Hắn sinh ra tuấn mỹ nhưng lạnh lùng, tư thế oai hùng, tính tình lại khó tính phản đạo, thủ đoạn tàn nhẫn âm u. Lúc đó hắn bị trọng thương ốm liệt giường, hơi thở thoi thóp.
Thanh Linh cẩn thận chăm sóc từng li từng tí người nam nhân hỉ nộ vô thường ấy, sống như đi trên băng mỏng.
Sau này thương thế của Đái Đình An dần khỏi, hắn đưa cho nàng một bức hưu thư cùng rất nhiều vàng bạc, bảo nàng tìm người khác mà gả, sống cho yên ổn.
Không bao lâu sau, nhà họ Đái bị khép tội mưu nghịch, cả nhà bị chém đầu. Còn nàng thì bị phu thê Trần Thiệu mưu đồ tiền tài hại chết, không sống quá mười lăm tuổi.
Đến lúc chết, Thanh Linh mới biết cái chết của mẫu thân mình có uẩn khúc, là do phu thê Trần Thiệu rắp tâm hại người. Mà án oan của nghĩa phụ cũng ẩn chứa oan tình.
Đáng tiếc, nàng đã bất lực.
Cảnh trong mơ từ đó trở nên đứt quãng. Thanh Linh mang theo đầy hờn căm đi trong màn sương mù dày đặc, mơ hồ nhìn thấy Đái Đình An thoát khỏi tử lao ngục, ẩn nhẫn nhiều năm rồi Đông Sơn tái khởi.
Hắn dẫn binh từ phía Bắc sát phạt về kinh thành, lấy thân phận Thái tôn của Tiên hoàng đoạt lại ngôi vị Hoàng đế bị cướp từ tay Nguyên Hòa Đế, chỉnh đốn lại giang sơn gần như tàn phá dưới sự cai trị của hôn quân.
Lúc đó, tính từ khi Thanh Linh chết oan đã được mười năm.
Vậy mà Đái Đình An lại ở trên triều đường truy phong nàng làm Nguyên hậu.
Thanh Linh không ngờ rằng, người thân qua đời, bản thân bị hại, kế huynh và bao kẻ khác chỉ vì nhan sắc và tiền tài của nàng mà nảy sinh ác ý.
Ngay cả Cố Tàng Chu từng cùng nàng lưỡng tình tương duyệt giờ cũng đã con cái đầy đàn. Vậy mà Đái Đình An, kẻ tàn nhẫn năm xưa, lại nhớ kỹ chút ân tình cũ, trao tặng ngôi vị Hậu hư vô cho người thiếu nữ cơ khổ đã vùi thây nơi thời gian xa xăm.
Trong mộng, nàng khóc không thành tiếng, nước mắt tuôn rơi như mưa.
Rồi sau đó, tất cả gào thét trôi xa.
Thanh Linh tỉnh dậy, bên ngoài ánh mặt trời đã sáng rõ. Nắng sớm trong veo chiếu qua khung cửa sổ giấy cũ kỹ, chim chóc đua nhau hót vang trên ngọn cây ngoài tường.
Phu thê Trần Thiệu đang cao giọng cãi nhau, mới sáng sớm tinh mơ mà như thể thừa sức không có chỗ dùng vậy.
Thanh Linh nghe tiếng cãi vã vọng vào từ ngoài phòng, day day ấn đường, nằm nán lại một chút rồi mới chui ra khỏi chăn ấm.
Hơi lạnh ùa tới bao trùm lấy cổ, khiến nàng nổi da gà khắp nửa người. Nàng hà hơi vào tay, nhanh chóng mặc y phục, thấy trong chậu đã có sẵn nước ấm liền tranh thủ rửa mặt cho ấm người.