“Tìm cô mẫu hỏi chút chuyện, cũng có việc rất quan trọng cần làm.” Thanh Linh vẻ mặt trịnh trọng, nắm lấy tay thẩm thẩm.
Động tác này làm ống tay áo màu hồng hải đường trôi xuống, lộ ra một đoạn cổ tay trắng muốt như sương tuyết, nhưng trên đó lại hằn một vết roi đỏ chói mắt.
Ánh mắt Đậu thẩm thẩm thắt lại, lập tức vén tay áo nàng lên: “Thế này là làm sao?”
“Không sao đâu ạ, lát nữa bôi chút thuốc là khỏi thôi.” Thanh Linh định rút tay về, nhưng bị thẩm thẩm nắm chặt.
Đậu thẩm thẩm một thân một mình phiêu bạt ở kinh thành bao năm nay, gặp ác bá bắt nạt cũng chưa từng rơi lệ, nhưng nhìn thấy vết thương kia, hốc mắt bà tức khắc đỏ hoe: “Trời đánh thánh đâm, ai mà nhẫn tâm thế này!”
Còn có thể là ai được nữa, chung quy cũng chỉ là oan gia ngày cũ thôi.
Khi Trần Văn Nghị còn làm Thượng thư, tuy không so được với các phủ công hầu tôn quý lừng lẫy, nhưng trong tay nắm chút quyền bính, lại thường xuyên được vào cung diện thánh, cũng có chút địa vị.
Thanh Linh thi thoảng theo phụ thân đi dự tiệc, học quy tắc ứng xử giữa đám quý nữ. Tuy nàng luôn giữ ý khiêm nhường, nhưng vẫn rước lấy không ít sự chú ý, chỉ vì gương mặt quá đỗi xinh đẹp này.
Trong kinh thành mỹ nhân như mây, những cô nương trạc tuổi nàng, trước kia nổi danh nhất là Cố tứ cô nương của Trấn Quốc Công phủ và Lương Kiều - ái nữ của Lương Tướng. Dung mạo hai người kẻ tám lạng người nửa cân, khí độ mỗi người một vẻ. Sau này có Thanh Linh xuất hiện, nhan sắc còn vượt trội hơn cả hai người họ. Dù nàng cố ý thu mình, cũng khó tránh khỏi bị người ta đem ra so sánh, thường xuyên bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió.
Cố gia là nhà ngoại của Hoàng hậu, tước vị Quốc công truyền đời, gia giáo rất nghiêm. Cố tứ cô nương cử chỉ khoan dung độ lượng, lại thêm quan hệ với Cố Tàng Chu, nên chưa bao giờ vì những lời khen chê bên ngoài mà đối xử khác biệt với Thanh Linh, hai người rất hòa thuận.
Chỉ có Lương Kiều, hòn ngọc quý trên tay Tướng phủ, tính tình vô cùng tranh cường háo thắng, kiêu căng ngạo mạn. Ả vốn đã coi thường xuất thân thấp kém của Thanh Linh, khi nghe người khác nói dung mạo mình không bằng nàng thì trong lòng càng thêm bất mãn, thường xuyên gây khó dễ cả trong tối lẫn ngoài sáng.
Đợi đến khi Trần Văn Nghị mắc tội, Thanh Linh gặp nạn, Lương Kiều càng thêm đắc ý, không thiếu những lời chế giễu trào phúng.
Hôm nay Thanh Linh đến đây, trùng hợp gặp xa giá của ả, liền bị ả ra oai một trận. Vết roi đỏ này chính là do roi ngựa "vô tình" quất trúng mà để lại.