Chương 1.2

Sắc mặt Đỗ Đình Lan lập tức trắng bệch. Đoán mò là một chuyện, nhưng đích thân nghe thấy lại là một chuyện khác. Chỉ vài tháng ngắn ngủi, người này đã phủi sạch quan hệ với nàng. Lời thề dưới trăng vẫn còn văng vẳng bên tai. Ngày xưa nó khiến nàng say đắm bao nhiêu, giờ lại càng nực cười bấy nhiêu.

Rèm châu lay động nhẹ nhàng, báo hiệu có người sắp bước vào. Đỗ Đình Lan cố gắng đứng dậy, bỗng cảm thấy lòng bàn tay nóng rát. Nàng cúi xuống nhìn, mới thấy nơi đó bị kéo cắt một đường, máu chảy từng giọt, đỏ đến chói mắt.

Nàng thất thần nhìn vết máu loang lổ. Giờ đây, nàng chỉ hối hận vì sao năm xưa lại tự ý đến ngoại ô thành Dương Châu du xuân. Nếu không có cuộc gặp gỡ tình cờ trong rừng hoa đào ấy, sao có nỗi nhục nhã của ngày hôm nay!

"Nương tử!" Vết thương bị một chiếc khăn lụa ghì chặt. Đỗ Đình Lan ngẩn ngơ ngẩng đầu, thấy Hồng Nô kinh hoàng nhìn nàng. Vừa nãy nàng chỉ mong nha hoàn này mang lời nhắn đến Lư Triệu An, giờ nghĩ đến hắn lại thấy ghê tởm.

Hồng Nô vội vàng kiểm tra vết thương, rồi lấy ra một vật nhỏ nói: "Lư công tử sai nô tỳ mang cái này đến cho nương tử, nói muốn nương tử đến rừng trúc ngoài Nguyệt Đăng Các gặp hắn."

Đỗ Đình Lan cười lạnh một tiếng, giật lấy tấm thẻ thêu muốn xé nát. Nhưng ngón tay nàng run rẩy, xé mãi không đứt ngược lại còn khiến vết thương ở lòng bàn tay lại bật máu.

***

Đằng Ngọc Ý vén rèm bước vào trong, ngạc nhiên nói: "Biểu tỷ không ở đây sao?"

Tiểu ni cô cũng kinh ngạc. Vừa nãy các quý nữ đi đến Tây Uyển xem hát, tiểu nương tử nhà họ Đỗ tự nguyện ở lại cắt hoa. Trên bàn còn bày mấy mảnh vàng đã cắt xong, nhưng người lại không thấy đâu.

Thế cũng là chuyện bình thường. Hôm nay là tiết Thượng Tỵ, dân chúng ra khỏi thành để tẩy uế. Tĩnh Phúc Am này vì gần hồ Khúc Giang nên từ sáng sớm xe ngựa đã đi lại tấp nập. Trong am rộng lớn như vậy, làm sao chăm sóc được khắp nơi.

"Bần ni cũng không biết Đỗ thí chủ đi đâu. Nhưng ở phía trước, người Hồ đã bắt đầu biểu diễn tạp kỹ rồi, có lẽ Đỗ thí chủ đã đến đó. Đằng thí chủ, có cần bần ni dẫn đường không?"

Tiểu ni cô vừa nói vừa đánh giá Đằng Ngọc Ý. Đầu đội mũ che, dưới tấm vải sa đen là cổ tay trắng ngần. Dù không nhìn rõ mặt, nhưng phong thái duyên dáng yêu kiều kia, nhìn là biết ngay đó là một mỹ nhân. Hôm nay trong am có rất nhiều thiếu nữ quý tộc, nhưng người xuất sắc như vậy thì không nhiều. Nghe nói nàng là biểu muội của vị Đỗ thí chủ kia. Không biết có chuyện gì gấp mà vừa vào am đã tìm người nhà họ Đỗ.

Chỉ nghe Đằng Ngọc Ý cười nói: "Không cần đâu. Biểu tỷ ta không thích xem hát, có lẽ đang ngắm hoa trong vườn. Sư phụ xin dừng bước, ta tự đi tìm tỷ ấy."

Đi được vài bước, Đằng Ngọc Ý đột nhiên quay người chỉ vào chiếc bàn: "Sư phụ, những mảnh hoa này là do biểu tỷ ta cắt phải không?"

Tiểu ni cô ngây người: "Phải."

"Vừa hay ta đi tìm biểu tỷ, tiểu sư phụ có thể cho ta mang những mảnh hoa này đi được không?"

Vốn chỉ là đồ tiêu khiển, vả lại không phải là vàng hay ngọc của am, tiểu ni cô vội nói: "Cứ tự nhiên."

Lúc này, một tiểu ni cô khác đi tới tìm: "Hoàng thượng muốn xem Đại Bô, đêm nay thành Trường An không có giới nghiêm. Nguyệt Đăng Các bên bờ sông sẽ tổ chức yến tiệc Tiến sĩ. Trụ trì bảo phải trông chừng các ni cô, không được đến gần Nguyệt Đăng Các."

Tiểu ni cô kia cung kính lắng nghe. Chẳng trách vừa rồi trước cổng am có rất nhiều thiếu niên áo trắng cưỡi ngựa đi qua. Hóa ra là để tham dự yến tiệc Tiến sĩ tổ chức mỗi năm một lần.

"Đệ tử đã biết." Quay đầu lại mới phát hiện Đằng Ngọc Ý đã thu dọn mảnh hoa và rời đi.