Chương 9

Cánh cửa khẽ kêu, Từ ma ma vén rèm bước vào. Thấy nàng đã rửa mặt thay đồ xong xuôi định ra ngoài, bà vội vàng ngăn lại: “Hai phu thê đó lại đang cãi nhau đấy, cô nương khoan hãy ra vội.”

Bà ghé sát tai Thanh Linh nói nhỏ: “Ta nghe loáng thoáng là vì chuyện nhà họ Bạch hôm qua, thiếu phu nhân đang oán trách chúng ta đối xử với họ hàng thất lễ quá.”

Đã định hành hung người ta không thành, giờ lại còn đòi được đối đãi bằng lễ nghĩa sao?

Thanh Linh cười khẩy trong bụng, chẳng muốn tốn hơi đôi co với Bạch thị. Nàng xoay người lại phía hòm tủ, lấy ra nửa gói thịt bò khô giấu trong giấy dầu, bốc một ít bỏ vào bát rồi đưa cho Từ ma ma: “Kệ họ cãi nhau, chúng ta ăn chút gì lót dạ đã, lát nữa sang nhà thẩm thẩm dùng bữa sáng. Ma ma đi cùng con nhé, được không?”

Từ ma ma bị hai phu thê kia làm cho phiền lòng, gật đầu nói: “Cũng được, sang bên đó cho tai được thanh tịnh.”

Bà là người theo của hồi môn của Đậu thị, bao năm nay theo mẫu tử Thanh Linh trôi dạt khắp nơi, chịu không ít khổ cực, cũng vì hai mẫu tử mà rầu thúi ruột. Người mới tròn năm mươi tuổi mà trên đầu đã điểm bạc, trán và khóe mắt hằn sâu những vết tích tháng năm, dáng vẻ đã lộ nét già nua lụ khụ.

Hai người ngồi trên giường nhấm nháp thịt bò khô, đợi bên ngoài ngớt tiếng ồn ào mới mở cửa đi ra.

Ai ngờ tiếng cãi vã tuy đã dứt, nhưng Bạch thị vẫn còn đứng lù lù giữa sân.

Thấy Thanh Linh bước ra, Bạch thị cười khẩy một tiếng không rõ ý tứ: “Mặt trời lên cao ba trượng rồi, rốt cuộc cô nương cũng chịu dậy. Còn không dậy, ta tính gõ cửa mời cô ra đấy.”

Ả vừa mở miệng là châm chọc, Từ ma ma theo bản năng bước lên che chắn trước người Thanh Linh.

Bạch thị cầm chiếc lược bí chậm rãi chải đầu, lại bày ra bộ mặt tươi cười giả tạo: “Đừng trách tẩu tử nói chuyện khó nghe, nhưng thẩm thẩm của cô nương giấu đồ đạc của nhà chúng ta, tỷ tỷ ta có lòng tốt đi đòi giúp, sao lại bị mắng đuổi về? Thanh Linh à, dù sao ta cũng là tẩu tẩu của muội. Tỷ ấy là tỷ tỷ ruột của ta, trên đời làm gì có ai đối xử với họ hàng như thế? Cô nương đi theo ta một chuyến, sang bồi cái lễ, sau này còn dễ nhìn mặt nhau.”

Giữa cái sân bừa bộn rách nát, ả mặc chiếc áo bông gấm thêu hoa mai mới tinh, trên cổ tay đeo mấy chiếc vòng vàng sáng loáng, chắc là mới sắm hôm qua.

Thanh Linh nhíu mày, không vui liếc nhìn ả một cái.