Chương 22: Khúc Hồi Xuân

Tiểu cô nương ngay lập tức mở to mắt, vội vàng đứng dậy, chạy tới định xoa lưng cho nàng.

Nhưng cô quên mất mình vẫn còn ướt sũng, khiến chiếc váy cô gái kia dính nước.

Kỳ Thanh Hoà ngẩn ra, lén liếc nhìn Ngu Cửu Sanh, như một đứa trẻ biết mình vừa làm sai, cúi đầu rụt rè. Cô vội dùng linh lực hong khô chỗ nước dính trên váy, sau đó dùng pháp thuật Thanh Khiết để tự làm khô mình.

Ngu Cửu Sanh liếc nhìn tiểu cô nương, đuôi lông mày khẽ nhướn lên, trong lòng cười nhạt.

Đồ ngốc.

"... Cô, cô nương hôm nay có thấy khỏe hơn chút nào không?"

Nhãi con ngốc ngốc ngượng ngùng chắp tay sau lưng, mặt đỏ lên, lắp bắp hỏi.

"Khỏe hơn rồi, cảm ơn tiểu thần y."

Cô gái kia che miệng cười nhẹ, nụ cười của nàng thật xinh đẹp, nhưng sắc tái nhợt giữa đôi mày đã làm dịu đi vẻ sắc bén thường ngày, khiến nàng trông có phần mong manh hơn.

Sắc mặt của tiểu cô nương càng đỏ hơn, cô cúi đầu, đôi chân nhỏ nhắn vô thức cọ cọ trên sàn.

"... Không, không phải thần y đâu."

Kỳ Thanh Hoà ngại ngùng vuốt lại tóc mái trên trán, giọng nhỏ nhẹ:

"Khỏe hơn là tốt rồi, để ta đi sắc thuốc cho cô nương."

Ngu Cửu Sanh khoanh tay, lặng lẽ theo dõi tiểu cô nương bước vào căn bếp nhỏ bên cạnh. Căn bếp không có công dụng gì khác ngoài việc dùng để luyện dược và sắc thuốc.

"Tiểu thần y tên Thanh Hòa đúng không?"

Ngu Cửu Sanh liếc nhìn cách bài trí trong bếp, không mấy hứng thú, ánh mắt trở nên hờ hững, nhưng giọng nói lại mang theo chút ý cười ấm áp.

Kỳ Thanh Hoà ôm mớ thảo dược, cẩn thận đặt lên bàn, sau đó lấy ra một cuốn sách cũ kĩ để đối chiếu, kiểm tra các loại thảo dược.

"Đúng vậy, cô nương cứ gọi ta là A Hòa cũng được."

"Ta gọi là Hòa Nhi được không?"

Ngu Cửu Sanh cúi mắt, tay chạm nhẹ vào bức tranh huyệt vị treo trên tường, cười hỏi.

"Được thôi."

Kỳ Thanh Hoà gật đầu, bắt đầu phân loại thảo dược. Cô dự định lưu lại một ít để làm thuốc viên, rồi sắc một ấm thuốc cho Ngu Cửu Sanh.

"Hòa Nhi, cha mẹ muội đâu?"

Kỳ Thanh Hòa cúi mặt, tay vẫn tiếp tục làm việc.

“Nhà ta chỉ còn lại mình muội và ông nội. Từ nhỏ, muội đã không biết cha mẹ là ai, ông nội nuôi muội lớn khôn. Nhưng mấy năm trước, ông cũng đã qua đời rồi.”

Nói đến đây, giọng tiểu cô nương chùng xuống, buồn bã hẳn đi, tay cũng ngưng lại một chút.

Những hai cục bông trên tóc trên tóc tiểu cô nương cũng không còn đung đưa như trước, trông có vẻ hơi uể oải ủ rũ.

Ngu Cửu Sanh im lặng một lúc, rồi nói khẽ: “Xin lỗi.”

“Không sao đâu.”

Cô bé cúi đầu, lắc nhẹ, rồi lại bắt đầu giã thảo dược mạnh hơn: “Ông nội muội là một y tu rất giỏi, vì vậy muội muốn học thật tốt để kế thừa những gì ông đã truyền lại.”

“Nhưng… ta là Ma tộc, tại sao muội lại muốn cứu ta?”

Ngu Cửu Sanh cúi mắt, môi khẽ mím lại, hỏi nhỏ.

“Hả?”

Tiểu cô nương ngơ ngác, nghiêng đầu nhìn Ngu Cửu Sanh, ánh mắt đầy bối rối: “Sao tỷ lại hỏi vậy?”

Giọng tiểu cô nương quá chân thành kèm nghi hoặc khiến Ngu Cửu Sanh nhất thời không biết nói gì.

“… Muội là tu sĩ chính đạo, ta là Ma tộc. Nếu muội cứu ta, sẽ bị người đời chửi rủa.”

Ngu Cửu Sanh nhìn gương mặt ngây ngô của tiểu cô nương, nhíu mày nói thêm: “Người ta sẽ bảo muội là phản đồ, cấu kết với Ma tộc.”

“Thì sao chứ?”

Kỳ Thanh Hòa nghiêng đầu, nhíu mày khó hiểu nhìn nàng: “Mạng của Ma tộc và Nhân tộc có gì khác nhau đâu?”

“Muội sao phải sợ bị người khác mắng chứ?”

Tiểu cô nương nghiêm túc hỏi lại Ngu Cửu Sanh, khiến nàng hơi ngạc nhiên.

Gương mặt trẻ con của nàng bỗng trở nên kiên định, nói tiếp: “Muội là y tu, nhiệm vụ của muội là cứu người. Ông nội muội chưa từng dạy rằng chỉ cứu mạng người trong tộc, mà không cứu Ma tộc nếu họ đang đứng trước mặt muội.”

“Dù đó chỉ là một Yêu tộc nhỏ bé, muội cũng sẽ cứu.”

“… Muội không sợ rằng ta là kẻ gϊếŧ người, cứu ta rồi sẽ khiến nhiều người vô tội phải chết sao?”

Ngu Cửu Sanh cười lạnh, ánh mắt tối tăm, trong giọng nói có chút châm chọc.

Nghe xong, Kỳ Thanh Hòa sững lại, rồi bắt đầu suy nghĩ rất nghiêm túc. Bỗng nhiên, đôi mắt tiểu cô nương sáng rực lên.

“Tỷ nói cũng có lý!”

Cô bé nhanh chóng lau tay vào giẻ lau, lấy ra một quyển sổ nhỏ, ghi chép điều gì đó.

Ngu Cửu Sanh: …?

“Cảm ơn tỷ đã nhắc muội.”

Tiểu cô nương nở nụ cười tươi, ánh mắt như tỏa sáng, những viên bông trên tóc lại vui vẻ đong đưa.

“… Cảm ơn cái gì?”

“Sau này, khi muội chữa bệnh, muội sẽ giấu bớt một vị thuốc, không chữa khỏi hoàn toàn. Sau đó sẽ xem xem người đó có phải là người tốt hay không.”

“Nếu họ là kẻ gϊếŧ người vô tội, thiếu một vị thuốc, họ sẽ phát bệnh mà chết khi sát ý của họ quá lớn.”

Tiểu cô nương giải thích, ánh mắt lấp lánh.

“Chỉ có điều, muội phải nghiên cứu kỹ xem nên giấu vị thuốc nào.”

Cô bé lật giở cuốn sổ nhỏ đã ngả vàng, trông có vẻ hơi băn khoăn.

Ngu Cửu Sanh: …

Ngu Cửu Sanh nhìn tiểu cô nương, rồi đột nhiên thấy tiểu cô nương lén lút liếc nhìn mình, rõ ràng là có chút lưỡng lự nhưng đầy ý định. Nàng suýt bật cười thành tiếng: “Muội định giấu thuốc với ta đấy à?”

Ngu Cửu Sanh nhướn mày, giọng nói lạnh lùng.

Đáng tiếc, tiểu cô nương lại không hiểu được biểu cảm của nàng, chỉ ngượng ngùng cười cười.

Kỳ Thanh Hòa lại lộ ra biểu cảm thẹn thùng quen thuộc mà Ngu Cửu Sanh đã quá quen trong khoảng thời gian này.

Tiểu cô nương cúi người, xin lỗi đầy lễ phép: “Thật xin lỗi, Cửu Cửu.”

Ngu Cửu Sanh: … Tiểu cô nương gọi ta là gì?

Cô bé lại ngượng ngùng cười, giọng nhỏ xíu giải thích: “Đây là lần đầu tiên muội chữa bệnh cho người khác, muội chưa có kinh nghiệm gì cả.”

“Lần sau muội sẽ làm tốt hơn.”

Ngu Cửu Sanh: “… Muội lần đầu tiên chữa bệnh cho người khác?”

“Đúng vậy.”

Kỳ Thanh Hòa đáp, giọng đầy áy náy, an ủi: “Càng làm nhiều càng quen tay, muội chữa thêm vài người nữa là sẽ tìm ra bí quyết thôi.”

Ai hỏi muội điều đó chứ?!

Ngu Cửu Sanh híp mắt, cố nén cơn tức, mỉm cười hỏi: “Vậy muội biết ta bị trúng độc gì không?”

Tiểu cô nương ngập ngừng, nhìn nàng, rồi thành thật lắc đầu.

“… Vậy mà muội vẫn dám chữa cho ta?”

Ngu Cửu Sanh sắp cười đến phát khóc.

“Thì… vẫn chưa chết mà…”

Tiểu cô nương cúi đầu, giọng đầy tội lỗi, không dám nhìn thẳng vào nàng.

Ngu Cửu Sanh cười lạnh, hết lần này đến lần khác.

“Hơn nữa… Cửu Cửu cũng đâu phải không cho muội chữa đâu?”

Kỳ Thanh Hòa ngước mắt nhìn nàng một chút, rồi nhanh chóng cúi xuống, nghiêm túc nói: “Chuyện này… là Cửu Cửu đồng ý mà.”

“Không thể trách muội được.”

Tiểu cô nương nói rất chắc chắn, khiến Ngu Cửu Sanh không biết phải nói gì thêm.