Chương 3.1

Tử Vân Lâu nằm ngay bên bờ sông đối diện với Nguyệt Đăng Các.

Sau chuyện vừa rồi không ai còn dám đi đường tắt nữa, tất cả đều vòng qua rừng trúc, lên đại lộ và chạy thêm một lúc lâu mới đến bờ sông.

Mượn ánh sáng từ ngoài cửa sổ xe, Đằng Ngọc Ý xem xét vết thương trên lòng bàn tay của biểu tỷ. Vết máu chưa khô, vừa rất mảnh lại rất sâu. Ban đầu nàng tưởng là do quái vật làm nhưng nhìn kỹ lại càng giống vết cắt của chiếc kéo thêu.

"Di mẫu, người xem này."

Đỗ phu nhân cầm tay Đỗ Đình Lan xem đi xem lại, run giọng nói: "Sáng ra đi vẫn còn tốt mà, chắc chắn là do yêu vật kia làm bị thương."

Đằng Ngọc Ý nghi ngờ không thôi. Móng vuốt của con quái vật lớn như cái quạt lá, nếu cố ý vồ xuống tay biểu tỷ đã nát bét máu thịt, làm sao chỉ để lại một vết thương nhỏ như vậy?

"Di mẫu, trước khi đi tỷ ấy có nói với di mẫu là tỷ ấy sẽ ra khỏi am không?"

Đỗ phu nhân rưng rưng nước mắt nói: "Sao lại nói với ta? Ta đến trước xem kịch, tỷ muội con chê buồn nên ở lại Vân Hội Đường nghỉ ngơi. Ta nghĩ xem xong sẽ về thành nên không bắt ép con bé. Ai ngờ nó lại ra khỏi am, còn gặp phải chuyện quái gở như vậy."

Bà sững sờ một lúc, nắm lấy tay Đằng Ngọc Ý hỏi: "Con ngoan, tỷ muội các con vẫn thường thư từ qua lại, có bao giờ nghe nó nhắc đến một vị công tử nào không?"

Câu hỏi này Đằng Ngọc Ý đã nghĩ đi nghĩ lại cả trăm lần. Nhưng khi chuyện xảy ra, nàng đã hơn nửa năm không gặp biểu tỷ. Hai người cách xa nhau, với tính cách cẩn trọng của biểu tỷ, chuyện tâm tư chỉ có thể nói trực tiếp với nàng tuyệt đối không tùy tiện viết ra giấy.

"Tỷ ấy thường xuyên gửi cho con những món đồ mới lạ. Trong thư không nhắc gì đến chuyện khác. Con lại muốn hỏi di mẫu, dạo này tỷ ấy ở trong phủ có gì bất thường không?"

Đỗ phu nhân lòng như bị kim châm, suy nghĩ hồi lâu: "Con đâu phải không biết nó. Vốn luôn trầm ổn, mọi chuyện đều chu toàn. Dù có gặp chuyện không vui trên mặt cũng không hề biểu lộ ra. Dạo này ta thấy con bé có chút ủ rũ, có ý để ý đến sinh hoạt của nó nhưng lại không thấy có gì không ổn. Mấy ngày trước nghe nói con sắp đến Trường An, nó đã dọn chăn nệm của con sang phòng nó. Bất cứ món ăn nào con từng nhắc đến, nó đều chuẩn bị trước cho con. Ta thấy nó vui vẻ như vậy, không giống có chuyện gì trong lòng nên cũng không để ý nữa."

Bà hối hận đấm ngực: "Ta cũng hồ đồ. Trong am hỗn tạp, sao có thể để nó một mình ở hậu viện! Nếu không cứu được, ta cũng không sống nữa!"

Đằng Ngọc Ý giữ chặt vai Đỗ phu nhân: "Chúng ta đã mời được Thanh Hư Tử đạo trưởng, còn sợ không cứu được tỷ ấy sao? Hiện tại tỷ ấy đang rất cần được cứu chữa, mọi việc đều cần di mẫu quyết định. Nếu di mẫu hoảng loạn làm sao đối phó với những chuyện tiếp theo?"

Đỗ phu nhân giật mình, lau nước mắt rồi gật đầu nói: "Con ngoan, vẫn là con hiểu chuyện. Di mẫu gấp quá nên hồ đồ rồi."

Nói rồi, bà cố trấn tĩnh vén rèm dặn dò người hầu: "Mau sai người về thành đưa tin cho lão gia và đại công tử! Càng nhanh càng tốt!"

Đằng Ngọc Ý mặt lạnh lùng nhớ lại tình hình trong rừng. Vừa hay xe ngựa đi ngang qua Nguyệt Đăng Các, nàng vô thức quay đầu nhìn ra ngoài.

Trong lầu, đèn nến sáng rực. Yến tiệc Tiến sĩ đã khai tiệc.

Khách khứa đều đã vào chỗ cửa sổ lầu đóng chặt, từ ngoài nhìn vào không thể thấy được gì. Nàng nhìn kỹ một lúc lâu, dù nghi ngờ cũng chỉ có thể bỏ qua.

Đến trước Tử Vân Lâu, một lão cung nhân đã đứng tuổi nghênh đón: "Đạo trưởng lúc nãy còn uống rượu trong lầu. Nghe nói cuộc thi đánh bóng ở Nguyệt Đăng Các đã bắt đầu, lập tức không thấy đâu nữa. Quận vương điện hạ sợ chậm trễ, bảo lão nô ở đây chờ, còn ngài ấy thì đến Nguyệt Đăng Các tìm đạo trưởng rồi."

Đỗ phu nhân không kịp nghĩ xem một đạo trưởng gần 70 tuổi vì sao lại có hứng thú với đánh bóng, vội vàng xuống xe: "Mọi việc đều nhờ vào Quận vương điện hạ rồi."

Lão cung nhân sai người mang đến mấy chiếc l*иg kiệu: "Quận vương điện hạ thường nhớ đến ơn cứu mạng của Đằng tướng quân năm xưa. Tình cờ tối nay lại gặp chuyện, báo đáp là lẽ thường tình của con người. Hơn nữa, mấy vị trong phủ các người đều đang nguy hiểm đến tính mạng, dù không có tình nghĩa năm xưa Điện hạ cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn."

Đúng lúc này, gió đêm thổi bay tấm rèm che trước l*иg kiệu, Đỗ Đình Lan hít phải một luồng gió, khuôn mặt phủ lên một lớp màu xám vàng đáng sợ, sau đó cánh mũi nàng khẽ động nôn ra một ngụm máu đen lớn.

Cảnh tượng này vô cùng kỳ lạ. Tim Đằng Ngọc Ý và Đỗ phu nhân giật thót. Vừa lấy khăn lau máu, vừa sốt sắng nói: "Chắc là không chịu được gió lạnh. Phiền công công mau đưa chúng ta vào trong."

Lão cung nhân chỉ biết họ gặp tà vật, không ngờ lại nguy kịch đến vậy vội nói: "Mau theo lão nô vào trong. Nhị nương tử của Đổng huyện lệnh ở Vạn Niên cũng vừa bị hoảng sợ, vốn định vội về thành chữa trị nhưng nghe nói Quận vương điện hạ đã mời đạo trưởng, tạm thời nhờ người chăm sóc, cũng đã vào Tử Vân Lâu rồi."

Đỗ phu nhân gật đầu. Bệ hạ tổ chức tiệc thường chỉ cho các quan từ tam phẩm trở lên dự tiệc. Nếu không có quý nhân mời, quan chức bình thường không thể vào Tử Vân Lâu.

Ngoài lầu chính để xem Đại Bô, Tử Vân Lâu còn có hơn mười biệt quán lớn nhỏ, diện tích rất rộng đủ sức chứa cả nghìn người.

Lão cung nhân không đưa họ vào lầu chính mà đi thẳng đến biệt quán phía sau.

Nữ quyến của các quan chức phần lớn đều ở lầu chính phía trước để dự tiệc. Nhưng trong các biệt quán cũng có không ít quý phu nhân trang sức lộng lẫy. Xưa nay, nếu nữ quyến nào lỡ uống say, thường sẽ ngồi kiệu tự mình rời đi. Lão cung nhân để tránh gây chú ý, đã chuẩn bị riêng mấy chiếc kiệu.

Đi qua sân giữa, tiếng tơ trúc réo rắt. Gần một trăm danh ca múa bước vào sân, uyển chuyển múa.

Đằng Ngọc Ý không nhìn ngang, đi sát sau lưng lão cung nhân.

Chớp mắt đã đến Lãm Hà Các. Nơi này nằm ở góc tây bắc của hậu viên, phía trước có hòn non bộ phía sau có tường vây. Mọi người chê cảnh trí không đẹp thường chỉ có những nữ quyến say rượu mới đến đây nghỉ ngơi.

Lão cung nhân biết nơi này yên tĩnh hơn những chỗ khác, đặc biệt giữ lại để sắp xếp cho người bị thương.

Một đoàn người vừa định vào sân, bỗng có người kêu lên: "Vì sao trong kiệu lại giấu một nam tử?"