Chương 27:
Thư phòng Yến Linh chưa bao giờ đốt lò, hôm nay vì bị bệnh nên đốt một chậu than, dùng than Thú Kim tốt nhất, vốn dĩ loại than này chỉ cung cấp cho nội đình sử dụng, nhưng dần dần, phủ đệ quan lại cũng lén lút mua, than Kim Thú còn tốt hơn than Ngân Tiết nhiều, lặng lẽ nhàn nhạt, than cháy mạnh nhưng không gây sặc, hoàng đế cũng không thể ngăn cấm bách quan hưởng thụ, nên nhắm một mắt mở một mắt.
Yến Linh ra một thân mồ hôi, cơ thể đỡ hơn nhiều, nên phân phó hạ nhân tắt lò.
Vân Trác ra ngoài rồi, Vân Húc ở ngoài hanh lang nghe thấy tiếng gọi liền đi vào, mắt thấy sắc mặt Yến Linh liền cười ha ha nói: “Gia, ngài chịu khó hông thêm vài lần, ra nhiều mồ hôi, thay mấy bộ y phục mới hoàn toàn khỏe lại.”
Lần trước Yến Linh dọn đến thư phòng chẳng đem bao nhiêu y phục, ban nãy tên ngốc Vân Trác còn muốn đến hậu viện lấy y phục, bị hắn ta đá một phát, Vân Húc nghĩ thầm, đợi thay hết y phục ở đây là có thể về hậu viện rồi.
Yến Linh lạnh lùng nhìn hắn ta: “Ngươi nhàn quá nhỉ?”
Vân Húc rụt đầu lại, cúi thấy đầu xuống, cười lấy lòng: “Cũng không nhàn lắm, nhưng mà ban nãy thấy thiếu phu nhân ra ngoài, gia không hỏi phu nhân đi đâu sao?”
Yến Linh bình thường không có kiên nhẫn với mấy trò đùa của Vân Húc, hôm nay lại hiếm khi không tức giận, sắp xếp lại sổ con để linh tinh trên bàn, thuận miệng hỏi: “Đi đâu vậy?”
“Haha, tiểu nhân cũng không biết, nhưng nhìn hướng thì không phải Minh Yến lâu thì chính là Tiêu phủ.”
Với suy đoán của Vân Húc, tối qua Ninh Yến đội mưa đến Tiêu phủ nhờ Tiêu Nguyên Lãng, hôm nay nhất định sẽ đến cửa cảm tạ.
Yến Linh nheo mắt, yên lặng một hồi rồi nói: “Phu nhân ra ngoài, ta không yên tâm, ngươi đi theo hầu hạ đi.”
Vân Húc chỉ đợi câu này, cười đáp lại rồi quay người đi ra ngoài.
“Đợi đã....”
Vân Húc lập tức dừng bước, nhô đầu ra từ sau giá sách cổ, khom lưng cười híp mắt hỏi:
“Gia còn gì dặn dò?”
Yến Linh nhíu mày, không yên tâm nói: “Ta bảo ngươi đi theo hầu hạ, không bảo ngươi đi thám thính tin tức, nếu ngươi dám nhiều chuyện lắm lời, chọc phu nhân không vui, ta rút lưỡi của ngươi.”
Vân Húc vỗ ngực mạnh mẽ: “Gia còn không hiểu tiểu nhân sao, tiểu nhân làm hỏng chuyện khi nào chưa?” Hắn ta xoay người, bóng dáng biến mất.
“Đợi đã....” Yến Linh nắm chặt bút lông trong tay chưa thả ra.
Vân Húc bất lực, lại lui vào: “Gia, người còn chuyện gì cần dặn dò?”
Yến Linh nghiêm mặt nói: “Bên cạnh ta có Vân Trác là đủ rồi, bình thường ngươi cũng nhàn, sau này chuyện bên phía phu nhân đều do ngươi gánh vác, cũng canh chừng Minh Yến lâu vào.”
Lần này khóe miệng Vân Húc càng nhếch cao hơn: “Cứ đề thuộc hạ lo!” Hắn ta rời đi như đang trong niềm hân hoan.
Yến Linh nhìn bóng lưng hắn ta chớp mắt đã biến mất ngoài hành lang, định thần lại, rồi lại chú tâm vào công việc.
Ninh Yến sớm đã dùng bữa trưa rồi ra ngoài, lúc đến trước cửa thấy tiểu thái giám bên cạnh Thuần An công chúa đến, liền vội vàng ra nghênh đón.
“Có phải công chúa xuất cung rồi không?”
Tiểu thái giám kính cẩn tiến lên hành lễ, cười nói với Ninh Yến chuyện Thích gia, Ninh Yến còn chưa đợi hắn ta nói xong đã nắm được trọng điểm: “Ngài nói gì? Công chúa bị thương rồi? Nghiêm trọng không?”
Tiểu thái giám thấy hốc mắt Ninh Yến đỏ lên, vội vàng giải thích: “Ai da, không có chuyện đó đâu, phu nhân đừng lo lắng, công chúa vẫn ổn....” Rồi cẩn thận kể đầu đuôi ngọn ngành ra.
Ninh Yến nghe hắn ta nói xong, nhất thời không biết nên khóc hay cười: “Được rồi, hôm nay ta cũng không ra ngoài nữa, ta vào cung thăm công chúa trước....”
Tiểu thái giám cười nói: “Công chúa sợ người lo lắng, cố ý phải nô tài đến chính là muốn nói với phu nhân, hôm nay người đừng vào cung, đợi công chúa diễn xong vở kịch này, ngày mai sẽ xuất cung tìm người.”
Ninh Yến vừa yên tâm, liền lộ ra nụ cười: “Được, vậy ngài về bẩm báo công chúa, ngày mai ta sẽ đợi ở phủ.”
Như Sương lặng lẽ nhét một đĩnh bạc cho tiểu thái giác, vui vẻ tiễn người ta đi, chủ tớ ba người mới lên xe, đi đến Tiêu gia.
Ở con ngõ đến phủ Yến quốc công, nghe thấy phía sau có tiếng vó ngựa, Như Nguyệt vén mành lên nhìn ra sau, đúng lúc thấy Vân Húc dẫn theo bốn hộ vệ thúc ngựa đi theo, nàng ta nhíu mày, lập tức thả mành xuống, quay người cảnh giác nhìn Ninh Yến.
“Cô nương, không hay rồi, thế tử phái Vân Húc đi theo chúng ta, nhất định là để bám đuôi.”
Ninh Yến đang xem một cuốn thoại bản, thấy nha đầu căng thẳng như vậy liền trừng nàng ta một cái: “Nghĩ bậy bạ gì đó? Thế tử không phải người như vậy.” Trong khoảng thời gian sống chung với Yến Linh, hắn cũng không phải hạng người nhỏ nhen, sẽ không làm ra loại chuyện phái người theo dõi hành tung của thê tử, có lẽ sau khi xảy ra chuyện tối qua thì không yên tâm lắm.
Như Nguyệt không dám tin lắm, vì vậy vén mành lên, đôi mắt tròn như chuông đồng trừng Vân Húc: “Vân Húc, ngươi đi theo làm gì?”
Nụ cười của Vân Húc dưới ánh nắng ban trưa càng thêm rực rỡ, chậm rãi trả lời: “Gia phái ta đến nghe phu nhân sai bảo.”
Thật sự có chuyện như vậy sao.
Như Nguyệt lại thả mành xe xuống, nhẹ nhàng hỏi Ninh Yến: “Chủ tử, chúng ta đến Tiêu gia, thế tử gia có tức giận không?”
Ninh Yến đóng sách lại, dựa vào bả vai Như Sương ngủ bù: “Tối qua ta quấy rầy Tiêu phủ, hôm nay cố ý đến cáo tội với cô mẫu, có gì không được chứ.....”
Nàng đúng là rất để ý mức độ yêu mến của Yến Linh dành cho mình, cố gắng đến gần với tâm ý của hắn, nhưng không có nghĩa là sẽ vì hắn mà làm trái quy tắc làm việc của mình.
Mọi người đến cửa Tiêu gia, Như Nguyệt chuẩn bị xuống xe trước đưa bái thϊếp, lại nhìn thấy một bóng người cao lớn nhanh nhẹn bước tới, kê ghế đàng hoàng, sau đó tay khoanh trước ngực cười híp mắt đứng sang một bên.
Như Nguyệt đứng trên mũi xe nhìn Vân Húc, thầm nghĩ, tiểu tử này biết điều hơn Vân Trác nhiều.
Thế tử phu nhân của phủ Yến quốc công giá đáo, Tiêu phủ không dám thất lễ, lập tức có ma ma quản sự ra nghênh đón, dẫn Ninh Yến vào chính sảnh hậu viện. Men theo hành lang uốn khúc đi vào bên trong, trong sảnh đường cao to rộng rãi có một người đang ngồi ở chủ vị, tuổi tác khoảng bốn mươi, mặc bộ váy gấm Tứ Xuyên hoa văn phức tạp, vấn kiểu tóc bách hợp, đôi hoa tai mẫu đơn bằng sáp ong trên vành tai khá nổi bật.
Ninh Yến không đợi bà đứng dậy đã tiến lên hành đại lễ.
“Cháu gái thỉnh an cô mẫu, đêm qua mạo muội quấy rầy, đặc biệt đến thỉnh tội.”
Tiêu phu nhân cười tươi đứng dậy, đích thân đỡ nàng dậy: “Người một nhà không cần câu nệ, con có thể nhớ đến Tiêu gia bọn ta vào lúc này có thể thấy có để người cô mẫu ta đây trong lòng.”
Hốc mắt Ninh Yến cay cay.
Tiêu phu nhân vốn là con gái đầu của lão thái thái Ninh gia, vốn nên được cưng chiều, nhưng lúc lão thái thái mang thai, nằm mơ thấy là con trai, trong lòng vẫn luôn mong chờ, đúng lúc lão thái thái của nhị phòng Ninh gia sinh ra con trai trước, trong lòng lão thái thái nảy sinh mong muốn so đo, nhưng lúc sinh ra lại là con gái, lập tức trợn mắt ngất đi.
Tiêu phu nhân từ nhỏ đã không được mẫu thân yêu thương, mặc dù phụ thân dành một chút tình yêu, nhưng suy cho cùng chỉ là lão già thô lỗ, không chu đáo được. Cho đến khi đệ đệ ruột Ninh đại lão gia ra đời, cảnh ngộ của Tiêu phu nhân mới tốt hơn, sau khi Tiêu phu nhân cập kê, Ninh lão thái thái có ý muốn gả bà đi, muốn đổi sính lễ cho con trai cưới thê tử, Tiêu phu nhân lúc đó vô tình quen biết một sĩ tử trẻ tuổi, Ninh lão thái thái chê nghèo không chịu đồng ý, cuối cùng Tiêu phu nhân quả quyết, lấy cái chết ép buộc, ép Ninh gia gả bà cho phu quân, chỉ là tình cảm với nhà mẹ coi như đứt đoạn.
May mắn thay phu quân biết phấn đấu, không bao lâu sau liền thi đậu tiến sĩ, chính là Quang Lộc tự thiếu khanh, Tiêu Dung của bây giờ, Ninh lão thái thái thấy con rể có tiền đồ rồi, lòng so đo mới giảm lại, tính cách bà ta cố chấp sẽ không cúi đầu với con gái, sau này lão gia tử làm hòa ở giữa, mượn thọ yến của mình mời con gái về phủ, sau này Tiêu gia cũng cần phải qua lại trong kinh thành, ầm ĩ với nhà mẹ thì quá khó coi, ai cũng bất lợi, từ đó về sau, lễ tết sẽ ngẫu nhiên qua lại, cho nhau mặt mũi là được.
Hoàn cảnh của Ninh Yến ở Ninh gia so với Tiêu phu nhân chỉ có hơn chứ không kém, mỗi lần Tiêu phu nhân về phủ nhìn thấy đứa cháu gái một mình lăn lộn mà trưởng thành này, ít nhiều cũng sinh ra chút thương xót, hôm nay nói ra những lời này, cô cháu hai người nhìn nhau, đều có nỗi chua xót trong lòng, chẳng thể giãi bày với người ngoài.
Mới đầu Tiêu phu nhân cảm thấy Ninh Yến và bà đều mệnh tốt giống nhau, gả cho lang quân như ý, có thể ngẩng đầu ở Ninh gia, chỉ là thấy cảnh tượng đêm qua, Tiêu phu nhân không khỏi nghĩ nhiều, lo lắng Ninh Yến và Yến Linh không hợp nhau, nhưng không hề hỏi đến chuyện phu thê hai người, chỉ nói mấy câu chuyện nhà.
Ninh Yến cố ý đến cửa dĩ nhiên phải mang theo quà tặng, cũng không quý giá lắm, một bức tượng Quan Âm làm từ ngọc bích hòa điền, rồi bảo Lê tẩu tử làm hai hộp bánh xốp bơ, thêm mấy cuộn tơ lụa, Tiêu phu nhân chỉ nói nàng khách khí.
Ngồi thêm một chút, Ninh Yến liền tỏ rõ ý đến: “Cô mẫu, cháu gái còn muốn gặp biểu huynh, đích thân cảm tạ chuyện đêm qua.”
Hôm nay Tiêu phu nhân cũng từng hỏi Tiêu Nguyên Lãng, chỉ biết chuyện đã được giải quyết xong, còn tình hình trong đó thì không biết: “Người đâu, đi mời thiếu gia...” Nói xong đã liếc thấy con trai mình mặc một bộ áo bào rộng màu trắng, trong tay cầm thứ gì đó, men theo hành lang bên phải đi tới đây, Tiêu phu nhân cười chỉ chỉ: “Nhìn xem, nhắc tào tháo tào tháo đến.”
Ninh Yến vội vàng đứng dậy, bước ra cửa trước một bước, Tiêu Nguyên Lãng đã từ góc cua bước đến, ánh mắt trước giờ luôn dịu dàng lại ẩn chứa tơ máu, lúc nhìn thấy Ninh Yến, ánh mắt tiêu điều mới dần dần lộ ra niềm vui.
“Biết biểu muội đến nhà, ta cố ý qua đây một chuyến.”
Tiêu phu nhân uống trà trong phòng, hai người đứng dưới hành lang nói chuyện.
Ninh Yến thấy vẻ mặt y dường như có hơi mệt mỏi, liền áy náy trong lòg, vội vàng khom người hành lễ.
“Tối qua liên lụy biểu huynh bôn ba rồi, Ninh Yến cảm kích bất tận....”
Còn chưa nói xong, đã thấy một xấp ngân phiếu đưa tới trước mặt nàng, giọng Ninh Yến nhỏ dần rồi im bặt, kinh ngạc nhìn y: “Biểu huynh có ý gì?”
Tiêu Nguyên Lãng khoanh tay nói: “Tối qua ta và đồng môn đến phủ Kinh Triệu, Lâm quản sự đã được thả đi rồi, còn thế tử Bình Lương vương cũng bị người ta trùm đầu đánh nửa sống nửa chết, nên ta quay về, chỗ ngân phiếu này không dùng đến.”
Ninh Yến kinh ngạc, hồi sau mới phản ứng lại.
Liên tưởng đến phản ứng tối qua của Yến Linh, Ninh Yến hít sâu một hơi, đã đoán được đáp án, nếu thật như vậy, vẻ mặt nàng càng ngượng ngùng hơn, chắc hẳn biểu huynh cũng rất tò mò tại sao nàng không tìm Yến Linh, Ninh Yến lập tức thấy đau đầu, không biết giải thích thế nào.
Tiêu Nguyên Lãng thấy nàng ngượng đến đỏ mặt, khó chịu như muốn nhỏ ra máu, ánh mắt y bình tĩnh lại, cảm thấy buồn cười: “Cầm lấy đi.”
Ninh Yến rất áy náy: “Biểu huynh, bất luận thế nào, huynh đã nhờ tới đồng môn chắc hẳn cũng nợ ân, chi bằng ít nhiều gì cũng tỏ chút tấm lòng.....” Nàng lén lút kinh doanh nhiều năm nay cũng biết một chút ý tứ, bất luận có được hay không thì cũng phải bày tỏ.
Tiêu Nguyên Lãng lắc đầu nói: “Thế tử Bình Lương vương kia bị đánh không xuống giường được, Bình Lương vương bây giờ đang điều tra khắp nơi, nếu vị đồng môn kia của ta nhận tiền, chẳng phải ôm chuyện vào người sao, hắn ta không dám nhận.”
Ninh Yến hiểu rồi, lúc này mới áy náy nhận lại tiền, hành lễ lần nữa: “Xin lỗi...”
Tiêu Nguyên Lãng lại nhìn Ninh Yến, trên người nàng khoác chiếc áo khoác da lông thổ cẩm màu đỏ, tôn thêm khuôn mặt nhỏ xinh xắn mềm mại như ngọc óng ánh, đôi mắt sinh động, dáng vẻ hôm nay tốt hơn hôm qua nhiều, căn cứ vào cách hành xử của Yến Linh, không giống như không xem trọng nàng, thật sự không hiểu tại sao nàng phải bỏ gần tìm xa, chỉ là một người ngoài như y không tiện hỏi chuyện này, nên không lên tiếng.
Hai người cùng bước vào trong sảnh uống trà, chuyện đã xong, Ninh Yến ngồi thêm một hồi thì cáo từ, Tiêu phu nhân muốn đứng dậy tiễn, Ninh Yến chỉ nói không được rồi vội vàng dẫn người rời đi. Tiêu phu nhân nhìn bóng lưng nàng biến mất ngoài tiền sảnh, quay lại nhìn con trai mình, Tiêu Nguyên Lãng cầm chén trà cúi đầu nhìn mặt bàn, vẻ mặt tĩnh lặng, không cử động.
Tiêu phu nhân cười một tiếng: “Đang nghĩ gì vậy?”
Tiêu Nguyên Lãng sững sờ, lắc đầu: “Không nghĩ gì cả....”
Tiêu phu nhân cười càng rõ hơn, ngẩng đầu nhìn khoảng trời xanh được vây trong đình viện: “Con đó, tính cách không giống cha con gì cả, cha con dám nói dám làm, còn con chuyện gì cũng giấu trong lòng....”
Không đợi bà nói hết, Tiêu Nguyên Lãng đã đứng dậy, biểu cảm thong dong: “Mẫu thân, nha môn có việc, con trai qua đó đây, tối nay có lẽ sẽ không về.” Nói xong liền chắp tay rồi rời di.
Tiêu phu nhân cuối cùng lại cười một tiếng.
Ninh Yến vừa ra khỏi cửa Tiêu phủ, gió lạnh thấu y như đao ập vào mặt, Ninh Yến hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn bầu trời, chân trời tích tụ một đám mây dày, gió lạnh rít gào, sợ là sắp có tuyết rơi, nàng vội vàng lên xe ngựa đến Minh Yến lâu, thăm hỏi Lâm thúc, biết được phần bụng của ông bị thế tử Bình Lương vương đá một phát, hận nghiến răng nghiến lợi.
Quản sự họ Chu bên cạnh lo lắng hỏi.
“Biểu tiểu thư, giờ Thìn hôm nay, phủ Bình Lương vương có người đến, nói là thế tử gia của họ bị người ta đánh, bây giờ nằm trên giường nửa sống nửa chết, nghi ngờ là do Minh Yến lâu chúng ta ra tay, sau đó không biết tại sao, Binh Mã ti phái người đến, đuổi bọn họ đi hết, thuộc hạ rất lo lắng, nếu họ lại tìm chúng ta gây phiền phức thì phải làm sao?”
Ninh Yến lúc này mới nhớ ra Yến Linh đã hung hăng dạy dỗ đối phương, sự tức giận tích tụ trong lòng lập tức tan biến, nàng cong mắt, giọng điệu chắc nịch: “Yên tâm đi, sẽ không có chuyện gì đâu.” Vừa vặn quay về cầu xin Yến Linh, để hắn bảo vệ Minh Yến lâu, không phải hắn nói có phiền phức gì thì cứ giao cho hắn giải quyết sao, để thử xem sao.
Chạng vạng tối Ninh Yến về đến phủ, biết được Yến Linh đã ra ngoài một khắc trước, bèn tạm thời gác chuyện này lại, quay về hậu viện nghỉ ngơi.
Hôm nay Yến Linh cũng không định ra ngoài, nhưng bằng hữu tốt thế tử Lâm Xuyên vương gửi thiệp đến, mời hắn đến Minh Yến lâu uống rượu, vì chuyện hôm qua ở trong lòng vẫn còn chút phiền muộn, nên hắn đã thay bộ đồ cuối cùng ở thư phòng để ra ngoài, ngoại sam không dày lắm, lúc ra ngoài, chân trời nổi gió, Yến Linh cũng không quan tâm, lên ngựa chạy thẳng đến Minh Yến lâu.
Vào bữa tiệc, hơi nóng cuồn cuộn, hương rượu hun người, chỗ ngồi đã chật kín, chỉ còn chưa một vị trí cho hắn.
Thế tử Hoài Dương hầu cũng ở đây, hắn ta uống đến nỗi mặt đỏ tía tai, vỗ vị trí bên cạnh.
“Yến Linh, qua đây ngồi.”
Thế tử Lâm Xuyên vương vung tay kéo mạnh Trình Nghị sang một bên, trực tiếp đẩy người ngã xuống đất, lúc này mới chiếm lấy vị trí, để Yến Linh ngồi bên cạnh mình, Yến Linh vẫn mặt không cảm xúc, ngồi xuống bắt đầu uống rượu.
Càng về đêm, Minh Yến lâu càng huyên náo, đèn đuốc sáng rực, kinh doanh hưng thịnh.
Yến tiệc linh đình, tiệc rượu đang hả hê, trong phút chốc, ly chén bừa bãi, mỹ tửu đổ vươn vãi, tiểu tư đẩy cửa nhã gian ra, nhẹ nhàng chuồn đi dọn đống bừa bãi vào trong sọt, rồi lại đổi ly chén mới sạch sẽ.
Dần dần, mọi người liền phát hiện điểm không đúng.
Bình thường mặc dù Yến Linh nói năng thận trọng nhưng vẻ chán nản hôm nay thì chưa từng có.
Thế tử Lâm Xuyên vương đẩy hảo hữu Thôi Ngọc bên cạnh, bĩu môi về hướng Yến Linh, Thôi Ngọc có dung mạo thanh thoát, làn da mịn màng, y nheo mắt quan sát Yến Linh, khuỷu tay gác lên vai thế tử Lâm Xuyên vương, cười thành tiếng.
“Cả triều đường này, còn có ai dám so đo với Yến thế tử của chúng ta vậy? Ngay cả hoàng đế bệ hạ bình thường cũng phải dỗ dành đứa cháu ngoại kim tôn ngọc quý này, để ta đoán xem, mười chắc chín tám phần là do vị trong nhà chọc giận hắn rồi.”
Mọi người sững sờ, sau đó tiếng ồn ào thay phiên nhau vang lên, mọi người cười nghiêng ngả, đấm ngực dậm chận rất vui vẻ.
“Nhất định là vậy.”
“Ta nói mười lần hẹn hắn, có tám lần hắn không đến, hóa ra là mặt trời mọc ở hướng tây rồi.”
Mọi người cười ha hả trên nỗi đau của hắn.
“Vỏ quýt dày có móng tay nhọn!”
Thấy Yến Linh chẳng phản bác câu nào, chỉ buồn bực uống rượu, mọi người càng chắc chắn là trong nhà cháy rồi.
Mọi người vừa hả hê cười nhạo hắn, vừa giả bộ dò hỏi có chuyện gì, nhao nhao muốn chỉ chiêu cho hắn.
Yến Linh còn chẳng thèm nhìn họ, khuôn mặt tuấn mỹ như phủ một lớp băng giá, cho dù là rượu mạnh cay xè cũng không làm giảm được độ lạnh của hắn, mọi người biết tính tình hắn kiêu ngạo, nên không ép nữa.
Sau một hồi, Trình Nghị say bí tỉ nắm vạt áo Thôi Ngọc hỏi: “Hôm nay đếnhuynh trả tiền nhỉ?”
Thôi Ngọc nghe vậy lập tức đau đầu, xua tay nói: “Tại sao là ta? Trên người ta chỉ còn hai mươi lượng bạc thôi, huynh lừa ai cũng không thể lừa ta chứ?”
Bàn thức ăn hôm nay là một nồi lẩu Bát Hà Cung (thịt thỏ nhúng), thịt heo rừng, thịt nai cắt lát hoặc cuộn thành bông hoa, cá chép vượt long môn, tôm hầm dầu, lòng gà chiên xù, ốc gói, cá sốt cà chua,.. ít thì cũng phải mấy trăm lượng, y không bỏ tiền nổi.
Trình Nghị chán ghét hừ một tiếng, bất mãn nói: “Tháng trước không phải huynh đặt cược ở quán trà thắng được một ngàn hai lượng bạc sao? Tiền đâu, tiêu hết nhanh như vậy sao?”
Thôi Ngọc càng khổ sổ, cằn nhằn không dứt, như đậu vỡ tràn rổ: “Đừng nhắc nữa, tiền vào túi còn chưa ấm tay, quay về đã bị phu nhân nhà ta lục soát người, lấy đi hết rồi, còn là ta vào ban đêm nói hết lời, hầu hạ nàng thoải mái dễ chịu, nàng mới chịu cho ta một trăm lượng, còn phải tiêu sài tiết kiệm, không nỡ tiêu kìa.”
Trình Nghị tức giận đấm một phát vào lưng y: “Ngươi gọi đây là tiêu sài tiết kiệm hả? Lúc đó ta đã cảnh cáo ngươi rồi, bảo ngươi giấu chỗ ta đi, ngươi không nghe, cứ phải bỏ vào hà bao khoe khoang, mất rồi chứ gì? Ta nói ngươi biết, bữa hôm nay ngươi không trả ta cũng sẽ ghi nợ cho ngươi.”
“Vậy thì không được....” Thôi Ngọc nhảy xuống ghế, trốn sau lưng thế tử Lâm Xuyên vương, không ngừng than khổ, cầu xin: “Hôm nay là ta lắm miệng gọi nhiều, hay là, để tiểu vương gia trả nhé?”
Thế tử Lâm Xuyên vương quay đầu nhìn với ánh mắt như đao: “Này này này, ngươi đừng có đẩy lên người ta, phu nhân nhà ta quản nghiêm lắm, chi tiêu chính đáng thì không thiếu một xu, còn ăn nhậu tiệc tùng thì một đồng cũng không chi.”
Yến Linh nhìn cái đám ai nấy đều không có tiền đồ này, rất chán ghét, chỉ là nghe được một hồi, cảm thấy có điều không đúng, không nhịn được hỏi: “Tiền bạc của các ngươi đều giao cho phu nhân quản lý sao?”
Trong nhã gian lập tức yên lặng.
Mấy vị hảo hữu lần lượt quay đầu nhìn hắn, biểu cảm sợ hãi.
“Hóa ra, Yến Linh ngươi còn ghê gớm hơn bọn ta, tự mình quản lý?”
Yến Linh đặt chén rượu xuống bàn, không nói gì.
Ninh Yến chưa từng nhắc đến, hắn cũng không nghĩ đến khoản này.
Mọi người nhìn nhau, lập tức cười phá lên.
Dựa vào cái gì mà một đám nghèo chỉ có một mình Yến Linh hắn tiêu dao, cùng chung hoạn nạn mới là huynh đệ.
Người này một câu người kia một câu, bắt đầu quở trách Yến Linh.
Trình Nghị nói: “Ta nói chứ tại sao ngươi lại không ưa ngươi chứ, ai bảo ngươi keo kiệt như vậy, ngay cả tiền bạc cũng không nỡ để người ta tiêu, người ta dĩ nhiên không muốn hầu hạ ngươi rồi!”
Thôi Ngọc thở dài: “Ta nói với ngươi, phu nhân nhà ta lợi hại lắm, đêm động phòng hoa chúc đã chặn tiểu gia ta ngoài mành trướng, bàn tay ngọc ngà vén mành lên, ngoắc tay với ta, nói là phải giao nộp sổ sách mới cho lên giường, ta vừa liếc thấy đôi tay trắng trẻo mềm mịn ấy là biết tiêu rồi, ngoan ngoãn dâng luôn chùm chìa khóa nhà kho quỹ riêng cho người ta, mới thuận lợi bò được lên giường...”
“Không có tiền đồ....”
Thế tử Lâm Xuyên vương kiêu ngạo ra mặt: “Phu nhân nhà ta không dùng chiêu dụ dỗ đe dọa như vậy, nhưng mọi người đoán xem thế nào, hôm sau sau khi kính trà buổi sáng xong, người ta chẳng đi đâu cả, đến thẳng thư phòng của ta, lấy chìa khóa sổ sách của ta đi luôn, ngay cả năm thỏi vàng ta cố ý giấu dưới chậu bông cũng bị vơ vét luôn, ta sững sờ chẳng dám chống trả một tiếng.....”
“Ha ha ha....”
Yến Linh nhìn các hảo hữu cười đùa, sắc mặt nghiêm trọng hơn, sau đó không nói gì mà đứng dậy bước thẳng ra ngoài.
“Này này này, Yến Linh ngươi đi đâu vậy....”
“Ngươi đừng đi mà, hôm nay ngươi còn uy phong lẫm liệt, nắm đại quyền, sau này bọn ta phải nhờ ngươi trợ cấp rồi....”
Bóng lưng cao lớn của Yến LInh bước đi càng xa, không biết tại sao, bất thình lình quay lại, mặt không biểu cảm, lời ít ý nhiều nói.
“Bữa tiệc hôm nay cứ ghi cho ta.”
Nói xong, hắn chẳng thèm quay đầu lại, trực tiếp rời đi.
Mọi người sững sờ nhìn nhau, không hẹn mà cùng phát ra tiếng gào thét.
“Hay!”
“Quả nhiên không hổ là Yến Linh!”
“Người đâu, mau nướng một con dê!”
“Thêm mười vò nữ nhi hồng!”
“Ta muốn ba dĩa thịt nai, năm dịa thịt lừa....”
Thế tử Lâm Xuyên vương ngăn cản Thôi Ngọc và Trình Nghị gần như đã điên cuồng: “Này này này, hai người các ngươi kiềm chế chút, mấy người chúng ta cũng không ăn hết cả con dê, Yến Linh hào phóng, chúng ta cũng không thể tùy ý làm càn, lỡ như lần sau hắn không dẫn theo chúng ta nữa thì sao?”
Thôi Ngọc đẩy cánh tay của hắn ta ra, cười châm biếm: “Còn lần sau sao?”
Hắn ta chỉ phương hướng Yến Linh rời đi.
“Chẳng lẽ ngươi không đoán được Yến Linh muốn làm gì sao? Chắc chắn hắn quay về giao nộp tiền bạc rồi, ngươi tưởng còn có lần sau sao? Ta nói cho ngươi biết, đêm nay là bữa tối cuối cùng rồi!”
Sau đó hắn ta phất tay, nói với Chu quản sự nghe tiếng đẩy cười đi vào tươi cười nói: “Dâng món thập toàn đại bổ của Minh Yến Linh lên cho ta!”
Chu quản sự cười như được mùa: “Vâng....”
“À, đủng rồi, nhớ tính cho Yến Linh thế tử gia phủ Yến quốc công nha!”
Khóe miệng Chu quản sự rụt lại, nhìn một bàn cao lương mỹ vị, đau lòng muốn chảy máu, nhưng trên mặt vẫn tươi cười: “Tiểu nhân sẽ dâng món lên ngay.”
Vân Trác vốn đang uống rượu ở phòng trà của Minh Yến lâu, đột nhiên thấy chủ tử từ trên lầu đi xuống, đi thẳng ra ngoài cửa, tưởng rằng đã xảy ra chuyện gì, vội vàng phủi tay chạy theo, kết quả nhìn thấy Yến Linh lưu loát lên người, phóng như bay vào trong màn đêm.
“Gia, gia, ngài đợi ta nữa.....”