Phàn Uyên lao xuống nước, đập vào mắt hắn là một cảnh tượng khiến người ta sững sờ.
Đôi mắt hắn mở lớn, vội vàng bơi tới vươn tay kéo Cố Dương.
Cố Dương vừa chạm được vào người Phàn Uyên liền như vớ được phao cứu mạng, lập tức bám chặt không buông. Chiếc đuôi cá màu xanh lam óng ánh quấn lấy chân Phàn Uyên, từng chiếc vây nhỏ cũng đang run rẩy vì sợ.
Phàn Uyên đưa Cố Dương nổi lên mặt nước, ngay lúc đó, quả pháo hoa giá rẻ kia cuối cùng cũng phát nổ, từng tia sáng rực rỡ như phá tan màn đêm, chiếu sáng cả mặt hồ.
Trong bể bơi, hai thiếu niên ôm chặt lấy nhau, một người nhắm nghiền mắt nước mắt chảy thành dòng, từng giọt hóa thành ngọc trai lặng lẽ chìm xuống đáy hồ, người còn lại chăm chú nhìn đối phương, sắc mặt không rõ biểu cảm.
Phàn Uyên kéo Cố Dương lên bờ, thiếu niên vẫn ôm cứng lấy eo hắn không buông, cứ thế bị lôi đi. Khi đến nơi, chiếc đuôi cá phía dưới hoàn toàn lộ ra khiến Cố Dương cảm thấy lạnh lạnh, lúc này cậu mới từ từ mở mắt.
Liền thấy ngay gương mặt lạnh lùng của Phàn Uyên. Hắn nhíu mày, hạ giọng hỏi: “Cậu không phải con người?”
Nước mắt vẫn chưa ngừng rơi biến thành ngọc trai kêu lộp bộp, Cố Dương phản bác theo bản năng: “Cậu mới không phải người!”
Giọng cậu cao lên, chiếc đuôi phía sau tức giận vung mạnh xuống mặt đất tạo thành âm thanh rất to.
Cố Dương ngẩn người, cúi đầu nhìn liền thấy đôi chân mình chẳng biết đã biến mất từ lúc nào, thay vào đó là chiếc đuôi cá lấp lánh sắc lam dưới ánh mặt trời.
Cậu trợn mắt kinh hoảng, nhẹ nhàng thử cử động chiếc đuôi, chỉ một nhịp nhẹ đã khiến nước bắn tung tóe làm ướt cả hai người.
Cố Dương ngây ra, không thể tin nổi, cậu thật sự biến thành người cá?
Quay đầu sang nhìn Phàn Uyên, chỉ thấy hắn đang lạnh lùng lau mặt, rồi thả cậu trở lại trong hồ, để cậu vịn vào bờ.
“Đã có đuôi, sao lại không biết bơi?”
Cố Dương chẳng dám trả lời, chỉ dõi theo bóng lưng hắn khi hắn đứng dậy, vẻ như định rời đi.
Trong lòng cậu nháo nhào, hắn muốn làm gì? Báo cảnh sát? Bắt mình mang đi nghiên cứu?
Cậu hoảng sợ tột độ, thấy hắn sắp rời khỏi, chiếc đuôi vung mạnh, bùm một tiếng bật khỏi mặt nước, bay đến đè Phàn Uyên ngã xuống sàn.
Phàn Uyên nhất thời không phòng bị, bị Cố Dương đè lên người. Nhìn gương mặt nhỏ đang tức giận của Cố Dương, đôi mắt vẫn còn từng hạt ngọc trai nhỏ tí tách rơi xuống.
Cố Dương dùng đuôi cá bộp bộp vỗ lên chân Phàn Uyên, hai tay đè chặt vai hắn, hung dữ uy hϊếp: “Không được đi đâu hết!”
Thấy Phàn Uyên nhích người muốn đứng dậy, Cố Dương cúi sát xuống, nghiến răng: “Không được nói chuyện! Không được nhúc nhích! Không được kháng cự!”
Phàn Uyên muốn nói hắn chẳng qua là muốn đi lấy khăn tắm, lời còn chưa kịp nói ra liền nghe thấy vài tiếng gọi cách đó không xa.
"Phàn Uyên? Phàn Uyên cậu có ở đây không?"
Là giọng của Mạnh Triển bình thường vẫn chơi cùng với Phàn Uyên, hắn thấy Phàn Uyên đi ra ngoài đã lâu mà không quay về nên đi tìm.
Động tác của Cố Dương ngừng lại, mười đầu ngón tay bám chặt vào vai Phàn Uyên, trên mặt hoàn toàn hoảng loan.
Tuyệt đối không thể để người khác phát hiện!
Phàn Uyên xoay người ngồi dậy, ôm lấy Cố Dương vào lòng, dùng khuỷu tay giữ chặt lấy đuôi cá, cởϊ áσ khoác dự tiệc ra đắp lên đuôi cậu.
Cố Dương bị dọa choáng váng, cuộn người trong ngực Phàn Uyên, nửa khuôn mặt lộ ra ngoài, ánh mắt dè chừng nhìn về hướng có người tới.
Mạnh Triển tới gần, thấy Phàn Uyên quay lưng về phía mình, ôm một người ướt sũng trong lòng.
Chưa kịp hỏi gì, liền thấy nửa mặt Cố Dương ló ra từ vai Phàn Uyên, hai người chạm mắt, Cố Dương như bị điện giật vội vùi đầu vào vai Phàn Uyên.
Mạnh Triển đứng đơ tại chỗ.
Áo khoác trên người Phàn Uyên phủ lên ai đó, bên cạnh còn có chiếc quần bò ướt nhẹp bị ném dưới đất, rõ ràng là cái quần Cố Dương mặc lúc nãy!
Mạnh Triển trợn tròn mắt, chuyện gì xảy ra vậy? Phải kịch liệt cỡ nào cái quần mới nát thế kia!
Phàn Uyên liếc mắt nhìn hắn: “Cậu về trước đi, tôi có chút việc riêng.”
Mạnh Triển lập tức đỏ bừng cả mặt, vội xua tay nói: “À... được... cậu cứ tiếp tục, tôi... tôi đi đây...”
Chưa dứt lời đã quay đầu bỏ chạy, y như bị ma đuổi.
Phàn Uyên nhíu mày, cúi đầu, bắt gặp đôi mắt sũng nước của Cố Dương. Thiếu niên dường như vẫn còn trong trạng thái hỗn loạn khi suýt chết đuối rồi lại biến dị, giờ chỉ biết rúc trong ngực hắn, ngoan ngoãn bất thường.
Cố Dương nháy mắt vài cái, lại có thêm vài viên ngọc trai rơi xuống.
Rồi như sực nhớ điều gì, cậu kéo kéo tay áo hắn, chỉ vào đóa sen chín cánh đang trôi nổi lững lờ trong nước, nhẹ giọng lắp bắp: “Sinh... sinh nhật vui vẻ...”
Phàn Uyên khựng người, ánh mắt chuyển về phía mặt hồ, nơi đóa sen rực rỡ kia vẫn đang xoay tròn lấp lánh.
“... Cảm ơn.”
Tác giả có lời muốn nói:
Hai thiếu niên ngây ngô, đáng tiếc cái đuôi cá này, haiz.