Chương 7

Nghe xong đầu đuôi câu chuyện, Đậu thẩm thẩm tức đến trào nước mắt: “Đường đường là tiểu thư Tướng phủ, sao lại ác độc như thế, giữa đường giữa chợ mà dám hành hung người ta. Lương Huân lại là sủng thần quyền khuynh triều dã, cứ mặc kệ con gái ngang ngược như vậy, sau này biết làm sao.”

“Thế nên mới phải tìm một chỗ dựa. Thẩm à, chuyến đi Túc Châu này chúng ta không đi không được!”

Ngữ khí và ánh mắt nàng kiên quyết hiếm thấy. Đậu thẩm thẩm suy tư một lát, vỗ nhẹ lên tay nàng, rồi đi vào buồng trong tìm thuốc mỡ bôi cho nàng.

...

Thanh Linh ăn cơm ở chỗ Đậu thẩm thẩm, khi trở lại chỗ ở tại phố Phường Nhuộm thì đêm đã khuya.

Trời không biết đã chuyển âm u từ lúc nào, mây đen như bông gòn, che khuất cả bầu trời đông sơn.

Tẩu tẩu Bạch thị rõ ràng đã biết chuyện xảy ra lúc chạng vạng, thấy Thanh Linh về cũng chẳng có sắc mặt tốt. Vì Trần Văn Nghị uống say nôn thốc nôn tháo trong phòng, ả chê mùi hôi thối, bên ngoài lại quá lạnh, sân chật chội chẳng có chỗ ngồi, bèn trốn vào trong bếp nghịch mấy cái túi thơm mới mua.

Thanh Linh tự về phòng rửa mặt chải đầu, cùng bà vυ" Từ ma ma thổi đèn đi ngủ.

Ngoài cửa sổ thỉnh thoảng vọng lại tiếng nôn mửa và tiếng chửi rủa đứt quãng của Trần Thiệu, xen lẫn tiếng oán trách của Bạch thị trong bếp. Mãi đến nửa đêm giờ Tý, mọi động tĩnh xung quanh mới dần xa, ý thức Thanh Linh dần mơ hồ.

Trong bóng tối bao trùm, một màn sương dày đặc lại kéo đến vây lấy nàng.

Thanh Linh biết rõ, nàng lại rơi vào giấc mộng đứt quãng, tàn khuyết ấy.

Trong mộng, nàng sống một đời quá khổ sở.

Cũng là sau khi Trần Văn Nghị bị hạch tội lưu đày, nàng dựa vào của hồi môn của mẫu thân để gắng gượng qua ngày.

Cố Tàng Chu nói muốn cưới nàng, Thanh Linh liền tin, lẳng lặng chờ đợi, từ chối rất nhiều người đến cầu hôn. Có kẻ bỏ đá xuống giếng muốn kiếm lời, cũng có kẻ trước kia mộ danh nhan sắc nàng mà thật lòng muốn cưới. Thậm chí có Cung Vương muốn nạp nàng làm thϊếp, cũng bị Cố Tàng Chu đích thân đuổi đi.

Nhưng Cố Tàng Chu tuy có thể phân tâm che chở nàng, lại trước sau không thể đến cầu hôn vì gia đình ngăn cấm.

Sau này, người nhà họ Cố bất mãn vì chuyện Cố Tàng Chu công khai đắc tội Cung Vương vì nàng, nên đã âm thầm tác hợp đưa nàng đi xung hỉ.

Người nam nhân cần xung hỉ tên là Đái Đình An, là con nuôi được ghi vào gia phả của Tĩnh Viễn Hầu phủ.