Phàn Uyên cầm đóa hoa dại có phần xấu xí kia lên xem, cánh hoa còn vương sương sớm, rõ ràng là Cố Dương tiện tay hái trên đường đến trường. Màu sắc pha chút hồng lẫn tím. Hắn tùy ý cài nó lên tóc Cố Dương.
Tóc Cố Dương hơi dài, bên tai bỗng dưng bị cài một bông hoa khiến cậu hơi sửng sốt, rồi vội vàng ngồi nghiêm chỉnh.
Phàn Uyên đặt viên kẹo trở lại bàn của cậu, cúi người đôi mắt bình thản nhưng khóe môi khẽ cong lên.
“Được đó Cố Dương, sau hai năm học cấp ba cuối cùng cậu cũng chịu thông suốt. Nếu còn tiếp tục như vậy có lẽ cậu không thể tiếp tục ở lại trung học Thượng Thư được nữa đâu.”
Ban đầu vì Phàn Uyên áp sát lại gần mà mặt Cố Dương đỏ bừng, nhưng những lời nói sau đó khiến cậu hoảng sợ.
Cậu nhớ rõ trong truyện từng viết rằng học kỳ hai của năm lớp 12, Phàn Uyên sẽ khiến nguyên chủ bị đuổi khỏi Thượng Thư. Chẳng lẽ từ bây giờ hắn đã bắt đầu có ý định rồi sao?
Phàn Uyên thấy Cố Dương ngẩn người, thỏa mãn đứng dậy, lại bị Cố Dương kéo ống tay áo.
Cố Dương kéo nhẹ ống tay hắn, nhân lúc Phàn Uyên cúi xuống, liền bóc viên kẹo, không để ý đến ánh mắt lạnh băng của đối phương, nhét thẳng vào miệng của hắn.
Cố Dương buông tay, hai tay ngoan ngoãn để lại trên bàn, trông cậu y hệt như học sinh tiểu học đang chờ giáo viên phê bình, tuy nhiên vẫn mạnh miệng:
"Đưa cho cậu chính là của cậu, cậu nhất định phải ăn."
Viên bạc hà mát lạnh tan trong miệng, Phàn Uyên nhìn đóa hoa dại còn cài trên đôi tai đỏ bừng cửa Cố Dương, nhưng cậu vẫn cứng đầu không chịu thua. Hắn chỉ “hừ” khẽ, rồi quay về chỗ.
Buổi tự học sáng do Trác Uyển trông lớp. Mới bắt đầu chưa được bao lâu, Cố Dương đã kéo bàn mình sát lại gần bàn Phàn Uyên. Phàn Uyên đang làm đề tiếng Anh, liếc qua một cái nhưng không phản ứng gì.
Mặt mũi Cố Dương cứng đờ nhưng tai đỏ như máu, chuông vào lớp vừa vang lên, cậu liền đẩy quyển sách tiếng Anh vào giữa hai người.
Tiết đầu tiên là tiết tiếng Anh.
Phàn Uyên thu bài, tay chống cằm, ánh mắt dừng lại ở vành tai đỏ bừng của Cố Dương. Hoa đã gỡ xuống nhưng lỗ tai vẫn đỏ tới mức chói mắt. Đầu ngón tay hắn hơi ngứa, nhẹ nhàng gõ lên bìa sách.
"Trong sách này không có viết mấy câu mắng tôi chứ?"
Cố Dương lắc lắc đầu, nghĩ đến tính cách của Cố Dương kia động tác liền cứng đờ, ánh mắt trộm nhìn Phàn Uyên. Cậu cũng không chắc chắn đâu...
Giáo viên chủ nhiệm Trác Uyển đã đi rồi, giáo viên tiếng Anh vừa đến đã viết đầy bảng. Cố Dương thì thầm: “Sinh nhật cậu muốn nhận quà gì?”
"Tôi muốn cậu giữ yên lặng." Phàn Uyên trả lời không chớp mắt.
Cố Dương không nói thêm gì nữa, lặng lẽ quay sang hai bên, rồi cũng bắt đầu nghiêm túc nghe giảng bài.
Trong số các trường tư thục, Trung học Thượng Thư thuộc top đầu cả nước , toàn bộ giáo viên đều là những người có trình độ cao. So với trường trung học trước kia của Cố Dương thì quả thật không thể đặt lên bàn cân. Gia cảnh của nguyên chủ Cố Dương quả thật không tồi, mà cha mẹ cậu ta lại luôn bận bịu, hiếm khi ở nhà, sự quan tâm cũng chỉ ở mức vừa đủ. Tuy khá giả nhưng vẫn chẳng thể sánh được với nam chính Phàn Uyên, người hội tụ đủ mọi ưu thế.
Cố Dương cảm thấy mối quan hệ giữa mình và Phàn Uyên hôm nay có chút tiến triển. Tuy rằng chỉ là trên mặt ngoài, nhưng cũng đủ để xem là một bước tiến đáng kể. Gần đây cậu vẫn luôn không biết cách mở lời bắt chuyện với Phàn Uyên ra sao.
Chẳng mấy chốc đã đến ngày tổ chức sinh nhật của Phàn Uyên.
Nhân duyên của Phàn Uyên trong trường rất tốt, bạn học quen biết với hắn gần như đều có mặt, tụ họp đông đủ tại biệt thự nhà hắn, không khí cực kỳ sôi động.
Quà mừng sinh nhật mà họ mang tới được xếp thành đống lớn trên chiếc bàn dài ở tầng trệt. Duy chỉ có Cố Dương ôm theo một chiếc túi vải to màu đen, không đặt cùng với những món quà khác.
Vì đây là món quà mà cậu muốn đích thân trao tận tay cho Phàn Uyên. Thế nhưng, từ lúc buổi tiệc bắt đầu đến nay đã hơn một tiếng đồng hồ, bên cạnh Phàn Uyên vẫn luôn có người vây quanh.
Mối quan hệ xã giao của hắn đúng là quá tốt.
Cố Dương chờ mãi trong một góc nhỏ, nhìn chăm chú vào dáng người Phàn Uyên giữa đám đông rồi tức tối xoay người rời đi.
Biệt thự của nhà Phàn Uyên rộng rãi, phía ngoài có cả một hồ bơi cỡ lớn.
Trời đầu tháng Chín vẫn còn oi bức. Cố Dương lôi món quà từ trong túi đen ra, nhẹ nhàng đặt lên mặt nước.
Món quà cậu cẩn thận chọn mua chính là loại pháo hoa nổi trên mặt nước mới nhất có hình dáng giống như hoa sen chín cánh, khi châm lửa sẽ vừa di chuyển vừa phát bài nhạc chúc mừng sinh nhật.
Cậu đã mua hai chiếc, ban đầu còn tưởng sẽ có thể cùng Phàn Uyên ngắm pháo hoa riêng tư một lần.
Nhưng tiếc là đến giờ, hắn vẫn chưa có chút thời gian rảnh nào.
Trong lòng có phần buồn bực, Cố Dương nghĩ bụng, thôi thì đốt một cái tự mình xem vậy. Ai mà ngờ được loại pháo hoa này chất lượng chẳng ra gì, châm hoài cũng chẳng thấy động tĩnh.
Cậu quỳ sát mép hồ bơi, người nghiêng về phía trước, cố gắng thắp pháo hoa. Bất ngờ, chiếc pháo hoa đang im re đột nhiên phun khói ra, khiến cậu hoảng hốt lùi lại theo phản xạ, cơ thể mất thăng bằng, trực tiếp rơi tõm xuống hồ.
Bể bơi của nhà Phàn Uyên không chỉ rộng mà còn khá sâu, trong khi Cố Dương lại chẳng biết bơi dù đã từng học qua, hoàn toàn là kiểu vịt cạn. Cậu vùng vẫy uống vào không ít nước, sợ hãi tuyệt vọng.
Trước đó tại buổi tiệc, Phàn Uyên đã để ý thấy ánh mắt Cố Dương cứ thi thoảng liếc về phía mình, cũng nhìn thấy cậu ôm một chiếc túi đen kỳ quặc rồi lặng lẽ rời khỏi nhà.
Thế nên hắn liền đi theo. Không ngờ vừa ra đến nơi đã bắt gặp cảnh Cố Dương ngã xuống hồ.
Cố Dương dần dần chìm xuống đáy bể. Lẽ ra cảm giác nghẹt thở sẽ kéo dài rất lâu, nhưng vì sợ hãi quá độ, cậu lại vô thức nín thở. Hai chân vùng vẫy trong nước từ từ thả lỏng, ánh sáng mờ ảo dần hiện lên, ống quần rách toạc, dưới nước xuất hiện một chiếc đuôi cá rực rỡ thay cho đôi chân.
Thế nhưng đôi mắt của Cố Dương vẫn nhắm chặt, không hề hay biết điều kỳ lạ đang xảy ra.
Cậu từng có ký ức bị ngã xuống nước, ký ức ấy khiến cậu luôn ám ảnh. Lúc này, cả người run rẩy trong vô thức, tay chân quơ loạn, nước mắt theo khóe mắt trào ra, rơi vào nước liền ngưng tụ thành từng viên ngọc trai, lặng lẽ chìm sâu xuống đáy hồ...