Hôm nay Yến Linh về không sớm cũng không muộn, Ninh Yến không chắc hắn đã ăn cơm tối chưa, bèn hỏi:
“Thế tử dùng cơm tối chưa?”
Cũng không biết là vì mệt mỏi hay gì khác, giọng nói của nàng hơi yếu ớt, giống như không có sức.
Yến Linh nhìn nàng: “Vẫn chưa....”
Ninh Yến liền đứng dậy đi ra cửa rèm dặn dò Như Sương dọn bữa tối lên.
Yến Linh vẫn ngồi sau bàn dài, ánh mắt đặt lên bóng lưng mảnh khảnh của Ninh Yến, trong đầu như có ánh lửa lóe lên, đột nhiên nhớ đến hôm trước Ninh Yến mời hắn dùng bữa, sau đó vì vết thương ở chân Thích Vô Kỵ phát tác, hắn chạy đến Thích phủ nên quên mất chuyện này, trong lòng lập tức cảm thấy áy náy, nhẹ nhàng nói:
“Phu nhân, tối qua ta quên về dùng bữa với nàng, xin lỗi....”
Ninh Yến vốn cũng không quá để ý, bây giờ nhận được một câu xin lỗi từ chính miệng hắn, chuyện liền triệt để cho qua. Giữa phu thê bên nhau ngày ngày, sẽ luôn có đủ loại mâu thuẫn, nếu chuyện nào cũng để bụng thì sao có thể sống qua ngày, hoặc là, trong lòng Ninh Yến, nàng đối xử với Yến Linh như cấp trên, chỉ cần người làm trượng phu như Yến Linh không làm khó nàng, nàng có thể sống rất vui vẻ trong thế giới của mình, phu thê có thể hòa hợp với nhau là tốt nhất, nếu không thể, nàng cũng không cưỡng cầu.
“Không sao đâu, chàng là người bận rộn, luôn có vài chuyện xảy ra ngoài dự liệu, ta không để trong lòng.” Nàng dựa người vào khung cửa, rũ mắt, trong phòng đốt địa long, nàng mặc không dày lắm, chỉ khoác một chiếc áo bối tử màu hạnh giản dị, dáng dài thanh thoát. Có lẽ là y phục cũ, phần eo được cắt may khá ôm, vừa vặn trong một vòng tay, tôn lên những đường nét đầy đặn yêu kiều một cách trọn vẹn. Trong tay khẽ nắm một chiếc khăn tay, dáng vẻ dịu dàng tĩnh lặng, tựa như một bức tranh mỹ nhân.
Yến Linh nhìn nàng chăm chú, ánh mắt nhất thời không di chuyển được, Ninh Yến thật sự là một thê tử hiền lành thông tuệ, thường nghe đồng liêu oán giận thê tử càn quấy, nhưng những tật xấu này Ninh Yến đều không có, sống chung với nàng, thư thả mà vui vẻ, khiến người ta có cảm giác năm tháng tĩnh lặng.
Có lẽ hắn hơi động lòng, đứng dậy đi đến trước mặt nàng, rũ mắt nhìn nàng: “Xin lỗi, sau này lời nàng nói ta đều sẽ ghi nhớ.” Hắn không phải người không tuân thủ lời hứa, chỉ là đối với nam nhân oai phong chốn triều đường mà nói, một bữa cơm của thê tử là chuyện nhỏ đến không thể nhỏ hơn được nữa, hắn xoay lưng một cái là quên.
Nhưng thấy nàng thời khắc này ở trước mặt, hắn đột nhiên ngộ ra rằng, thiên địa của mỗi người là khác nhau, thiên địa của Ninh Yến chỉ trong trạch viện một tấc vuông trước mắt này, hắn không về, có lẽ nàng sẽ ngóng trông.
“Hôm qua nàng không thoải mái, đợi rất lâu sao?” Giọng hắn hơi khàn khàn.
Ninh Yến căn bản không biết suy nghĩ trăm điều trong lòng Yến Linh, nàng chớp mắt một cái trả lời như thật: “Không đâu, ta vốn đợi chàng về rồi nhắc nồi, kết quả chàng mãi không về, vừa vặn công chúa đến, ta liền làm cho cô ấy ăn....”
Trong lời nói và nét mặt còn thể hiện một chút vui vẻ.
Trong lòng Yến Linh lại dâng lên sự bực bội, nhưng hắn không có tư cách nói gì, là hắn thất hẹn trước.
Chỉ là vừa nghĩ đến Thuần An công chúa, trong lòng Yến Linh lại có một cảm giác chống đối và bất an mãnh liệt, không nhịn được nói.
“Nàng không thể cách nàng ta xa một chút sao?” Ánh mắt hắn nói với Ninh Yến rõ ràng, nàng quên chuyện lần trước rồi hả?
Con người Ninh Yến trước giờ rất bao dung, nhìn thoáng qua, nàng chỗ nào cũng chu đáo, luôn luôn bình tĩnh, gần như rất khó nhìn thấy biểu cảm khác ngoài bình tĩnh và ôn hòa trên khuôn mặt nàng, nhưng một khi đυ.ng đến điểm yếu trong xương cốt nàng, nàng không hề nhường bước.
Nàng không cần nghĩ ngợi gì liền nói ra hai chữ: “Không thể.”
Yến Linh sững sờ, đây là lần đầu Ninh Yến không hề do dự mà phản bác hắn, hắn nghiêm túc nhìn thê tử mình, ánh mắt như con nai nhỏ, trong sáng nhưng kiên định, có một khoảnh khắc Yến Linh nghi ngờ, để nàng lựa chọn giữa hắn và Thuần An công chúa, nàng cũng không hề do dự chọn đối phương, suy nghĩ này vừa nảy ra, liền tuôn ra điên cuồng như dây mây.
Yến Linh cười giễu một tiếng, giọng nói toát ra sự trào phúng: “Nàng rất thích nàng ta sao?”
“Phải!” Ninh Yến kiên định gật đầu: “Ta rất thích cô ấy, cho nên yêu cầu của thế tử ta không thể đồng ý.”
Nàng cố hết sức làm hết tất cả những gì một thê tử hiền lành nên làm, còn những điều không làm được, nàng cũng sẽ nói với hắn rõ ràng.
Yến Linh cười khổ, hắn cũng biết không thể chặn hai người họ qua lại hoàn toàn, đơn thuần chỉ là lo lắng Thuần An công chúa dạy hư Ninh Yến, nhưng hắn không có quyền can thiệp thê tử kết bạn.
“Được, ta biết rồi.”
Ninh Yến thấy Yến Linh không ép bức nàng nữa, lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, lúc này Vinh ma ma đã lệnh thị nữ bưng món ăn lên, Ninh Yến mời Yến Linh đến gian thứ phía Tây dùng bữa, nàng như thường lệ hầu hạ hắn gắp thức ăn, Yến Linh nhớ ra cơ thể nàng không khỏe, nhẹ nhàng nói:
"Nàng ngồi xuống đi, ta tự làm."
Ninh Yến cũng không kiên trì, ngồi bên cạnh nhìn hắn ăn, lúc này Yến Linh mới phát hiện Ninh Yến sớm đã dùng bữa rồi, hắn cũng không nói gì, dặn dò nàng nghỉ ngơi cho tốt, rồi tự mình về thư phòng.
Ngày mai phải đi dự tiệc, Ninh Yến sớm đã chui vào trong chăn, ngủ một giấc đến khi trời sáng.
Yến gia thường xuyên đến Thích gia dự tiệc, ngoại trừ Ninh Yến còn có nhị thiếu phu nhân Tần thị và đại tiểu thư Yến Nguyệt.
Tam thiếu phu nhân Vương thị xưa nay không thích tham gia những tình huống này, Từ thị cũng chiều nàng ta.
Sáng sớm, Ninh Yến đến nhà kho cẩn thận bỏ bốn món đồ vào hộp đựng, rồi đến cửa hông tụ tập với hai người Tần thị.
Mọi người lần lượt ngồi hai chiếc xe ngựa đến Thích gia.
Thích gia là huân quý trong triều, Thích phu nhân lại lần đầu mừng thọ, sảnh chính rộng lớn chật ních người, sau đó chỗ ngồi không đủ, liền chuyển các thiếu phu nhân và cô nương thế hệ trẻ đến sảnh hoa, Thích Vô Song hiếm khi đổi sang y phục nữ, mặc một chiếc áo trên màu đỏ bạc với kiểu đối khâm, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo mỏng màu hạnh, viền áo được khảm một vòng lông thỏ trắng như tuyết, tôn làn da trắng trẻo óng ánh của nàng ta, bên dưới phối một chiếc váy xếp ly màu hồng thời thượng, kéo Yến Nguyệt, tinh thần hăng hái chiêu đãi cô nương trong sảnh hoa.
Ninh Yến đại diện cho phủ Yến quốc công tham gia tiệc mừng thọ, dĩ nhiên không cần đến sảnh hoa cùng các thiếu phu nhân, Thích phu nhân rất xem trọng nàng, đặc biệt giữ nàng lại sảnh chính, lại biết Tần thị là con dâu chưởng quản sổ sách của Yến gia, nên đối xử cũng tốt hơn. Tần thị giỏi giang trong việc quản gia, rất biết cách qua lại trong giới phu nhân quyền quý ở kinh thành, mắt thấy khuôn mặt quen thuộc thì liền tiến lên chào hỏi, trái ôm phải lách, như cá gặp nước.
Ninh Yến quen ngồi bên cạnh lặng lẽ uống trà, có thân phận này, dĩ nhiên sẽ có một vài phu nhân quan lại đến hàn huyên, Ninh Yến ứng xử thong dong.
Sau khi chào hỏi hết mấy vòng, đề tài liền chuyển đến Thích Vô Song.
Trình phu nhân của Hoài Dương hầu cười nói: "Hầu phu nhân, ban nãy ta nhìn thấy Vô Song cô nương, nhất thời còn không nhìn ra đấy, nàng mới từ Ung châu trở về sao? Trông thật là xinh đẹp, hứa gả cho ai chưa?"
Trình phu nhân hỏi một chuỗi mấy chủ đề, đều là chuyện mọi người hứng thú, tầm mắt lập tức hướng về phía Thích phu nhân, muốn đợi bà nói đầu đuôi rõ ràng.
Thích phu nhân không kiêng dè: “Song Nhi tuổi không còn nhỏ, năm nay đã mười bảy rồi, ta cũng định sắp xếp hôn sự cho nó.” Câu này có nghĩa là mượn tiệc mừng thọ để xem mắt.
Người nhà hứng thú dĩ nhiên sẽ nôn nóng đáp lại, trong nhà Hoắc Ngọc Hoa có huynh trưởng chưa có hôn phối, Hoắc gia vẫn luôn muốn liên hôn với Thích gia, để giúp đỡ và bảo vệ cháu trai là tam hoàng tử. Thế tử Hoài Dương hầu thích Thích Vô Song từ nhỏ, lần trước đánh mã cầu đi theo làm tùy tùng, Hoài Dương hầu phu nhân dĩ nhiên phải nỗ lực tranh thủ.
Thích phu nhân được ninh bợ đến thoải mái, nét mặt tươi tắn.
Hoắc phu nhân từ sau khi con gái Hoắc Ngọc Hoa bị Thuần An công chúa chỉnh đốn, đã ghi món nợ này lên Ninh Yến, thấy nàng ngồi yên lặng lẽ, không nhịn được muốn châm chọc nàng mấy câu.
“Hầu phu nhân, nói ra thì ta có một chuyện không hiểu, lão gia nhà ta thường hay nói, Thích hầu và Yến quốc công thường xuyên vì chính kiến không hợp nhau mà ầm ĩ không giao hảo nổi, sao Yến thế tử lại thường hay lui tới Thích gia vậy?”
Thích phu nhân cười nói: “Làm gì có, hầu gia nhà ta thật ra rất kính trọng quốc công gia, nói đến nguyên nhân sâu xa giữa Linh Nhi và nhà ta thì còn phải nhắc đến chuyện quốc công gia và hầu gia nhà ta đánh cược....”
Ninh Yến nghe thấy Yến Linh cũng để ý hơn, lắng nghe mới biết năm đó cha chồng đánh cược thua Thích hầu, nên theo lời đưa Yến Linh cho Thích hầu dạy dỗ, Yến Linh mười hai tuổi đã được đưa đến chiến trường.
Hoắc phu nhân hiểu được nguyên nhân sâu xa, cười càng sâu hơn.
“Cuối cùng ta cũng hiểu, tại sao mọi người đều nói Yến thế tử xem như một nửa con trai Thích hầu, thì ra là vậy.”
Hoắc phu nhân vừa dứt lời, trong sảnh đường lập tức tĩnh lặng.
Thường nói con rể là một nửa con trai.
Mà phu nhân của Yến Linh người ta cưới hỏi đàng hoàng còn ngồi ở đây.
Lời này đã có ý khıêυ khí©h.
Tần thị lặng lẽ nhìn Ninh Yến, lại thấy Ninh Yến chậm rãi nghịch vòng tay phỉ thúy trên tay, không có phản ứng gì.
Mọi người thấy Ninh Yến không nói năng gì, không khỏi nhớ đến chuyện ở hành cung không lâu trước đây.
Ninh Yến không thích Yến Linh.
Bánh ngọt mọi người tranh đoạt nảy lửa đưa đến trước mặt nàng, nàng còn chẳng để ý.
Tâm trạng xem kịch lập tức tiêu tan.
Có vài chuyện tuy không nói thẳng ra nhưng trong lòng mọi người đều hiểu rõ.
Thích hầu mấy năm nay đã có ý muốn chọn Yến Linh làm rể, Yến quốc công không đồng ý, mà quay lưng lại định hôn sự với Ninh gia, chuyện này khiến người ta thấy khó hiểu, nhưng cũng có người suy đoán, Thích gia và Yến gia đều là trụ cột quốc gia, nếu hai nhà liên hôn, hoàng đế sẽ nghĩ thế nào.
Yến quốc công nhìn có vẻ ăn to nói lớn, thực tế lại rất hiểu đạo làm thần.
Sau khi hôn sự giữa Yến gia và Ninh gia được truyền ra, Thích gia liền bỏ suy nghĩ này.
Thích hầu và Thích Vô Kỵ là nam nhân phóng khoáng tự do, suy nghĩ như ánh nắng sau cơn mưa, còn Thích phu nhân và Thích Vô Song lại suy nghĩ giống nhau, nếu không nhiều năm như vậy, bà mối giẫm nát bậc cửa rồi, sao Thích Vô Song vẫn chần chừ chưa định thân?
Thích phu nhân chắc hẳn cũng thấy Yến Linh và Ninh Yến thành thân rồi, mới ra quyết định xem mắt cho con gái.
Thích phu nhân nhìn về hướng Ninh Yến, cô nương này dung mạo xinh đẹp, điềm tĩnh thản nhiên, quanh người nàng toát ra khí chất ung dung và bình tĩnh gặp nguy không loạn, giống như không có gì có thể làm nàng để tâm.
Đúng vậy, lang quân nhà mình cầu còn không được lại bị nàng khịt mũi xem thường.
Vậy mà lâu như vậy, cũng không truyền ra tin tức Yến Linh muốn hòa ly với nàng, Thích phu nhân nhớ đến nam tử uy nghi như núi cao sừng sững, thâm trầm như nước sâu tĩnh lặng, văn thao võ lược đều vẹn toàn, nỗi tiếc nuối và không cam tâm trong lòng không nhỏ.
Ninh Yến không để những lời mọi người nói vào lòng, nàng đang nghĩ về vết thương của Yến Vô Kỵ, thương thế của Yến Vô Kỵ khi nào còn chưa lành, Yến Linh sẽ áy náy cả đời, ngay cả con cái của họ sau này cũng sẽ cúi đầu trước mặt Thích gia, lúc rảnh rỗi nàng phải hỏi Yến Linh tình hình cụ thể trong đó, chưa biết chừng có thể nghĩ ra cách.
Về phần Thích Vô Song muốn gả cho ai, nàng không hứng thú.
Sau khi Hoắc phu nhân nói xong, liền mong chờ Ninh Yến oán giận vài câu, để bà ta có lời tiếp, kết quả Ninh Yến không hề có ý mở miệng, Hoắc phu nhân hơi lúng túng, dường như bị người khác vắt giữa không trung, lên không được xuống không xong, trái lại để người ta xem trò cười.
Thích phu nhân cũng mong Ninh Yến nói vài câu, để cho bà ta cái bậc thang đi xuống, nhưng Ninh Yến ngoảnh mặt làm ngơ, nét mặt chỉ có hơi tức giận.
Cuối cùng là Hoài Dương hầu phu nhân đứng ra xoa dịu, để mọi người quên đi cái đề tài “một nửa con trai” này.
Lúc này, ngoài cửa vang lên giọng nói lanh lảnh.
“Ai da, ta đến trễ rồi sao?”
Ánh nắng rực rỡ, một dải sáng dài chiếu rọi trước cửa đại sảnh. Từ trong quầng sáng ấy, một nữ tử xinh đẹp chải búi tóc cao vυ"t như mây, cài đầy trâm ngọc châu ngọc, khẽ bước vào với bụng bầu lộ rõ. Nàng có đôi môi đỏ, răng trắng, mày mắt linh động, ánh nhìn lưu chuyển mang theo nét quyến rũ yêu kiều khó tả.
Đôi mắt óng ánh đảo một vòng trong sảnh, cuối cùng nhìn Ninh Yến, đỡ cánh tay nha đầu rồi khoan thai bước đến.
“Đừng nói với ta, vị này chính là phu nhân Yến Linh mới cưới nha?” Những người khác nàng ta đều quen, chỉ có Ninh Yến lạ mặt, lại thấy nàng ngồi cùng Tần thị, nên đoán ra được thân phận của nàng.
Ninh Yến không ngờ vị thiếu phu nhân này vừa đến đã tìm nàng, nhíu mày vừa nghi ngờ vừa hứng thú nàng ta, nàng vừa đứng dậy chào hỏi vừa nhìn Tần thị.
Đáy mắt của Tần thị lóe lên một chút ghen tỵ, vội vàng tiến lên giới thiệu.
“Tẩu tẩu, tẩu không biết nhỉ, vị này con gái độc nhất của Vân Dương trưởng công chúa, bây giờ đã gả đến phủ Định quốc công, là nhị thiếu phu nhân của phủ quốc công.”
Ninh Yến bừng tỉnh: “Thì ra là Hàn nhị phu nhân.” Từ thị từng nhắc đến thông gia thân thích của Yến gia với nàng, biết được Định quốc công Hàn gia cũng là một nhà danh giá. Còn vị Vân Nhụy Chi này là biểu tỷ của Yến Linh, chắc hẳn là hồi nhỏ hay lui tới hoàng cung.
Vân Nhụy Chi là người dễ thân thiết, thấy cô nương xinh đẹp sẽ sinh ra hảo cảm trong lòng, nàng ta nhìn Ninh Yến một cách thân thiết: “Gọi ta Hàn nhị phu nhân khách sao quá, Yến Linh nhỏ hơn ta ba tuổi, cũng xem như là ta nhìn nó trưởng thành, bình thường nó gọi ta một tiếng biểu tỷ, cô cũng gọi ta là biểu tỷ đi.”
Mặc dù Ninh Yến không quen thân cận với người khác, nhưng vẫn ngoan ngoãn gọi một tiếng “biểu tỷ”.
Thích phu nhân nhanh chóng đứng dậy dìu Vân Nhụy Chi, còn dặn dò nha đầu đem ghế bành đến cho nàng ta, nhét thêm đệm dựa gối mềm, để dựa thoải mái rồi mới dìu nàng ta ngồi xuống, giọng điệu có một chút quở trách: “Người đang mang thai sao lại đến đây?”
Vân Nhụy Chi ngồi bên cạnh Ninh Yến, nắm cổ tay nàng không rời: “Buồn bực quá, mấy ngày trước Yến Linh thành thân, cơ thể ta không khỏe không đến được, hôm nay là đại thọ của người, lại nghe nói thê tử của Linh Nhi lộ mặt, nên đặc biệt đến nhìn xem.”
Nàng là người không biết quan sát lắm, đáp trả Thích hầu phu nhân mấy câu rồi quay lưng nhìn Ninh Yến.
“Trông xinh đẹp như vậy, chẳng trách có tư cách vùi dập biểu đệ ta.”
Ninh Yến đỏ mặt: “Biểu tỷ đừng nói đùa nữa....” Xem ra chuyện hành cung đã truyền đến mức ai nấy đều biết.
Vân Nhụy Chi không để tâm nàng xấu hổ, sảng khoái hỏi: “Tiểu tử Yến Linh kia chỗ nào không tốt, muội nói với ta, quay về ta sẽ dạy dỗ nó.”
Ninh Yến không muốn tiếp tục đề tài này nữa: “Không có chuyện đó, chàng rất tốt.”
Ninh Yến nói rất thật lòng, nhưng lọt vào mắt mọi người lại không có thành ý.
Vân Nhụy Chi quan sát Ninh Yến, mấy năm nay nàng ta gặp phải rất nhiều cô nương vừa nhắc đến Yến Linh là đỏ mặt tía tai, e thẹn không thôi, còn Ninh Yến trước mặt, vẻ mặt không hề có một chút ngại ngùng, xảy ra chuyện như vậy ở hành cung, Yến Linh mất mặt cũng không thấy phủ Yến quốc công truyền ra tin tức không tốt nào.
Chỉ có thể nói, biểu đệ nhìn có vẻ lạnh lùng này sợ là bị người ta quản chặt chẽ, vì vậy nàng ta suy đoán trong lòng rồi nói: “Tốt lắm, cuối cùng cũng có người có thể chế ngự được nó.”
Ninh Yến không biết nên khóc hay cười, sao các nàng lại hiểu lầm đến mức này chứ.
Một hồi sau, lại có không ít khách đến, Ninh Yến vẫn chưa hết kỳ kinh nguyệt, bụng có hơi khó chịu, giữa chừng ra khỏi sảnh, muốn hỏi nhà vệ sinh ở đâu, một tiểu tỳ nữ búi tóc hai bên, kiểu tóc như nha đầu hạng nhất tiến lên hành lễ.
“Phu nhân, người muốn đi đâu? Nô tỳ dẫn người qua?”
Như Sương uyển chuyển nhắc đến nhà vệ sinh, tiểu tỳ nữ kia dẫn đường phía trước, đưa bọn họ đi về phía viện bên.
Ninh Yến lần đầu đến Thích gia, không quen cấu trúc nhà, đi qua hai viện, dần dần rời xa đoàn người, vượt qua một cánh rừng trúc vàng, đến một viện bên, thay vì nói là viện biên, chi bằng nói là một giảng võ đường, trong đường có một đình viện to lớn, khu vườn trống trải không có ai.
Tiểu tỳ nữ dẫn nàng đi ra từ bên trái của đường, men theo một ngõ nhỏ, cuối đầu chính là nhà xí.
Ninh Yến dẫn Như Nguyệt vào trong, dặn dò Như Sương chờ ở bên ngoài.
Sau một hồi, nàng thay miếng lót, rửa tay đi ra.
Bỗng nhiên, trong giảng võ đường vang lên tiếng cười của Thích Vô Song và các nữ quyến.
Bước qua võ đường vào đình viện, tầm nhìn của Thích Vô Song cũng bắt được nàng.
“Ninh Yến, có muốn đến chơi một phen không?” Nàng ta giương cung trong tay.
Ninh Yến nhìn tiểu tỳ nữ kia, tiểu tỳ nữ lập tức cúi đầu, trong lòng Ninh Yến liền rõ, hai bên hành lang đều có người cố tình vô ý chặn đường đi, Ninh Yến chỉ đành đi xuống bậc thang, men theo đường đá đến giữa đình viện, có lẽ có khoảng mười cô nương ném thẻ vào bình ở đây.
Trong đó có tiểu cô tử Yến Nguyệt, Yến Nguyệt đang cầm mũi tên ném vào bình, vừa vặn trúng vào hai cái khoen bên miệng bình, khiến mọi người reo hò lên.
Thích Vô Song không để ý tiếng reo hò phía sau, trong tay cầm mười mũi tên, khıêυ khí©h nhìn Ninh Yến.
Ninh Yến di chuyển ánh mắt về, lạnh nhạt nói: “Thích cô nương, cơ thể ta không thể, hôm nay không so tài.”
Thích Vô Song nhếch miệng, quan sát nàng nói: “Vậy khi nào thì có thể so?”
Ninh Yến thờ ơ nói: “Vậy thì xem như cô thắng đi.”
Thích Vô Song bị câu nói này chọc giận, khuôn mặt căng lên.
“Sao hả? Tưởng rằng có Thuần An công chúa chống lưng cho cô, thì cô không cần e sợ sao?”
Ninh Yến không quan tâm đến vụ này, ngay sau đó, một biểu muội của Thích Vô Song cười lạnh châm biếm nói: “Ninh Yến, đừng tưởng rằng có thể gả cho Yến Linh thì rất ghê gớm. Ta nói cho cô biết, năm đó Yến thế tử có ý muốn kết thân với Thích gia, chỉ đáng tiếc Yến quốc công không đồng ý, nếu không làm gì có hào quang của cô bây giờ?”
Thích Vô Song có hơi mất tự nhiên, nhưng vẫn kiêu ngạo nhìn Ninh Yến: “Yến Linh ca ca đã cưới cô, ta không còn gì để nói, nhưng cô không thể xem nhẹ ý tốt của huynh ấy, người tốt như huynh ấy có thể cưới cô là phúc của cô, ta hy vọng sau này cô có thể đối xử tốt với huynh ấy, quý trọng huynh ấy.”
Ninh Yến đau đầu nhíu mày, Thuần An công chúa nói đúng, cô nương trong kinh thành không phải người nhìn chằm chằm lang quân tuấn tú nào đó, thì chính là kiểu phân cao thấp bằng miệng lưỡi, rất vô vị.
“Thích cô nương, cô không cảm thấy chăm chăm vào phu quân người khác là rất bất lịch sự sao?”
Sắc mặt Thích Vô Song thay đổi, đang muốn oán giận, khóe mắt liếc thấy một bóng người cao ráo bước đến từ tiền sảnh phía sau Ninh Yến, nàng ta lập tức sụt sịt mũi, nước mắt ứa ra nói.
“Ninh Yến, cô có ý gì? Cô đây là đang vu hãm ta nhớ nhung Yến Linh ca ca? Không sai, ta và huynh ấy là thanh mai trúc mã, nhưng ta vẫn luôn đối xử với huynh ấy như ca ca ruột, không có suy nghĩ quá phận nào, rõ ràng cô biết hôm nay mẫu thân ta muốn định thân cho ta, lại ở trước mặt nhiều cô nương như vậy nói xấu ta, ca ca ta đã không cưới được thê tử, cô còn muốn hại ta không gả được sao?”
Nói xong liền lui về sau một bước, nước mắt lăn xuống má, đã khóc không thành tiếng.
Ninh Yến nheo mắt, chỉ cảm thấy nàng ta lạ lạ, đang nghi ngờ thì phía sau vang lên một giọng nói quen thuộc.
“Nàng đang làm gì vậy?” Trong lời nói còn đè nén nỗi giận.
Ninh Yến khựng người, trong thoáng chốc liền hiểu ra.
Thích Vô Song quá hiểu Yến Linh, mỗi một chữ đều chuẩn xác giẫm lên nỗi đau của Yến Linh.
Nàng bị tính kế rõ rành rành.
Giải thích không có tác dụng, bỏ đi tất tần tật trước sau, chỉ giữ lại câu nói đó của nàng quả thật có hiềm nghi xem thường Thích Vô Song.
Ninh Yến so sánh chính mình và Thích gia ở trong lòng Yến Linh, liền biết giải thích chỉ khiến mình thêm yếu thế, câu nói ẩn chứa lửa giận của Yến Linh đã thể hiện rõ, hắn tin Thích Vô Song.
Nếu đã nhận danh ác ở chỗ Yến Linh, nếu không kiếm được chút lợi lộc thì lỗ to rồi.
Nàng biết điểm yếu của Thích Vô Song ở đâu, dẫm một phát là được.
Trên khuôn mặt Ninh Yến không hề có nét quẫn bách và hoảng loạn khi bị bắt, trái lại thở dài một tiếng, trên mặt hiện lên nụ cười khoa trương.
“Quá tốt rồi, có những câu này của Thích cô nương ta yên tâm rồi, lúc trước thấy Thích cô nương luôn miệng gọi Yến Linh ca ca, ta chỉ xem như Thích cô nương có ý nghĩ không an phận với phu quân của ta, bây giờ được Thích cô nương làm rõ trước mắt, tảng đá trong lòng ta cuối cùng cũng hạ xuống, Thích cô nương biết giữ gìn khoảng cách, không để người khác hiểu lầm, lại còn cẩn thận dè dặt có thể tránh ngoại nam thì tránh ngoại nam, đúng là hình mẫu của các cô nương khuê các, như vậy, Thích phu nhân cũng có thể yên tâm nghị thân cho cô rồi.”
Ninh Yến chưa từng là cái gối mềm mặc người ta bóp nắn, nếu không sớm đã thành cỗ thi thể ở Ninh gia rồi.
Bên này ầm ĩ có hơi lớn, đã có không ít người nghe tiếng chạy đến, Thích phu nhân lo lắng con gái gây phiền phức, cũng vội vàng đuổi đến.
Những câu này của Ninh Yến rõ ràng lọt vào tai của tất cả mọi người.
Thích phu nhân là người thông minh, gần như lập tức hiểu được dụng ý của Ninh Yến, trái tim bà sa sầm.
Còn Thích Vô Song thì sắc mặt thoáng đỏ thoáng trắng, ngây ngốc nhìn Ninh Yến.
Rất nhanh, nàng ta đã hiểu được ý của Ninh Yến, tức đến nỗi phun ra một ngụm máu, Ninh Yến đang chặn đường của nàng ta, để ngăn chặn tận gốc sau này nàng ta qua lại với Yến Linh.
Không sai, mẫu thân nàng ta có ý chọn rể thay nàng ta, nhưng nàng ta không chết tâm, Ninh Yến còn làm nhục Yến Linh ngay trước mặt hoàng đế, với tính cách kiêu ngạo của Yến Linh sớm muộn cũng hòa ly với nàng.
Cả đời này Thích Vô Song chỉ thích Yến Linh, nàng ta không thể gả cho người khác.
Nhưng bây giờ nàng ta lại rớt xuống thật sâu trong cái hố mà Ninh Yến đào cho nàng ta.
Từng chữ từng câu đều đang chế nhạo nàng ta không thể giữ khoảng cách với Yến Linh, khiến Ninh Yến sinh ra hiểu lầm, còn nàng ta vừa luôn mồm tỏ rõ mình không có tình cảm nam nữ với Yến Linh, nếu như sau đó lại dây dưa không rõ, há chẳng phải làm xấu danh tiếng sao?
Ninh Yến đúng là Ninh Yến, ra chiêu không theo lẽ thường....
Thích Vô Song lần này thật sự tức đến nỗi khóc ra nước mắt.
Thích phu nhân đau lòng cho con gái, vội vàng tiến lên ôm nàng ta vào lòng, nói với Ninh Yến.
“Thế tử phu nhân, Song Nhi chỉ vô ý mà thôi, mong thế tử phu nhân đừng hùng hổ dọa người.”
Thích Vô Song lại khóc càng lớn tiếng hơn trong lòng hầu phu nhân.
Ninh Yến cười lạnh, đang muốn đáp lại, lại thấy nam nhân bên cạnh nói một câu.
“Đủ rồi!”
Yến Linh bước lên trước một bước, cản trước mặt nàng, giọng điệu rõ ràng đã lạnh hơn.
“Hầu phu nhân, chuyện này không liên quan đến Yến Nhi, là lỗi của ta, lúc trước không nói rõ với nàng, để các nàng sinh ra hiểu lầm, sau này ta sẽ chú ý hơn.”
Sắc mặt Thích phu nhân càng trắng hơn.
Mặc dù Yến Linh thường đến Thích phủ, nhưng cũng chỉ đến viện của Vô Kỵ, hắn không thích nữ tử đến gần, chưa từng vượt quá phép tắc với Thích Vô Song.
Câu cuối cùng của Yến Linh đâu chỉ là mỉa mai Thích Vô Song, sau này sợ là hắn sẽ không thường đến Thích gia nữa.
Ninh thị này dung mạo hơn người, bên ngoài xinh đẹp bên trong hiền từ, hai ba câu đã chặt đứt quan hệ giữa Vô Song và Yến Linh, lợi hại một cách im lặng.
Thích phu nhân rất nhanh đã điều chỉnh lại tâm trạng, cười nói.
“Chuyện nhỏ thôi, mau khai tiệc đi, Linh Nhi nhanh đưa thê tử con sang đó đi.”
Mọi người dỗ dành Thích Vô Song nói hôm nay là thọ yến của mẫu thân nàng ta, không thể rơi lệ, Thích Vô Song mới lau khô nước mắt, đám người vây quanh cũng rời đi, mọi người cũng lần lượt tản đi.
Yến Linh ra hiệu cho Ninh Yến theo hắn rời khỏi tiền sảnh, hai người men theo một con đường đá đến một đình viện hẻo lánh, mùa này, trong đình viện vốn không có hoa cỏ gì để thưởng thức, nhưng xung quanh trúc mọc nước chảy, bốn phía bày trí một vài bồn cảnh, khóm hoa lay động trong gió, kèm với tiếng nước chảy róc rách của con suối nhỏ, cảm giác hơi giống thế ngoại đào nguyên.
Yến Linh đứng trên một cây cầu gỗ bằng phẳng, quay lại nhìn Ninh Yến.
Tiểu thê tử không còn vẻ châm chọc khıêυ khí©h như ban nãy, lại khôi phục sự điềm tĩnh hằng ngày, Yến Linh lập tức cảm thấy có hơi không hiểu được nàng, đây là lần đầu tiên nàng bộc lộ tài năng ở trước mặt người khác, ngoại trừ ghen, hắn không tìm được lý do khác.
Yến Linh lời ít ý nhiều nói: “Chuyện này ta không trách nàng, nhưng hôm nay là thọ yến của mẫu thân Vô Kỵ, mong nàng thu liễm.”
Ninh Yến nghe xong câu này, ý nghĩ vốn muốn giải thích liền biến mất sạch sẽ.
Ý ngầm của cụm “ta không trách nàng” là nàng sai.
“Mong nàng thu liễm” chính là đang mỉa mai nàng, đừng có sinh sự nữa.
Có hiểu lầm hay không đã không còn quan trọng.
Ninh Yến nói nhiều thêm một chữ cũng thấy mệt, thản nhiên mỉm cười: “Thế tử yên tâm, ta biết nên làm thế nào.”
Sau đó, dứt khoát xoay người rời đi.
Yến Linh nhìn bóng lưng mảnh khảnh của nàng chậm rãi biến mất trong tầm mắt, hồi tưởng lại những lời oán trách của nàng với Thích Vô Song, đây là lần đầu nghe được hai chữ “phu quân” từ trong miệng nàng, lại không ngờ trong trường hợp này.
Cảm giác nôn nóng bỗng dưng trỗi dậy trong lòng.
Sau khi Ninh Yến đi xa, Như Sương tủi thân đau lòng nói: “Cô nương, hôm nay rõ ràng là Thích Vô Song đó càn quấy, tại sao cô gia không bảo vệ người?”
Như Nguyệt ở bên cạnh vò khăn tay, lạnh lùng nói: “Còn có thể thế nào, cô gia nhất định là sợ tiểu thư ầm ĩ với Thích Vô Song, sau đó tổn hại thể diện của hầu phu nhân và Thích cô nương nhà người ta thôi!”
Như Sương tức giận bất bình: “Lẽ nào cô nương của chúng ta đáng bị tủi thân như vậy sao?”
Ninh Yến bị hai nha đầu ầm ĩ đến nhức đầu, nàng dừng lại nhìn Như Sương: “Ta hỏi ngươi, nếu ta càn quấy cãi nhau với người khác, ngươi sẽ bảo vệ ai?”
Như Sương không hề do dự trả lời: “Đương nhiên là bảo vệ người.”
“Vậy thì đúng rồi, thế tử chỉ đang bảo vệ người mà hắn cảm thấy quan trọng hơn thôi.”
Không thể trách được, bởi vì nàng cũng là người như vậy.
Như Sương im lặng không lên tiếng.
May mà Ninh Yến chưa từng cảm thấy mình quan trọng ở chỗ Yến Linh, dĩ nhiên không khó chịu mấy.
Có thời gian khó chịu, chi bằng lấp đầy bụng, nàng đói rồi.
Ninh Yến vừa đến hành lang ngoài sảnh hoa, một ma ma hạng nhất mặc y phục nâu nhạt tiến đến, thấy vẻ mặt của ma ma đó giống như đang tìm nàng, ma ma vội vã đưa một viên bi đất cho nàng.
“Thế tử phu nhân, ban nãy ở cửa có một người đến nói là tiểu nhị của cửa hàng của người, hắn có chuyện gấp muốn gặp người, nhờ lão nô giao vật này cho người.”
Ninh Yến nhìn thấy viên bi đất màu nâu đó thì sắc mặt lập tức thay đổi, đây là bi đất mà Minh Yến lâu dùng để đưa tin tức nguy hiểm, nàng nói tiếng cảm ơn với ma ma, tìm chỗ yên tĩnh, tách viên bi đất ra, lấy mảnh giấy bên trong xem, một hàng chữ bằng máu đập vào máu, nhìn thấy mà giật mình.
Ninh Yến run rẩy, sắc mặt trong thoáng chốc trắng như tờ, nàng hít sâu một hơi, ép mình bình tĩnh lại, quay người nắm chặt bàn tay Như Sương, gian nan cố nén xúc động: “Ngươi ở lại đây, nói một tiếng với Thích phu nhân, cơ thể ta không khỏe nên rời đi trước.”
Sau đó dẫn Như Nguyệt, không nói hai lời vội vã chạy ra ngoài cửa.
Sau khi yến tiệc buổi trưa kết thúc, Yến Linh quay về nha môn, chạng vạng tối, hắn từ chối lời mời đi uống rượu của mấy vị bằng hữu, sớm về phủ, cũng đoán được có lẽ Ninh Yến tức giận rồi, muốn giải thích rõ với nàng ngọn nguồn sâu xa giữa hắn và Thích gia, như vậy nàng có lẽ sẽ tha thứ cho hắn, vừa xuống ngựa lại thấy Trần quản gia đầu ứa mồ hôi chạy ra.
“Thế tử gia, ngài nhìn thấy phu nhân không? Đã giờ Dậu ba khắc rồi phu nhân vẫn chưa về, lão nô hỏi nhị thiếu phu nhân rồi, nói là trước bữa trưa phu nhân đã rời khỏi Thích gia, đến nay chưa thấy bóng dáng.”
Sắc mặt Yến Linh trầm xuống.