Chương 5

Hàng xóm láng giềng biết mình bị lừa gạt nãy giờ, nhao nhao mắng nhiếc Bạch Hương Vân hại người, có người nóng tính còn xắn tay áo lên định xông vào.

Bạch Hương Vân thấy hôm nay không thể cưỡng đoạt được nữa, tức muốn hộc máu, đành ra lệnh cho đám tráng hán xô đẩy người vây xem mở đường, lủi thủi bỏ đi trong tiếng chửi rủa của láng giềng.

Đám đông ngoài cửa dần tan, Thanh Linh mệt mỏi rũ mi, bảo vυ" già đóng chặt cửa viện.

...

Trò khôi hài tạm thời kết thúc, nhưng sóng gió sẽ không dừng lại ở đó.

Đậu thẩm thẩm góa bụa ở đây, trong tay cất giữ của hồi môn mẫu thân Thanh Linh để lại mà mảy may chưa động đến, chỉ dựa vào chút tài nghệ buôn bán mà sống qua ngày. Hôm nay bị bôi nhọ chửi rủa ngay trước mặt bao nhiêu hàng xóm lâu năm, bà thực sự tức giận đến phát bệnh.

Cả sân hỗn độn, hai người lại phải xắn tay thu dọn.

Đậu thẩm thẩm kê xong chậu hoa, mắng nhiếc phu thê Trần Thiệu lòng lang dạ sói một hồi, rồi lại lo lắng nói: “Nhà họ Bạch kia ác độc lắm, lần này đắc tội với nó, sợ là sau này tình cảnh của con sẽ càng khó khăn hơn. Huống chi bọn chúng còn có một người đường thúc xa làm thông gia với Phò mã của Trưởng công chúa, quan hệ tuy xa nhưng bọn này giỏi nhất là trò chó cậy thế chủ, hoành hành ngang ngược.”

Giữa mày Thanh Linh tràn đầy vẻ ưu tư: “Con lo lắng cũng là chuyện này, nhà họ Bạch đó đúng là một đàn chó dữ.”

Đậu thẩm thẩm chợt nảy ra ý nghĩ, lén kéo tay nàng vào trong phòng: “Thế còn vị Cố công tử kia thì sao? Cậu ấy là đích trưởng tôn của Trấn Quốc Công phủ, cháu ruột được Hoàng hậu coi trọng. Nhà họ Bạch không dám làm càn với con, chắc chắn là kiêng dè cậu ấy. Hai đứa giao tình sâu đậm, cậu ấy đối đãi với con tốt như vậy, chẳng phải còn nói muốn cầu hôn sao?”

“Chàng ấy à... Thôi bỏ đi.” Nhớ tới dáng vẻ thanh tao như ngọc của Cố Tàng Chu, ánh mắt Thanh Linh thoáng ảm đạm.

Đậu thẩm thẩm kinh ngạc: “Sao vậy?”

“Chuyện cầu hôn là lúc nhà họ Trần chưa xảy ra chuyện. Hiện giờ cho dù chàng ấy muốn, Quốc công gia cũng sẽ không đời nào để con gái tội thần bước vào cửa, chúng ta không thể trông chờ vào chàng ấy được nữa.” Thanh Linh kéo Đậu thẩm thẩm ngồi xuống, nhẹ nhàng nói: “Thật ra lần này con đến đây là muốn bàn với thẩm thẩm chuyện ngày mai đi Túc Châu, đến nhà cữu cữu.”

Túc Châu cách kinh thành mấy trăm dặm, Đậu thị nghe vậy bất ngờ: “Đi xa thế để làm gì?”