Chương 26
Từ góc cua hành lang có một ngã rẽ thông đến sảnh Hạnh Hoa, không dài lắm, nhưng bước chân Ninh Yến không thể bước nổi.
Yến Linh nhìn tiểu thê tử của mình, rũ mắt, chậm rãi bước sang, vạt áo nàng dính lá khô bụi bặm vì bôn ba, hoa viền bên dưới cũng dính lại một chỗ, vẻ mặt ngỡ ngàng và mệt mỏi, giống như không chịu nổi một cơn gió thổi mưa dội.
Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy Ninh Yến chật vật như vậy, còn mỗi một ánh mắt bất lực, mỗi một bước đi chần chừ, mỗi một hơi thở dồn dập của nàng bây giờ đều giống như tát vào mặt hắn.
Yến Linh nhắm mắt lại, ngay lúc nàng sắp bước lại gần, hắn khàn giọng dặn dò.
“Nàng bị cảm lạnh rồi, về hậu viện ngâm nước nóng trước đi, ta thay y phục xong sẽ đến Minh Hi đường đợi nàng.”
Ninh Yến mỉm cười như trút được gánh nặng, khom người với hắn: “Tạ thế tử gia....” Sau đó chống đỡ cánh tay của nha hoàn, mau chóng về Minh Hi đường.
Có lẽ nàng đã đoán được tại sao Yến Linh lại đợi ở đây, buổi trưa hôm nay nàng mượn cớ rời khỏi yến tiệc, người ngoài sẽ nghĩ là bất mãn với Thích gia, khiến hầu phu nhân mất mặt, nhưng lại quay về muộn như vậy, Yến Linh nhất định là đến hỏi tội, Ninh Yến nhất thời vẫn chưa nghĩ xong nên ăn nói với Yến Linh thế nào, nên nhân lúc tắm rửa suy nghĩ một phen.
Ninh Yến dành hết cả nửa canh giờ, vừa tắm rửa sạch sẽ, uống trà gừng đường đỏ làm ấm cơ thể lạnh lẽo, đổi sang y phục ở nhà dày dặn thoải mái rồi mới ra ngoài, Yến Linh đã đợi rất lâu ở gian thứ phía đông.
Trước tấm bình phong bằng gỗ tử đàn thêu hoa điểu Tô Châu đặt sát chân tường phía đông, Yến Linh vẫn khoác trên mình bộ trường bào đen lam như thường ngày, nét mặt lạnh lùng, ngón tay thon dài nhẹ nhàng khẩy tay cầm của chén trà làm bằng sứ Thanh Hoa, ánh mắt không biết đang nhìn chỗ nào mà bất động.
Nghe thấy tiếng động, hắn đưa mắt nhìn sang, Ninh Yến mặc bộ váy màu hồng trắng, xinh xắn duyên dáng.
Hắn cứ nhìn khuôn mặt tuyệt sắc đó như vậy, vẻ mặt của nàng dường như hơi khác so với thường ngày, không còn cẩn thận dè dặt, không còn dịu dàng để ý, giống như cởi bỏ đi lớp ngọc trai óng ánh bên ngoài y phục, lộ ra khuôn mặt vốn dĩ của nàng, vẻ mặt lạnh lùng mà hờ hững.
Yến Linh đột nhiên tìm thấy một chút may mắn trong ngàn vạn cảm xúc ngổn ngang, may mắn trong bất hạnh, cuối cùng nàng cũng có thể bỏ đi tầng bảo hộ, chân thành trò chuyện với hắn rồi.
Đây là chuyện tốt.
“Ngồi đi....”
Cách một cái bàn vuông chân cao, Ninh Yến ngồi xuống đối diện hắn, đợi khi Yến Linh quay sang đối diện với nàng, nàng cũng dịch chuyển hai chân, yên lặng ngồi ở đó, hai tay đè lên mép bàn, ánh mắt nhìn thẳng vạt áo ở trước ngực hắn, nói thẳng.
“Thế tử có gì không ngại nói rõ.”
Rất tốt, hắn cũng không định vòng vo.
“Minh Yến lâu là của nàng sao?”
Lông mi của Ninh Yến hơi run run, thì ra hắn đợi ở đây, là vì phát hiện ra chuyện Minh Yến lâu, nàng rất nhanh bình tĩnh lại, gật đầu.
“Phải....”
“Xảy ra chuyện sao?”
“Đúng vậy....”
Trong phòng yên tĩnh lại, Yến Linh không nói tiếp, hắn nắm nguyên chén trà trong lòng bàn tay, con ngươi đen láy nhìn chằm chằm đồng tử xinh đẹp của nàng, ngân giọng hỏi.
“Tại sao đi tìm biểu ca nàng?”
Ninh Yến sững sờ, tay trượt khỏi mép bàn, trong lòng dâng lên cảm giác thẫn thờ, dây đàn căng chặt lập tức đứt mất. Nàng không ngờ Yến Linh đã biết hết tất cả, hơn nữa còn công kích thẳng vào chỗ yếu hại, một chỗ yếu hại ngay cả bản thân nàng cũng không thể hiểu rõ.
Nàng sững sờ, không biết nên trả lời thế nào.
Nàng không thể nói với Yến Linh, từ đầu đến cuối nàng chưa từng nghĩ tới sẽ tìm hắn, thay vì nói thật làm tổn thương tình cảm phu thê vốn đã như đi trên băng mỏng này, chi bằng tìm một cái cớ thuyết phục hắn.
Chỉ là Yến Linh không chờ đợi nàng quá lâu, ngay sau đó liền truy hỏi.
“Nàng đi tìm một người ngoài cũng không tìm đến trượng phu là ta đây là vì sao? Nàng có từng nghĩ đến, ta và biểu huynh của nàng rốt cuộc ai mới là người ngoài?”
Ninh Yến nghe xong, bỗng nhiên ngước mặt lên, lập tức nhặt được một đầu mối trong đống hỗn loạn, đôi mắt trắng đen rõ ràng nhìn thẳng hắn, hỏi ngược lại.
“Lúc chàng bảo vệ Thích Vô Song có từng nghĩ đến, rốt cuộc ta là người ngoài, hay là nàng ta là người ngoài không?”
Yến Linh nghe vậy, hô hấp trở nên khựng lại.
Vậy nên, nàng thà rằng cầu xin người khác cũng không tìm hắn là vì trút giận?
Khoảnh khắc này, sự khó chịu và nghi ngờ ứ đọng trong ngực hắn đều bị gột rửa sạch sẽ, thay vào đó là sự áy náy và bất lực khó có thể nói thành lời.
Trên khuôn mặt sắc sảo đó dần trút bỏ đi sự nhạy bén, khóe miệng cong lên, nở nụ cười bất đắc dĩ, hắn nhắm hai mắt lại, thờ dài, chịu thua nói: “Ta hiểu rồi.”
“Từ năm mười hai tuổi ta đã đến biên quan, vào trướng Thích hầu, tính ra thì cũng khoảng năm năm. Lúc đó cả nhà hầu phu nhân ở Ung châu, mỗi lần ta và Vô Kỵ về doanh, hầu phu nhân đều đích thân nấu mấy món, chuẩn bị rượu, đối xử với ta rất ân cần. Chăn ấm tất vải vào mùa đông, áo mỏng quần ngắn vào mùa hè, chỉ cần là thứ Vô Kỵ có, ta cũng có, bốn năm năm đó hầu phu nhân như nửa người mẹ của ta, chăm sóc ta chu đáo....”
Trong lòng hắn, Thích hầu là ân sư của hắn, Vô Kỵ là huynh đệ ruột của hắn, còn hầu phu nhân là một vị trưởng bối hòa nhã dễ gần, ngay cả Thích Vô Song, người từ nhỏ đã cùng cưỡi ngựa săn bắn, cũng có tình cảm trong đó.
Tình cảm giữa hắn và Thích gia không hoàn toàn là vì năm đó hắn là bị thương một chân của Vô Kỵ, nhiều hơn là vì ân tình trong lúc hoạn nạn.
Hắn nợ Thích gia rất nhiều.
Vậy nên hôm nay nhìn thấy Ninh Yến và Thích Vô Song cãi nhau, hắn cảm thấy rất phản cảm, một là vì không thích sự ngu xuẩn của Thích Vô Song, gây chuyện trong thọ yến của mẫu thân mình, hai là vì trách móc thê tử không nên đối chọi gay gắt, nên lùi một bước, lúc đó trong lòng hắn nghĩ, bất luận Ninh Yến đúng hay sai, nàng cũng không nên làm khó hầu phu nhân trước mặt nhiều người như vậy.
Bây giờ ngẫm nghĩ lại, trong tiềm thức của hắn, thật sự coi hầu phu nhân thân cận quen thuộc quan trọng hơn Ninh Yến, vì để bảo vệ thể diện cho hầu phu nhân mà ngó lơ cảm nhận của Ninh Yến.
Vậy nên hôm nay Ninh Yến đội mưa tìm Tiêu Nguyên Lãng giúp đỡ, chắc cũng là vì nguyên nhân này.
Đối với nàng mà nói, biểu huynh quen biết nhiều năm nhậm chức ở Hình bộ kia quả thật càng đáng tin tưởng hơn hắn.
Cảm giác bực bội lại tuôn trào, Yến Linh trầm mặc.
Lúc này hắn khó chịu bao nhiêu, thì Ninh Yến ở thọ yến hôm nay chịu tủi thân bấy nhiêu.
Họ đều chọn người khác.
Nhưng là hắn tổn thương nàng trước.
Ninh Yến nghe hắn nói xong, vẻ mặt không hề dao động: “Ta có thể hiểu được, cũng không trách chàng, chỉ là ta không thể chấp nhận.”
Yến Linh rất đồng cảm, bây giờ hắn cũng có tâm trạng đó, hình ảnh chật vật đáng thương cầu xin Tiêu Nguyên Lãng của Ninh Yến vẫn luôn tồn tại trong đầu hắn, hắn cũng không thể chấp nhận.
“Nhưng ta hiểu ý của chàng rồi, sau này còn gặp phải tình trạng tương tự, ta sẽ giao cho chàng xử lý....”
“Không.....” Yến Linh nhẹ nhàng cắt lời nàng: “Sẽ không có lần sau nữa.” Hắn ngẩng đầu, nhìn thẳng vào dung nhan tinh xảo của nàng, nhẹ nhàng nói: “Ta sẽ không gặp lại nàng ta nữa, cũng xin nàng hãy tin ta, ngoại trừ nàng ra, ta sẽ không dây dưa không rõ với bất kỳ nữ nhân nà, sau này nàng cũng không cần hao tổn tinh thần nữa. Cho dù nghe thấy gì nhìn thấy gì, cũng đừng dễ dàng tin tưởng, nhất định phải hỏi ta, được không?”
“Như những gì nàng nói lúc đầu, nếu trong lòng ta có người khác, cũng sẽ không cưới nàng, hôn sự của Yến Linh ta, không có ai có thể chi phối được....”
Lần này, hắn thật sự ý thức được giữa hắn và Ninh Yến không hề xây dựng được niềm tin vững vàng, hắn nhất định phải loại bỏ chướng ngại trước, không hy vọng tương lai nàng sẽ vì một vài lời đồn đại của những người tâm cơ mà hiểu lầm hắn.
Ninh Yến nghe xong những lời này, vẻ lạnh lùng dưới đáy mắt cuối cùng cũng vơi bớt, giọng nói dịu dàng hơn.
“Ta biết rồi.....”
Khoảnh khắc này, không biết từ khi nào, họ đã tin tưởng lẫn nhau, Ninh Yến tin Yến Linh nói được làm được, Yến Linh thì cũng tin Ninh Yến sau này sẽ không tin người khác nữa.
Hai người đều thở phào nhẹ nhõm, bầu không khí căng thẳng cuối cùng cũng giảm đi.
Chiếc đồng hồ nước trong phòng phát ra tiếng ding dong, cây kim đã điểm cuối giờ Hợi, đêm đã khuya, Ninh Yến lăn lộn cả buổi chiều và cả buổi tối, lúc này đã mệt mỏi cả người, vẻ mặt uể oải, ngay cả hô hấp cũng trở nên nặng nề hơn.
Yến Linh là người biết phân rõ thị phi.
“Hôm nay là ta sai trước, vì vậy, chuyện Minh Yến lâu ta sẽ không truy xét nữa....”
Ninh Yến hơi ngả người về phía sau, chút lo lắng trong lòng cũng tiêu tan rồi, nàng không hy vọng Yến Linh hiểu lầm nàng và biểu huynh.
Nàng và biểu huynh cũng chẳng tính là thân thiế, nhưng trong mấy lần gặp mặt ít ỏi đó, y hoặc là đưa ô giấy dầu cho nàng, thà rằng mình ướt mưa, hoặc là thay nàng cãi lại lời tổ mẫu nghiêm khắc giáo huấn nàng, giành lấy một chút tình cảm ấm áp đáng thương cho nàng. Không thể liên lụy huynh ấy.
Yến Linh nói sẽ không truy cứu nữa, có lẽ sẽ không bám riết chuyện này không tha.
Ninh Yến buông xuống lòng phòng bị.
“Nhưng....” Sau đó giọng điệu của Yến Linh lại toát ra vẻ chân thành: “Sau này, nàng gặp phải bất kỳ chuyện gì cũng phải nói với ta trước tiên, có rắc rối gì cứ để ta giải quyết, được không?”
Hắn không thể bảo đảm, chuyện này xảy ra lần nữa thì hắn sẽ làm ra chuyện gì.
Ánh mắt Ninh Yến chậm rãi hướng đến người hắn.
Bốn mắt chạm nhau, ánh mắt hắn lúc thì lãnh đạm sâu sắc, lúc thì nồng cháy mãnh liệt, nhưng lại biểu đạt một cách rõ ràng sự chân thành đáng tin.
Lần này nàng không chần chừ nữa, trịnh trọng gật đầu: “Được....”
Nàng cũng nên thử tin tưởng hắn.
Có được sự đồng ý của nàng, sắc mặt Yến Linh cuối cùng cũng dễ nhìn hơn, sau đó hắn lại nhìn chiếc đồng hồ nước ở góc phòng, cuối cùng không nán lại nữa, vừa cầm chén trà lên uống một hơi, trà đã lạnh, nhưng lòng thì nóng rực, nước lạnh vào bụng, sự khó chịu và chán nản thiêu đốt trong một đêm cuối cùng cũng được tạm thời dẹp yên.
Sau đó hắn đứng dậy nói với nàng: “Nàng nghỉ ngơi sớm đi, ta về thư phòng đây.......”
Bóng dáng cao lớn ra đi không thèm ngoảnh đầu lại.
Ninh Yến đưa mắt tiễn hắn đi xa, sau đó vào phòng trong, ngã người xuống liền ngủ.
Mệt mỏi cả một đêm, nàng bây giờ đã là nỏ mạnh hết đà, vừa đặt đầu xuống gối liền thϊếp đi.
Yến Linh về đến thư phòng lại chẳng ngủ được, vừa nhắm mắt, trong đầu lại hiện lên cảnh tượng Ninh Yến đứng chung với Tiêu Nguyên Lãng.
Cho dù tin rằng Ninh Yến không hề có tình cảm nam nữ với Tiêu Nguyên Lãng, nhưng cảm giác giữa nam nhân với nhau cũng rất kỳ diệu, Tiêu Nguyên Lãng khiến hắn cảm thấy khó chịu, hắn không rõ là vì thích Ninh Yến nên ghen, hay là du͙© vọиɠ chiếm hữu đối với thể tử, hoặc là tức giận khi lòng tự tôn bị khıêυ khí©h, hoặc là bao gồm tất cả.
Hắn phải gặp Tiêu Nguyên Lãng này.
Ninh Yến không hề biết việc mình rời khỏi đã dấy lên làn sóng ồ ạt tại thọ yến. Bất luận thế nào, khách khứa bỏ về giữa chừng chung quy vẫn là do chủ nhà tiếp đãi không chu đáo, huống hồ ai cũng biết Ninh Yến mang theo trọng lễ bước vào cửa chúc thọ với thân phận là thê tử Yến Linh, đã đủ cho hầu phu nhân thể diện rồi, vậy mà Thích Vô Song lại gây phiền toái cho thê tử người ta, hại Ninh Yến bị ép rời đi.
Chút tâm tư của Thích Vô Song với Ninh Yến đều bị mọi người nhìn thấu nhưng không nói, sau yến tiệc, cho dù mọi người đều an ủi hầu phu nhân, không phải chuyện gì lớn, có lẽ Yến phu nhân không khỏe nên mới rời đi trước, nhưng trong âm thầm đều đứng về phía Ninh Yến, tại sao? Mỗi một vị phu nhân đến chúc thọ đều là nương tử chính thất của các nhà, ai mà muốn trượng phu nhà mình bị nữ nhân khác nhớ nhung?
Cách làm của Ninh Yến không sai, trái lại Thích Vô Song cố tình gây chuyện trong thọ yến của mẫu thân mình lại quá mức ngu xuẩn.
Lúc rời khỏi Vân Nhụy Chi cũng nhìn cây hòe già sừng sững cao vυ"t trong đình viện Thích phủ, thở dài nói.
“Ngưỡng cửa Thích gia cao quá, ta sợ không dám tùy tiện đến nhà....”
Chuyện này từ buổi chiều bắt đầu được truyền ra ngoài, đến đêm gần như đã truyền khắp giới quyền quý.
Thuần An công chúa có thói quen luyện tập vào sáng sớm, sáng hôm sau, đang múa kiếm ném phi tiêu trong Ngự Hoa viên thì vô tình nghe thấy hai nữ quan nhắc đến chuyện này, láng máng nghe thấy đối phương nói Ninh Yến bị Thích Vô Song bắt nạt, lập tức nhíu mày, nắm lấy vạt áo của nữ quan kia.
“Nói, nói rõ ràng không sót chữ nào cho ta.”
Sau khi nghe xong cả câu chuyện hoàn chỉnh, Thuần An công chúa tức đến bật cười, lập tức dặn dò người chuẩn bị những vật dụng cho trò ném bình như mũi tên,... rồi hùng hổ xuất cung.
Có lẽ là vào giờ Tỵ, lúc người người tấp nập, Thuần An công chúa đến Thích phủ, nàng ta cũng không vào, hai tay khoanh trước ngực đứng trước cổng Thích phủ hét ầm ĩ.
“Thích Vô Song, nghe nói hôm qua cô bám riết Ninh Yến không tha, cứ nhất quyết đòi so tài ném bình với cô ấy sao? Bổn công chúa cho cô thời gian mười giây lăn ra đây, bổn công chúa đấu với cô, ức hϊếp tiểu nương tử bệnh tật nhà người ta thì hay lắm sao? Có bản lĩnh thì ra gặp ta.”
Đường đường là công chúa giá đáo, cả nhà Thích phu nhân không thể không ra nghênh giá, hôm qua Thích Vô Song vốn đã bị chọc tức quá mức, khóc cả một đêm, lúc này hai mắt sưng tấy, làm gì có tâm trạng so tài với Thuần An công chúa, nàng ta bước ra như bị ép buộc, lạnh lùng nhìn Thuần An công chúa nói.
“Điện hạ, người đừng sinh sự, hôm nay ta không khỏe....”
Thuần An công chúa cười khẩy: “Hôm qua Ninh Yến cũng không khỏe, sao cô không tha cho cô ấy?”
Thích Vô Song mặt mày tái xanh, cũng nhận ra rằng nếu không chiều theo vị tổ tông này, nàng ta sẽ không rời đi.
“Được, ta đấu với người....”
Thuần An công chúa búng tay, nội giám mang bình đồng gác lên cửa chính, Thuần An công chúa đứng sau bình đồng, vẫn thể hiện phong thái nhàn nhã, ngoắc tay với Thích Vô Song: “Đến đây, ngươi ném trước đi....”
Thích Vô Song thật ra không hề muốn đấu, định ứng phó qua loa, cầm mũi tên tùy tiện ném vào trong bình đồng, lúc này, sự việc không nằm trong dự liệu xảy ra, cũng không biết tại sao, phát hiện trước mắt nhòe đi, chỉ nghe thấy Thuần An công chúa khoa trương hét lên một tiếng “ai dô”, mũi tên lông đó bay thẳng vào mông Thuần An công chúa, sau đó nàng ta đau đến nỗi không thể chịu đựng được, ngã thẳng xuống đất.
Dọa đám nô bộc lũ lượt nhào tới.
“Hỗn xược, ngươi dĩ hạ phạm thượng, dám đả thương công chúa?”
“Ai cho ngươi cái gan ném tiễn về phía công chúa, trong mắt ngươi có còn vương pháp không....”
“Ngươi đang sỉ nhục công chúa sao?”
Thích Vô Song sững sờ, nuốt nước bọt xuống, lập tức đẩy đám người ra quỳ ngồi xổm xuống, đỡ Thuần An công chúa.
“Công chúa, sao vậy? Rõ ràng ta không có ném người mà....”
Công chúa điện hạ đang nằm trong lòng cung nữ chậm rãi hé mắt lên, lạnh lùng nhìn nàng ta cười nói.
“Sao? Mùi vị bị tính kế bị đổ oan có dễ chịu không? Cô tưởng chỉ có cô biết chơi trò này sao?” Sau đó lại la lên một tiếng, đảo mắt lên, rồi ngất đi.
Thích Vô Song: “.........”
Vì Thuần An công chúa cố ý sắp đặt, xung quanh sớm đã có rất nhiều vây xem.
Công chúa làm xằng làm bậy trong kinh nhiều năm như vậy, bên cạnh sớm đã chiêu mộ được một đám thần tướng tháo vát, người dẫn đầu là Hàn công công quản lý thẻ bài, người này là tâm phúc năm đó hoàng đế đích thân đề bạt đến hầu hạ trong cung Thần phi, sau khi Thần phi qua đời, ông phụng lệnh chăm sóc Thuần An công chúa, vị tiểu chủ tử này là tim can của ông, ông lại là người cực kỳ thông minh, phải khua chiêng gióng trống, rêu rao khiêng Thuần An công chúa về hoàng cung, sau đó, nước mắt nước mũi tèm nhem quỳ trước điện Phụng Thiên.
“Bệ ha, người mau đến xem công chúa đi, công chúa người không muốn sống nữa.... có người dĩ hạ phạm thượng sỉ nhục công chúa.....”
Hoàng đế vừa nghe thấy thì lập tức nỗi giận, gác lại triều thần chạy đến cung Vĩnh Ninh, vừa vào điện liền nghe thấy tiếng khóc tê tâm liệt phổi của Thuần An công chúa.
“Cha, hôm nay là lần cuối hai cha con ta gặp mặt, ngày này năm sau người nhớ phải đốt giấy trước mộ phần của con....”
Hoàng đế bị câu nói này chọc tức đến bật cười: “Con nói linh tinh cái gì vậy!”
Thuần An công chúa nằm trên giường, che chắn mành trường kín đáo, hoàng đế căn bản không nhìn thấy rõ tình hình, càng nóng vội hơn: “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”
Thuần An công chúa khóc lớn: “Thích Vô Song kia vì muốn sỉ nhục con mà ném mũi tên vào mông con, cha, con lớn như vậy chưa từng chịu tủi nhục như vậy bao giờ, con không muốn sống nữa, cha, con mặc kệ, con phải đi gặp mẹ con, trên đời này chỉ có bà ấy thương con.....”
Những lời này của Thuần An công chúa nhắm thẳng vào chỗ yếu của hoàng đế.
“Thuần An à, con đừng quậy nữa, phụ hoảng sẽ trút giận cho con....”
Ông tức giận đùng đùng ra khỏi cửa cung, sau đó nói: “Đi, truyền Thích Văn Nhược vào cung!”
Thích hầu đang trực ở phủ Đô Đốc, bất thình lình bị hoàng đế gọi đến điện Phụng Thiên, người còn chưa kịp quỳ xuống hành lễ, một cái tách đã bay tới.
“Hay lắm, hôm nay con gái ngươi dám ném tên vào mông con gái ta, có ý gì đây? Ngày mai có phải Thích Văn Nhược ngươi sẽ cưỡi lên đầu trẫm không, Thích gia các ngươi còn có quân thần vương pháp không....”
Nỗi oan này chụp lên đầu, ai cũng không gánh nổi, huống hồ là chủ soái biên quân công cao lấn chủ.
Thích hầu toát mồ hôi lạnh, lập tức cáo bệnh, quay người thúc ngựa về phủ, đến cửa nhà liền nhanh chóng ra lệnh.
“Kê một cái bàn ở cửa, lôi đại tiểu thư ra đánh cho ta.”
Sau một hồi, Thích Vô Song bị nô bộc ấn lên bàn, một cái gậy to đập xuống.
Hầu phu nhân nóng vội, nhanh chóng đến thư phòng tìm Thích hầu, Thích hầu đang thong thả lau chùi trường kiếm của ông, thấy hầu phu nhân vào cũng không thèm ngẩng đầu lên.
Hầu phu nhân tức giận: “Lão gia, ngài đang làm gì vậy? Cho dù con gái phạm lỗi, ngài muốn đánh thì vào trong nhà mà đánh, tại sao lại đánh trước mặt mọi người như vậy, ngài bảo con gái làm sao sống nữa đây?”
Thích hầu là người từng xông pha vạn quân lấy đầu tướng địch, chút chuyện trong nhà thật sự không đáng để ông nhíu mày, trên khuôn mặt ông không hề toát ra vè giận dữ, giọng điệu càng lơ đãng bình tĩnh.
“Thuần An công chúa té ngã ở đâu thì phải đánh nó ở chỗ đó, Thuần An công chúa ngất xĩu trước cổng Thích gia ta thì phải đánh Vô Song ngất xỉu.... đây chính là mục đích của Thuần An công chúa.” Lăn lộn trên triều đường nhiều năm, Thích hầu là người sáng suốt, biết làm thế nào để hoàng đế và công chúa nguôi giận.
Hầu phu nhân tức giận suýt nữa cắn môi chảy máu: “Thuần An công chúa này quả thật ức hϊếp người quá đáng....”
Thích hầu nghe vậy mới từ từ ngước mặt lên, nhìn thê tử: “Phu nhân, hôm qua hai mẫu nữ nàng tính kế thê tử Yến Linh sao không cảm thấy ức hϊếp người quá đáng?”
Hầu phu nhân lập tức nghẹn lời.
Thích hầu tiếp tục cẩn thận tỉ mỉ lau lưỡi đao, ánh sáng lạnh lẽo lóe lên, phản chiếu một tia sáng nơi đáy mắt thâm trầm của ông.
“Nàng xem Yến Linh và Vô Kỵ, đều là người ta dạy dỗ nên, nàng có thấy trong kinh thành có ai dám nói hai đứa nó gì không? Xem lại người mà nàng dạy ra kìa....” Thích hầu hất cằm ra ngoài: “Còn không thu liễm lại, sau này hai mẫu nữ nàng phạm lỗi, thì tự thu dọn tàn cuộc, ta không quan tâm đâu.”
Hầu phu nhân ngồi phịch xuống ghế bành, á khẩu không nói nên lời.
Ngoài cửa, Thích Vô Kỵ chống một cây gậy trúc, một thân áo trắng tinh kiết đứng dưới mái hiên, lặng lẽ nhìn Thích Vô Song, nô bộc của Thích gia không thể ra tay nặng được, đây cũng chỉ là làm cho hoàng gia xem thôi, chỉ là Thích Vô Song trải qua chuyện này cũng không còn mặt mũi, mà cái Thuần An công chúa cần chính là như vậy.
Thích Vô Song cũng biết cha ruột không thể đánh chết mình thật, đau thì đau, nhưng suy cho cùng vẫn còn sức nói chuyện, liếc thấy ca ca đứng dưới mái hiên xem náo nhiệt, nàng ta tức đến nỗi gào khóc lên.
“Ca ca, sao huynh không giúp muội?”
Thích Vô Kỵ còn đang nhớ lại hình ảnh Thuần An công chúa vênh váo hống hách ban nãy, thầm nghĩ, ai bảo công chúa là cái gối thêu hoa, nàng rõ ràng rất thông minh, xem xem màn kịch “lấy độc trị độc” này đi.
Không ngờ muội muội lại gọi mình, trên khuôn mặt hòa nhã của hắn ta hiếm khi xuất hiện vẻ bất lực: “Ta sớm đã cảnh cáo muội rồi, đừng có ý đồ với Yến Linh nữa, muội cứ không nghe, hôm nay chịu khổ là do muội rước lấy, hôm nay ta trịnh trọng nói với muội rằng, sau này nếu muội cẩn trọng lời nói và hành động, sống theo quy tắc, ta còn nhận người muội muội này, còn nếu không, ta tặng cho muội bốn chữ ‘xin cứ tự nhiên’.”
Hôm nay Yến Linh hưu mộc, sáng sớm đầu óc hơi nặng nề, vẫn luôn ngồi trong thư phòng không động đậy, hắn thân là Đô Đốc kiêm sự nhị phẩm, trong tay nắm giữ quân đội quan trọng, nhi nữ tình trường chỉ là một phần nhỏ trong cuộc sống của hắn, hắn gần như tập trung toàn tinh thần vào việc công, hắn bồi dưỡng vài phụ tá ở bên ngoài, lúc này bốn phụ tá đang giao bản phác thảo chính sách đồn điền mới mà mấy ngày nay hoàng đế bảo hắn thúc đẩy cho hắn.
Mấy năm nay, thỉnh thoảng Mông Ngột lại xâm phạm, quốc khố Đại Tấn không còn chịu nổi áp lực nặng nề, mà trong đó thứ cần thiết nhất chính là quân nhu lương thực, ban đầu quân doanh hoang phế, kỷ luật lỏng lẻo, phần lớn quân điền đóng quân bị người ta chiếm cứ, bây giờ hoàng đế giao củ khoai nóng bỏng tay này vào tay hắn, để hắn điều tra triệt để chuyện quân doanh, điều chỉnh quân bị hậu cần lại một lần nữa, đây là một trong những chính sự quân đội khó làm nhất từ trước đến nay, Yến Linh mưu tính rất lâu cho chuyện này, vừa có được manh mối.
Phụ tá trình phương án đầu tiên lên, Yến Linh đọc kỹ từng chữ từng câu, dò từng dòng.
Hắn là võ tướng lăn lộn nơi chiến trường mà trưởng thành, một thân công phu tuyệt đỉnh, theo lý mà nói một trận mưa nhỏ sẽ không là gì, nhưng hôm nay thức dậy đã hắt xì mấy lần, có dấu hiệu cảm lạnh.
Yến Linh xoa mi tâm hơi đau nhức, khóe mắt liếc thấy Vân Trác đang bưng một bát canh gừng qua.
“Thiếu gia, đây là phu nhân phái Như Sương cô nương đem sang, ngài nhân lúc còn nóng uống đi.”
Ánh mắt Yến Linh trở nên dịu dàng hơn, nhận lấy bát canh gừng uống một hơi, nước gừng cay khiến toàn thân hắn toát mồ hôi, đầu óc thả lỏng không ít, hắn vào trong lau người đổi y phục khác ra ngoài, lúc này, Vân Húc cười híp mắt đi vào, bẩm báo chuyện Thuần An công chúa đại náo Thích phủ.
Yến Linh ngồi xuống sau bàn nghe câu chuyện này, đau đầu xoa trán.
Cuối cùng hắn cũng hiểu tại sao Ninh Yến lại thích Thuần An công chúa như vậy rồi. Thuần An công chúa làm tốt hơn hắn.
Hắn càng phải nâng niu thê tử trong lòng hơn mới được.