Hoàng hôn buông xuống, ánh chiều tà rực rỡ như vàng nung chảy, mây chiều đan quyện vào nhau nơi chân trời.
Phía Tây Nam kinh thành, tại con hẻm Thái Cùng lát gạch xanh rêu phong, những bức tường được xây ngay ngắn, khói bếp lững lờ bay lên. Mùi thơm của cơm chiều từ các nhà tranh nhau lan tỏa qua tường viện. Lũ trẻ đang nô đùa lục tục được người lớn gọi về ăn cơm, chỉ còn lại những đóa trà mai bên đường ngạo nghễ nở trong giá lạnh, rực rỡ tựa ráng chiều phương xa.
Vốn dĩ buổi chiều tà nên yên tĩnh, nhưng lúc này từ cuối con ngõ nhỏ lại vọng đến tiếng cãi vã ồn ào, huyên náo. Cách đó vài chục bước chân cũng có thể nghe thấy giọng nói the thé chói tai của một nữ nhân.
“...Người ta giao của hồi môn vào tay bà là để bà chăm sóc cháu gái, không để nó phải chịu khổ chịu sở. Giờ thì hay rồi, cháu gái bà sa cơ lỡ vận, trong nhà đang cần tiền gấp cứu mạng, sao bà lại ác độc như thế, đến tiền của người chết để lại cũng tham lam nuốt trọn? Mau lấy ra đây, đừng để chúng ta phải động thủ!”
“Mau giao ra đây!”
“Đừng có lề mề!”
Giọng nữ nhân vừa dứt, tiếng quát tháo thô lỗ của mấy gã nam nhân cũng từ trong viện vọng ra, ngữ khí hung thần ác sát. Cánh cửa gỗ chật hẹp bị vây kín như nêm cối, xung quanh toàn là hàng xóm láng giềng đến xem náo nhiệt, ai nấy đều vươn cổ ngó nghiêng, thì thầm to nhỏ.
“Đúng là biết người biết mặt không biết lòng, ngày thường nhìn bà ấy hiền lành là thế, sao lại độc ác đến vậy.”
“Chứ còn gì nữa! Độc nhất là lòng dạ nữ nhân.”
“Ta bảo này bà Đậu, nếu còn chút lương tâm thì mau lấy ra đi, đó là tiền cứu mạng người ta đấy.”
“...”
Tiếng bàn tán xôn xao lọt vào tai, Thanh Linh nghe mà tim đập thình thịch trong l*иg ngực.
Nàng rảo bước nhanh hơn, len qua đám đông vây quanh chen vào trong, liền thấy bốn gã tráng hán đứng sừng sững giữa sân, mặt đầy vẻ hung tợn.
Kẻ cầm đầu là một nữ nhân trạc ba mươi tuổi, mặc chiếc áo bông gấm màu ráng chiều thêu hoa tròn mới tinh, đầu cài trâm vàng, chân đi giày lụa, nhưng dung mạo lại pha nét chua ngoa, đanh đá. Ả giấu hai tay trong ống tay áo ấm áp, ỷ vào đám người chống lưng phía sau, đôi mắt trợn tròn xoe, khí thế hùng hổ dọa người.
Trong sân, chậu hoa ghế nằm bị xô đẩy lộn xộn, dưới mái hiên là Đậu thẩm thẩm đang đứng co ro.
Bà mặc chiếc áo khoác ngoài màu xanh nhạt thêu hoa giản dị, tuy có hai vυ" già bên cạnh nhưng vẫn toát lên vẻ thế cô sức yếu.