Thế nhưng, làm sao Thanh Linh có thể đồng ý?
Nếu phu thê Trần Thiệu chí hướng tự lập, lại biết điều phải trái, thì với giao tình giữa hai nhà, tất nhiên nàng có thể chuyển tới nương náu.
Đáng tiếc, ở đời nhiều chuyện vốn không như ý.
Trần Thiệu và Bạch thị mong có người nuôi dưỡng, chỉ mong sống lại những ngày nhung gấm như xưa. Thanh Linh sao có thể liên lụy đến Phùng gia?
Dưới khung cửa sổ, thủy tiên mới nhú lộc xanh, hương trà nhè nhẹ vấn vương. Thanh Linh vận áo kép xanh nhạt giản dị, cùng Phùng Nguyên Nga ngồi cạnh nhau, từ tốn thưởng thức bánh ngọt còn nóng mới mua về.
Nghe Phùng phu nhân nhiệt tình mời gọi, bằng hữu liên tiếp cũng khuyên can, Thanh Linh chỉ khẽ cười chua xót:
“Chuyển tới ở vẫn là không tiện. Phu nhân có thể giúp ta chăm sóc Từ ma ma, đã là ơn sâu nghĩa nặng rồi.”
Nàng còn nhỏ mà hiểu chuyện, khiến Phùng phu nhân không khỏi thở dài.
Đái Đình An, cái tên ấy, trong kinh thành không ai là không biết.
Hắn là con nuôi của phủ Tĩnh Viễn hầu. Khi mới hai tuổi, phụ thân ruột tử trận nơi sa trường. Hắn được Đái Nghị nhận làm nghĩa tử và nhập gia phả, đặt tên “Đình An” với ý cầu mong an khang, tĩnh vũ.
Từ đó về sau, hơn mười năm trời, Đái Đình An được nuôi dạy trong quân. Hắn theo Đái Nghị học binh pháp, cưỡi ngựa, bắn cung. Chín tuổi đã vào trại thám báo, mười ba tuổi có thể dẫn binh ra trận, lập nhiều chiến công hiển hách, phụ tử đồng tâm, vũ dũng hơn người.
Cho đến ba năm trước, quân địch tràn qua biên giới phía Bắc. Đái Nghị liều chết chống giữ.
Trận chiến khi ấy vô cùng thảm khốc. Triều đình đã phái chủ tướng bất tài, chỉ giỏi lý luận suông, sai lầm chiến lược khiến cục diện bị phá hỏng. Đái Nghị rơi vào thế cô độc, thành trì bị vây, bốn bề không viện binh, đem tám trăm binh sĩ tử thủ chống lại vạn quân chủ lực.
Khi Đái Đình An dẫn mười mấy thân binh liều chết chém gϊếŧ đến nơi, hắn vừa gϊếŧ tàn quân vừa leo thành. Lúc đặt chân lên lầu thành, toàn thân Đái Nghị đẫm máu vẫn đứng vững trên tường, tay nắm trường kiếm, không hề ngã xuống.
Tám trăm quân thủ thành, còn lại ba bốn người thoi thóp hơi thở.
Người ta kể rằng, khi ấy phụ tử toàn thân Đái thị đẫm máu đứng nơi đầu thành, như Tu La hạ phàm.
Tin ấy truyền về kinh, toàn triều chấn động.
Nguyên Cùng Đế giận dữ, khi quân địch đã lui, lập tức xử trảm tên chủ tướng bất tài. Sau đó, hầu phủ dâng tấu trình bày, xin cho Đái Đình An được hồi kinh phụng dưỡng, nhà vua lập tức chuẩn tấu, truy phong Đái Nghị là Trung Võ tướng quân, cho Đái Đình An kế thừa tước vị, hàng tứ phẩm.
Khi ấy, Đái Đình An mới mười sáu tuổi.