“Lời tẩu tử nói nghe lạ thật. Hôm qua tỷ ấy đổi trắng thay đen, bịa đặt trắng trợn, đến tận cửa làm nhục thẩm thẩm ta, làm ầm ĩ để cả xóm làng đều biết. Chẳng lẽ đó chính là lễ nghĩa của nhà họ Bạch sao?”
Bạch thị giận tím mặt: “Tạ Thanh Linh!”
Thanh Linh vẫn điềm nhiên đứng dưới mái hiên, lặng lẽ nhìn thẳng vào đối phương.
Trước giờ Bạch thị luôn nghĩ Thanh Linh rất ngoan ngoãn. Dù sao cũng là con gái theo mẫu thân tái giá vào phủ Thượng thư, so với các tiểu thư khuê các danh giá thì vẫn thấp hơn một bậc, nên Thanh Linh luôn cẩn trọng thu mình, lễ nghĩa chưa từng sai sót, cũng chịu khó nghe lời huynh tỷ. Nhưng mấy ngày nay nàng như ăn phải gan hùm, trở nên cứng rắn hơn hẳn. Đôi mắt kia ẩn giấu những tia sắc lạnh như bông châm.
Im lặng một lát, Bạch thị đâm ra chột dạ.
Ả dịu giọng xuống: “Tỷ tỷ ta sợ thẩm thẩm muội giấu của riêng nên mới giúp đi đòi. Chúng ta là người một nhà, muội đã có tiền bạc thì nên lấy ra giúp đỡ, cùng nhau vượt qua cửa ải khó khăn này.”
“Mấy hôm trước chẳng phải đã đưa một trăm lượng rồi sao?”
“Chừng đó thì thấm vào đâu! Ăn uống ngủ nghỉ đều phải tốn tiền, ca ca của muội muốn mưu cầu một chức quan để nuôi gia đình, chẳng lẽ không cần tiền lo lót? Nói câu khó nghe, lúc trước hai mẫu tử muội thân cô thế cô bước vào phủ chúng ta, được ăn ngon mặc đẹp. Giờ gặp nạn thì cả nhà phải đồng cam cộng khổ, đồng tâm hiệp lực chứ.”
Lời này nghe thực sự chói tai.
Hai mẫu tử nàng đúng là thân cô thế cô, nhưng sau khi gả vào Trần gia, mẫu thân cũng mang của hồi môn vào đắp điếm gia nghiệp, sau này đều bị tịch thu sạch.
Trần Thiệu và Bạch thị rắp tâm hại chết mẫu thân nàng, lại còn giả vờ mèo khóc chuột trước mặt nghĩa phụ để che giấu tội ác. Giờ chúng lấy đâu ra tự tin mà hùng hồn ép nàng bỏ của hồi môn ra nuôi cả nhà?
Nghĩ đến mẫu thân chết oan, l*иg ngực Thanh Linh phập phồng kịch liệt.
Nhưng lúc này chưa thể xé rách mặt nạ của chúng.
Nàng cố nén xúc động muốn xé xác Bạch thị, chậm rãi sửa sang tóc mai để trấn tĩnh lại, rồi trầm giọng nói: “Đã là đồng tâm hiệp lực thì ai cũng phải góp chút sức, mọi người cùng tiết kiệm mà sống. Vòng trâm của ta đã đem cầm cố hết rồi, nếu tẩu tử sợ chết đói, chi bằng bán mấy cái vòng vàng kia đi đổi lấy gạo mà ăn.”
Giọng nàng không nóng không lạnh, thậm chí còn nhếch môi cười nhạt.