Đi được nửa đường, chiếc xe đột nhiên dừng lại. Một người hầu tên Đoan Phúc chắn trước xe: "Nơi này người đi lại quá đông. Tiểu nhân đã hỏi một vòng rồi, chỉ có một người bán chè đậu xanh nhìn thấy tiểu nương tử nhà họ Đỗ. Người này nói tiểu nương tử đã cùng nha hoàn đi về phía đông nam bên bờ sông."
Đằng Ngọc Ý nhìn theo hướng đó, đúng là cánh rừng trúc kia. Nàng vội nói với Đoan Phúc: "Đi theo phía sau xe."
Trời đã tối, chuyện không hay thường xảy ra chỉ trong chớp mắt. Người đánh xe quất roi thúc ngựa đi nhanh hơn.
Đó là một khu rừng trúc lớn nhất thành Trường An, kéo dài hàng trăm mét. Nếu ở trong đó, rất dễ bị lạc đường. Vì vậy, ở kiếp trước kẻ đó đã lặng lẽ gϊếŧ chết biểu tỷ và Hồng Nô trong rừng, rồi cũng lặng lẽ rời đi.
Kiếp trước, khi Đằng Ngọc Ý đến Trường An, Đỗ Đình Lan đã được cho vào quan tài. Nàng khóc lóc giúp di mẫu dọn dẹp di vật thì mới biết, ngày xảy ra chuyện biểu tỷ đã mặc một chiếc váy màu hoa nghệ tây, chính là món quà sinh thần nàng tặng cho biểu tỷ.
Chiếc váy ấy tốn không ít bạc, từng đường kim mũi chỉ đều do thợ thêu khéo tay ở Dương Châu dệt nên. Màu váy tựa sắc vàng ấm áp, rực rỡ như tầng mây chiều, ngay cả nơi phồn hoa như Trường An cũng hiếm thấy được một chiếc tương tự. Hôm nay nàng đã chuẩn bị kỹ lưỡng. Vừa đến Tĩnh Phúc Am, việc đầu tiên là sai Đoan Phúc đứng ngoài dò tìm tung tích biểu tỷ. Lấy chiếc váy hoa nghệ tây làm manh mối, quả nhiên chẳng bao lâu đã tìm được tin tức. Rừng trúc ở không xa phía trước, càng đi sâu vào, bóng người càng thưa thớt.
Đằng Ngọc Ý trầm mặt lấy một vật từ trong tay áo ra. Nha hoàn Bạch Chỉ bên cạnh lo lắng thở dài.
Vài ngày trước, trên đường từ Dương Châu đến Trường An, tiểu nương tử không may rơi xuống nước, bệnh nặng suốt một thời gian. Sau khi tỉnh lại, nàng bắt đầu ngắm nghía thanh kiếm kỳ lạ này.
Đó là một thanh kiếm ngọc bích nhỏ, toàn thân màu xanh lục, dài khoảng một thước. Không biết nương tử lấy từ đâu ra. Mấy ngày nay nàng cứ lấy ra ngắm nghía. Theo Bạch Chỉ thấy thì có chút kỳ lạ. Kiếm là vật cứng rắn và sắc bén nhất trên đời, đâu có lý nào lại làm bằng ngọc bích.
Hơn nữa, từ khi phu nhân qua đời tiểu nương tử chưa bao giờ động đến binh khí trong phủ. Là con gái của một danh tướng, vậy mà lại yếu ớt hơn cả tiểu thư nhà quan văn. Lần này nương tử vừa xuống thuyền đã đi thẳng đến Tĩnh Phúc Am thì thôi, lại còn giấu thanh kiếm ngọc bích này trong tay áo.