Cũng may, ngoài kẻ ác bá thì vẫn còn người lương thiện. Binh bộ Thượng thư Trần Văn Nghị, người đã mất phu nhân nhiều năm, đã có ý cầu cưới mẫu thân nàng. Ông đối xử với mẫu tử Thanh Linh vô cùng quan tâm, tính tình lại thanh liêm cương trực.
Rơi vào đường cùng, mẫu thân đành phải mang theo nàng tái giá, cuộc sống mới coi như yên ổn.
Đáng tiếc ngày vui ngắn chẳng tày gang, giữa mùa hạ năm trước, Đậu thị đang mang thai thì bất ngờ mắc dịch hạch mà qua đời, bỏ lại Thanh Linh trơ trọi.
Tang kỳ còn chưa mãn, tháng ba xuân năm nay, Trần Văn Nghị lại bị người ta vu cáo trọng tội, tước bỏ chức quan, tịch thu gia sản, rồi bệnh chết trên đường lưu đày.
Thanh Linh mất mẫu thân lại không còn phụ thân, chỉ có thể đi theo kế huynh là Trần Thiệu cùng tẩu tử là Bạch thị tìm một nơi nương náu.
Mới gặp nạn vài tháng, trong nhà khốn quẫn, tiền bạc chi dùng đều là Thanh Linh bỏ ra. Đó là chút của hồi môn mẫu thân gửi gắm Đậu thẩm thẩm trước lúc lâm chung, sợ sau khi bà mất con gái bị bắt nạt nên nhờ Đậu thẩm thẩm ngầm chăm sóc. Đậu thẩm thẩm một xu cũng không dám động, đều lén lút cất giữ để giúp Thanh Linh vượt qua cửa ải khó khăn.
Ai ngờ phu thê Trần Thiệu đã quen thói sống trong nhung lụa, không còn cái danh con quan Thượng thư cùng gia sản kếch xù, vẫn muốn cố giữ thể diện mà chơi bời lêu lổng, chẳng chịu tìm kế sinh nhai, tiêu xài sạch tiền bạc rồi chỉ chăm chăm moi tiền từ nàng.
Làm sao Thanh Linh lấp nổi cái động không đáy này? Nàng dần dần không chịu đưa tiền nữa, chỉ cùng họ sống qua ngày kham khổ.
Nào ngờ phu thê Trần Thiệu lừa nàng không được, lại dám đánh chủ ý lên đầu Đậu thẩm thẩm. Sợ xé rách mặt mũi, chúng không dám tự mình ra mặt, mà ngấm ngầm nhờ họ hàng đến gây chuyện. Nữ nhân có bộ mặt chua ngoa trước mắt này chính là tỷ tỷ ruột của Bạch thị - Bạch Hương Vân.
Trong lòng Thanh Linh đầy căm phẫn, nàng bước nhanh đến dưới mái hiên đỡ lấy Đậu thẩm thẩm, xoay người lại quát: “Ban ngày ban mặt, Bạch tỷ tỷ định làm cái trò gì thế này?”
Bạch Hương Vân hiển nhiên không ngờ nàng sẽ đột ngột xuất hiện, trong lòng có chút e dè, khí thế kiêu ngạo thoáng thu lại, chỉ chống nạnh nói: “Ta có lòng tốt đến giúp đỡ thôi.”
“Giúp ai?”
Ánh mắt Bạch Hương Vân đảo qua đảo lại, Đậu thẩm thẩm bên cạnh tức giận nói: “Nữ nhân này chó cậy gần nhà, nói là muốn giúp con đòi công đạo.”