Chương 2

Những lời chỉ trích, nghị luận gay gắt ngoài cửa tựa như mũi kiếm, từng ánh mắt xem kịch vui nóng rát như lửa thiêu trên mặt bà. Đám người kia cậy đông người giọng lớn mà đổi trắng thay đen, khiến Đậu thẩm thẩm tức đến mức môi run rẩy, sắc mặt xanh mét.

Thấy Thanh Linh chen vào, Đậu thẩm thẩm hơi biến sắc, vội ra hiệu bảo nàng mau rời đi.

Nhưng Thanh Linh làm sao có thể bỏ đi lúc này?

Trong lòng nàng đau như kim châm, bước nhanh đến giữa sân, trầm giọng quát: “Các người đang làm cái gì vậy!”

Giọng nói nghiêm nghị mà không mất đi vẻ nhu mì, trong trẻo như châu ngọc rơi xuống mâm ngọc.

Mọi người đều theo tiếng nhìn về phía nàng.

Đó là một thiếu nữ mười bốn, mười lăm tuổi dung mạo tuyệt trần. Nàng sinh ra đã có làn da trắng như tuyết, gương mặt mịn màng tựa sứ, dưới đôi mày thanh tú là cặp mắt đào hoa trong veo như suối xuân.

Lúc này đôi mắt đẹp ấy đang rực lửa giận, thần thái vô cùng động lòng người. Mái tóc đen nhánh được búi cao kiểu nga nga, trừ vài đóa châu hoa điểm xuyết thì không còn trang sức nào khác. Trên người nàng khoác một chiếc áo choàng màu mực nhạt điểm kim tuyến, thấp thoáng cổ áo màu hồng hải đường bên trong, càng tôn lên gương mặt kiều diễm đáng thương.

Toàn thân nàng chẳng có món trang sức đắt tiền nào, đứng giữa đình viện mùa đông tiêu điều, nàng lại rực rỡ như trăng non tỏa sáng, như minh châu phát quang. Dung mạo này đặt giữa kinh thành đầy hoa lệ cũng là hàng nổi bật, nói là "thiên tư quốc sắc" cũng chẳng quá lời.

Tiếng bàn tán xôn xao bỗng chốc im bặt.

Thanh Linh cố nén cơn giận, đôi tay giấu trong tay áo lặng lẽ siết chặt.

...

Thanh Linh hiện giờ là một cô nương mồ côi.

Phụ thân nàng tên Tạ Đông Dương, vốn là một võ tướng, sáu năm trước đã tử trận nơi sa trường. Mẫu thân Đậu thị xuất thân thương hộ, sinh ra đã xinh đẹp đẫy đà. Sau khi phu quân mất, nhờ sự chăm sóc của đồng đội cũ của phu quân mà bà nuôi Thanh Linh khôn lớn. Nhờ của hồi môn phong phú, trong tay lại có chút cửa tiệm làm ăn, cuộc sống hai người cũng không đến nỗi túng quẫn.

Nhưng mỹ mạo mà không người che chở luôn dễ dàng chuốc lấy tai họa, nhất là với cảnh mất phu quân như vậy.

Thị phi trước cửa nhà ngày càng nhiều, đám du thủ du thực đầu đường xó chợ còn có thể đối phó, nhưng khi dính dáng đến những quan viên nhà cao cửa rộng mê đắm sắc dục, thì đó đã không còn là chuyện mà các võ tướng xa xôi nơi biên ải có thể che chở được nữa.