trần quản gia dẫn theo Vân Húc, hai người tươi cười cầm mấy cái hộp đến đây.
Trần quản gia mở miệng trước: “Theo lý thì muộn như vậy rồi không nên đến quấy rầy phu nhân, nhưng thật sự có chuyện quan trọng nên mới đến đây.
Vinh ma ma lặng lẽ nhìn những chiếc hộp đó, đoán rằng Yến Linh phái người đưa đồ đến bày tỏ ý tốt, trong lòng dĩ nhiên vui vẻ, vén mành lên dẫn người vào phòng ngoài trước: “Phu nhân vẫn chưa ngủ, bên ngoài gió lớn, vào nói chuyện đi.”
Bình thường cũng sẽ không để nam quản gia vào trạch viện, mùa đông lạnh lẽo vậy nên phải cân nhắc.
Hai người không nhìn lung tung, đi thẳng vào phòng ngoài, cũng không dám ngồi xuống, đặt bốn năm chiếc hộp gấm sơn đỏ nặng trịch lên bàn, chờ đợi Ninh Yến qua, sau một hồi, Như Sương dìu Ninh Yến ra phòng ngoài, Ninh Yến cười dịu dàng: “Muộn như vậy rồi, hai vị quản gia sao lại đến đây?”
Ánh mắt nàng liếc nhìn những chiếc hộp gấm, sắc mặt không mảy may dao động.
Như Sương dìu nàng ngồi xuống chủ vị, Trần quản gia liền mở tất cả các hộp ra, Ninh Yến liếc mắt nhìn là sổ sách, một chồng sổ sách, trong đó có không ít cuốn bìa ngoài đã ố vàng, nhìn năm viết trên đó, có một hộp còn để sổ sách nhà kho lần trước mới đọc qua, sắc mặt nàng hơi nghiêm lại, hỏi: “Có ý gì vậy?”
Trần quản gia khom người bẩm báo: “Phu nhân, đây là sổ sách của thiếu gia, sản nghiệp riêng tư, giấy tờ cửa hàng ruộng đất, danh mục nhà kho và chìa khóa, còn cả chìa khóa của kho riêng, đều ở đây cả, theo căn dặn của thiếu gia, đều giao cho người cả.”
Ninh Yến nghe vậy thì ngạc nhiên, Như Sương và Vinh ma ma nhìn nhau đều vui vẻ ra mặt, nhà bình thường làm gì có ai không để thê tử quản tiền, như vậy cũng tiện phòng trượng phu tiêu sài phung phí bên ngoài, nắm giữ sổ sách chính là nắm được điểm yếu của nam nhân, Yến Linh có thể chủ động đưa sang có thể thấy là thật lòng thật dạ tin tưởng cô nương, hai người vui mừng khôn xiết.
Ninh Yến không ngờ Yến Linh lại giao ra sảng khoái như vậy, nàng sững sờ một hồi, không có thê tử nào không muốn quản sổ sách của trượng phu, nàng cũng không thể tránh khỏi, nếu đã là người một nhà, phải sống chung lâu dài, thì không thể phân biệt của ai nấy lo, nàng có thể không tiêu tiền của Yến Linh, nhưng nhất định phải hiểu được của cải của hắn, trước mắt nàng vẫn chưa để ý, nếu sau này có con, thì càng muốn tích lũy gia sản cho con, đến lúc đó cho dù Yến Linh không cho nàng, nàng vì con cũng phải tranh thủ.
Trước mắt đã đưa đến tay nàng, việc đáng làm thì phải làm.
Chỉ là, với nàng mà nói, nếu không định dùng tiền của hắn thì đây chính là một việc cực khổ.
Nàng không đi xem sổ sách ngay mà dịu dàng hỏi thăm.
“Trần quản gia, bình thường thế tử gia chi tiêu sổ sách có rườm rà không? Ngày nào cũng phải chi tiền sao?”
Trần quản gia suy nghĩ một chút rồi trả lời: “Bình thường ăn mặc đều do trong cung cung cấp, thế tử gia rất ít khi xã giao bên ngoài, cho dù có cũng đợi đến cuối tháng mới thu nợ, ngoại viện thường xuyên chuẩn bị bạc vụn để sai người làm việc, việc này không đến mức làm phiền phu nhân, chỉ là thỉnh thoảng sẽ có vài khoản chi lớn....”
“Chi cái gì?”
Trần quản gia nhìn Vân Húc, mặt lộ vẻ chần chừ, không phải ông ta không muốn nói, sợ nói rồi sẽ khiến Ninh Yến không vui, khó khăn lắm thế tử gia mới mở lòng giao sổ sách ra, nếu là chọc phu thê cãi nhau thì phải tốn sức làm hòa.
Vân Húc và Ninh Yến tuy qua lại chưa nhiều, nhưng nhìn người lại rất chuẩn, nghĩ Ninh Yến là người hiểu rõ lý lẽ, nếu sau này phải làm chủ nhà, thì nhất định phải nói cho nàng biết, nếu không thì chính là giấu diếm tai họa với chủ tử, vậy nên hắn ta ngõ lời.
“Phu nhân có điều không biết, thế tử gia của chúng ta mặc dù tiền vào kho nhiều, nhưng tiêu cũng không ít, trong đó quan trọng nhất là hai khoản, mỗi năm thế tử gia đều sẽ chi ra một lượng lớn cho những lão binh tàn tật hoặc là tướng sĩ xuất ngũ gia cảnh nghèo khổ, còn khoản thứ hai, là mấy năm trước thế tử gia dùng danh nghĩa của trưởng công chúa mở một trại trẻ mồ côi ở ngoại thành, chuyên thu nhận cô nhi không cha không mẹ không ai chăm sóc, dạy dỗ họ đọc sách luyện võ cho đến năm mười lăm tuổi.... Trước mắt nơi này đã có ba trăm đứa trẻ rồi.”
“À đúng rồi, còn một chuyện nữa, hai năm trước thế tử thành lập một đội những người thợ khéo léo trong quân, nghiên cứu chế tạo thần khí, quốc khố trong triều thắt chặt, bệ hạ có lòng nhưng không có sức, thế tử được bệ hạ chấp thuận, âm thầm bỏ tiền, chi tiêu ở chỗ này cũng không ít.”
Vân Húc nói ra những việc này, Trần quản gia âm thầm quan sát sắc mặt Ninh Yến, sợ Ninh Yến cảm thấy Yến Linh phá nhà, không phải tất cả nữ nhân đều có thể hiểu rõ đại nghĩa ủng hộ hành động này của trượng phu, dù sao điều này không nhận được lợi ích gì cả.
Ninh Yến nghe vậy trái lại sắc mặt nghiêm túc hơn: “Thế tử cao thượng, ta rất bội phục.”
Nếu nàng không có của hồi môn mẫu thân để lại bên mình thì cũng không khác gì cô nhi, trong lòng dĩ nhiên càng kính nể Yến Linh hơn.
Vân Húc nghe thấy nàng nói vậy, thở phào một hơi rồi nói tiếp: “Những khoản chi lớn còn lại đều là vì tình nghĩa, xưa giờ viện chúng ta đều tự xuất, không dùng tiền công.”
Ninh Yến gật đầu nhẹ, ví dụ như chuyện của Thích gia lần trước, chi tiêu hào phóng quá đáng rồi.
“Ban nãy ngươi đến nói chuyện phụ cấp cho tướng sĩ tàn tật và trại cô nhi, một năm cần khoảng bao nhiêu bạc?”
Trần quản gia và Vân Húc nhìn nhau, Vân Húc đỡ trán, cười xán lạn nói: “Phụ cấp cho tướng sĩ tàn tật một năm không dưới năm vạn lượng, bên thiện đường cũng thu nhận không ít cô nhi, cũng phải bảy tám ngàn lượng.... Về phần Quân Khí giám thì, càng nhiều hơn, năm ngoái chi tám vạn lượng.....”
“Thế tử cũng hết cách rồi, năm ngoái Mông Ngột xâm lược phía Nam, Thích hầu trọng thương, Hộ bộ không chi tiền nổi, vì giảm thiểu thương vong nên thế tử chỉ đành bỏ tiền bỏ sức.....”
Vinh ma ma không kìm được sự kinh ngạc: “Nhiều vậy à....” Bà hốt hoảng che miệng, trái tim sắp vọt ra ngoài: “Thế tử gia chống đỡ nổi không?” Đừng có về nương tựa cô nương nha, sắc mặt Vinh ma ma đã rất khó coi rồi.
Ninh Yến ra hiệu cho bà bình tĩnh, rồi nhìn Vân Húc.
Lần này Vân Húc lại ưỡn ngực thẳng lưng, lấy một cuốn sổ sách mỏng nhất dưới đáy chiếc hộp trên cùng đưa cho Ninh Yến: “Đây là sổ cái của thế tử, người xem qua là biết.”
Ninh Yến nhận lấy, đưa sang dưới ánh đèn lật vài trang xem, trong đó đều liệt kê hết những sản nghiệp mà Yến Linh có, mỗi một cửa tiệm hằng năm thu bao nhiêu, điền trang thu được như thế nào đều ghi chép trong đó, lật từng trang từng trang, càng xem càng kinh ngạc, ở trang cuối cùng tổng kết số tiền còn lại và tổng chi tiêu các khoản của Yến Linh lại.
Ninh Yến nhìn những con số này, không nhịn được thầm thở ra một hơi, lần trước nàng đọc ghi chép nhà kho của hắn cũng đã đoán được đại khái người trượng phu này giàu có, nhưng cũng không ngờ lại giàu có đến mức này.
Nàng đóng sổ cái lại, quay đầu nhìn Trần quản gia và Vân Húc: “Ta biết rồi.” Sắc mặt nàng đã bình tĩnh lại.
“Trưởng công chúa điện hạ không có nhiều tài sản đến vậy nhỉ?”
Nói đến chuyện này, Vân Húc tự hào ra mặt: “Thế tử gia của chúng ta từ nhỏ đã trầm ổn, thái hậu nương nương lại dạy dỗ có phương pháp, thế tử gia tuổi còn nhỏ đã có chủ kiến, những con cháu thế gia khác ăn uống vui chơi, thì thế tử gia đã mưu sự làm thế nào để mở rộng tài sản mà điện hạ để lại, mười hai tuổi đến biên quan, qua lại với Mông Ngột và Nữ Chân vì để thăm dò tình hình quân địch, thuận tiện bồi dưỡng một nhóm thương hộ trong lúc ngao du ba nước, sau đó nữa tiền trong tay nhiều đến mức dùng không hết, liền lén lút mở một tiền trang.....”
Vinh ma ma nghe đến đây liền yên tâm.
Ninh Yến đột nhiên hiểu ra nguyên nhân từ lúc thành hôn đến nay, Yến Linh không để tâm chuyện vặt trong hậu viện rồi, vì trong lòng hắn chứa cả thiên hạ, triều chính, chuyện cần tính toán quá nhiều rồi, làm gì còn tâm tư quan tâm hậu viện nhỏ nhoi này.
Đối với nàng mà nói, cũng không biết là phúc hay họa.
May mà nàng cũng không phải loại người làm bộ làm tịch, trượng phu không săn sóc cũng không sao cả, tương kính như tân sống qua ngày, không hẳn đã không tốt. Yến Linh đã cho nàng một sự tin tưởng có trọng lượng, nếu nàng từ chối thì sẽ thể hiện xa lạ.
Ninh Yến cân nhắc một hồi sau đó cười vui vẻ: “Làm phiền Trần quản gia giúp ta hồi bẩm thế tử, ta nhận phần tâm ý này, chỉ là thân phận thế tử cao quý, nếu ngày ngày tiêu xài đều phải đến tìm ta lấy bạc thì chẳng phải sẽ làm mất mặt chàng sao, ngoài ra, nam nhân ở bên ngoài việc gì cũng cần đến bạc, ta cũng không thể làm khó thế tử, ý của ta là, chi hai vạn lượng ngân phiếu từ trong này để ở chỗ quản gia ngài, dùng để chi tiêu việc thường ngày của thế tử, không cần báo cho ta, đó là việc đầu tiên, việc thứ hai, những sản nghiệp như cửa hàng điền trang vẫn do Trần quản gia và Vân Húc quản lý, mỗi tháng hoặc cuối năm thu được sổ cái giao cho ta là được, kinh doanh cụ thể ta không nhúng tay vào, ta chỉ cần kết quả. Hai người thấy thế nào?”
Yến Linh kinh doanh lâu như vậy, dưới trướng nhất định có quản sự thuần thục, nàng cần gì phải tự mình rước khổ.
Trần quản gia nghe vậy liền tỏ vẻ đồng ý: “Phu nhân anh minh, như vậy thì, hai bên đều tiện, người cũng không cần ngày đêm vất vả.” Trong lòng thầm nghĩ vị thế tử phu nhân này rất biết chỉ đạo, cũng có mánh khóe, bắt lớn bỏ nhỏ, chỉ quản sổ cái, những chuyện vặt vụn đều bỏ qua không quản, như vậy thì, Yến Linh cũng không cần bó tay bó chân, vừa cho trượng phu thể diện vừa gieo ân huệ, bản thân mình ung dung, điềm tĩnh, đối với bên trong hay bên ngoài đều tốt.
Trần quản gia bội phục trong lòng, lần đầu cảm khái, thế tử đã cưới được một thê tử tốt.
Hai người quay về thư phòng, bẩm báo chuyện giao sổ sách cho Yến Linh.
Yến Linh nghe thấy Ninh Yến không quản chi tiêu hằng ngày của hắn, vẻ mặt có hơi sâu xa.
Trần quản gia vui vẻ nói: “Thế tử, ngài xem xem, bên ngoài có thê tử nhà ai mà tốt như vậy không, khẳng khái cho hai vạn lượng ngân phiếu ở ngoài viện mặc cho trượng phu chi tiêu.....”
Yến Linh nghe thấy hai chữ “mặc cho” thì sắc mặt trầm xuống, đổi thành khi trước hắn cũng cho rằng như vậy là tốt, chỉ là đêm nay nghe lời oán trách của đám bằng hữu thì cảm thấy không đúng lắm.
Vân Húc quan sát sắc mặt chủ tử hơi khác, đẩy cánh tay Trần quản gia, ra hiệu ông im miệng, sau đó cười nói với Yến Linh.
“Chủ tử, ngài giao sổ sách vào tay phu nhân, phu nhân rất vui....”
Trần quản gia liếc nhìn Vân Húc, thầm nghĩ phu nhân rõ ràng rất bình tĩnh, nhưng rất nhanh ông đã phản ứng lại, cũng bắt đầu phụ họa theo: “Đúng vậy đúng vậy, phu nhân cười không khép được miệng....”
Hai người nhìn nhau, rồi lập tức di chuyển ánh mắt.
Sắc mặt Yến Linh cuối cùng cũng dễ chịu hơn, sau đó hắn đáp một tiếng ừm, không hỏi nhiều.
Cũng không nhắc đến chuyện đến hậu viện.
Hắn giao sổ sách cho nàng, cũng thay nàng dẹp yên phiền toái ở Minh Yến lâu, đã làm đến bước này rồi, Ninh Yến cũng nên tỏ chút thái độ, hắn muốn đợi nàng chủ động một lần.
Bên hậu viện, Ninh Yến dặn dò Như Sương khóa mấy cái hộp lại bỏ vào trong tủ đứng được khảm bát bảo, khoản ngân phiếu lớn trong sổ sách của Yến Linh đều giao cho nàng quản lý, còn lại một trăm cân vàng được thưởng vì chiến công, vàng bạc châu báu đều được khóa trong địa đào phía sau thư phòng, bây giờ chìa khóa địa đạo và nhà kho cũng được giao cho nàng, nói thẳng ra, tài sản của Yến Linh đều để ở chỗ nàng, Ninh Yến không dám sơ suất.
Đợi sắp xếp ổn thỏa xong thì rúc lên giường.
Vinh ma ma thấy vậy lập tức lại gần: “Chủ tử của ta ơi, thế tử đã biểu hiện như vậy rồi, người cũng cho ngài ấy bậc thang đi xuống đi, tốt xấu gì cũng phải nói một tiếng chứ.”
Khuôn mặt nhỏ mềm mại của Nính Yến được cái mền bao quanh, nàng chớp mắt nói: "Ma Ma, đêm nay ta hơi mệt, ngày mai đi." Nàng chịu không nổi thể lực của Yến Linh, vừa hết kỳ kinh nguyệt, tối nay đã phải hầu hạ hắn, Ninh Yến không muốn.
Vinh ma ma không lên tiếng.
Những ngày tháng Yến Linh không ở hậu viện, ngày nào Ninh Yến cũng dặn dò hạ nhân đưa đồ ăn khuya cho Yến Linh, đêm nay nhà bếp làm cho hắn món cháo tổ yến, Như Sương như thường lệ đem hộp thức ăn đến ngoài thư phòng, Vân Trác nhìn thấy lập tức nhận lấy.
Một cánh tay chậm rãi đưa sang, đẩy cổ tay hắn ta ra, nhận lấy hộp đồ ăn từ tay Như Sương: "Như Sương cô nương, xin chờ một lát, thế tử có lời dặn dò...." Vân Húc xách hộp đồ ăn đi vào bên trong.
Vân Trác ngẩn ngơ nhìn huynh trưởng, thế tử làm gì có dặn dò, huynh ấy đang đùa cái gì vậy?
Vân Húc đẩy cửa vào thư phòng, đặt cháo tổ yến lên bàn: "Gia, phu nhân cố ý phái Như Sương cô nương đến đưa đồ ăn đêm, ngài dùng bữa đi." Đêm nay Yến Linh chỉ mãi uống rượu ở Minh Yến lâu, chưa kịp ăn, đang đói bụng.
Vân Húc hầu hạ hắn ăn cháo, sắc mặt không đổi nói: "Như Sương cô nương vẫn còn đang chờ ở bên ngoài, nói là phu nhân lo lắng y phục của ngài mỏng quá, hỏi ngài có muốn đổi cái dày hơn không?"
Vân Trác đứng sát vách ngoài hành lang, nghe vậy trợn mắt.
Yến Lĩnh khuấy bát cháo, chỉ tưởng Ninh Yến phái Như Sương đến đưa y phục, trong lòng buồn bực khó hiểu, nhưng lại lạnh mặt gật đầu.
Vân Húc thấy hắn gật đầu lại ra ngoài bình thản cười với Như Sương:
"Như Sương cô nương, làm phiền quay về bẩm báo phu nhân, y phục của thế tử gia mỏng quá, muốn đến hậu viện thay cái khác, không biết phu nhân có chuẩn bị không?" Rõ ràng đây chính là ý muốn đến hậu viện nghỉ ngơi.
Như Sương cười lên: "Không lâu trước đây mới làm vài bộ, ta sẽ quay về mời phu nhân chuẩn bị."
Vân Húc nhìn bóng lưng biến mất nhanh chóng sau con đường đá, cười híp mắt quay về thư phòng, trước khi vào trong đã thu liễm sắc mặt, trịnh trọng nói với Yến Linh rằng: "Thế tử, Như Sương cô nương nói, y phục sớm đã chuẩn bị xong rồi, phu nhân bảo ngài đến hậu viện."
Yến Linh nhanh chóng nhìn hắn ta, sắc mặt nguôi giận, không nói gì, nhanh chóng ăn hết chào, đứng dậy đi ra ngoài.
Vân Húc đưa hắn đến ngoài cửa vòm tròn, thì đứng lại khép tay áo vẻ mặt cảm khái, hai vị chủ tử đều là người thích yên lặng, nếu cứ kéo dài, thì không biết năm nào tháng nào mới có thể có tiểu chủ tử. Hắn ta phải phí chút tâm tư.
Vân Trác nhô đầu ra từ phía sau lưng hắn ta, nhìn Yến Linh đi xa, cười lạnh nói: "Ca, sao huynh không đến gánh hát diễn kịch đi? Bản lĩnh này của huynh nhất định có thể xông pha tứ phương!"
Vân Húc khinh miệt nhìn hắn ta, tức giận, một cước đá hắn ta xuống chân tường: "Ca ca ngươi còn không phải muốn làm tốt việc vặt, kiếm tiền cưới thê tử cho ngươi sao, ngươi lại không biết tốt xấu...."
Sau khi xử đệ đệ xong, hắn ta đi về phòng trực nghỉ ngơi.
Bên Ninh Yến nghe Như Sương bẩm báo, liền vội vã bò dậy từ trong mền, vội vàng xếp mấy chiếc áo dày, ngồi trong ghế bành trong rèm.
"Lấy y phục ra cho ta xem, lúc trước phòng thêu của Hà tẩu tẩu hơi thô, đường chỉ không đẹp...."
Vinh ma ma dặn dò hạ nhân chuẩn bị nước, Như Sương lấy một bộ áo bào màu xanh da trời dày và một chiếc màu lam mới làm đến, Ninh Yến tỉ mỉ kiểm tra không thấy gì khác thường mới đặt lên giường la hán, đúng lúc này, rèm động, ánh mắt của Ninh Yến dời sang.
Bóng người quen thuộc đã vén rèm bước vào, dáng người hắn cao lớn rắn rỏi, phong thái nhanh nhẹn.