Phải biết rằng lớp 10 vừa khai giảng không lâu, Cố Dương đã không ngừng kiếm chuyện với Phàn Uyên, một mực quậy tới tận năm cuối cấp.
May mà Phàn Uyên là người tốt tính, vẫn luôn nhẫn nhịn Cố Dương, nếu đổi lại là người có tính khí nóng nảy, có khi đã đánh nhau từ lâu rồi.
Thế nên bây giờ mọi người đều tin rằng Phàn nam thần cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, thừa dịp dạy dỗ Cố Dương một trận nên thân.
Cả lớp 12A ai nấy đều thấp thỏm chờ đợi, chỉ mong khi Cố Dương ngồi xuống, Phàn Uyên sẽ thẳng tay cho cậu một bài học. Rất nhiều ánh mắt vụиɠ ŧяộʍ liếc về phía Phàn Uyên.
Cố Dương ôm nửa chai nước, áo khoác của Phàn Uyên vắt ở khuỷu tay, chậm rãi đi về phía chỗ ngồi.
Cậu phát hiện bàn của mình đã bị đẩy ra xa khỏi bàn Phàn Uyên hơn nửa mét làm nó lệch hẳn khỏi dãy, nổi bần bật giữa lớp.
Phàn Uyên đang cúi đầu giải đề, bút không ngừng di chuyển. Cậu ta làm bài cực nhanh, hầu như chẳng cần suy nghĩ.
Cố Dương ngồi vào chỗ, cả người ỉu xìu. Cậu thật sự đã coi thường tác dụng phụ của cái bàn tay vàng chết tiệt này. Một khi lên cơn thì vừa khát vừa bức bối, chỉ muốn dính lấy Phàn Uyên không rời.
Nhưng màn gươm tuốt khỏi vỏ, kiếm rút khỏi bao mà mọi người mong chờ không hề xảy ra.
Phàn Uyên vẫn là Phàn Uyên nhã nhặn lễ độ như cũ. Khi Cố Dương đưa áo khoác cho hắn, Phàn Uyên thậm chí còn chẳng thèm nhìn, duỗi tay nhận lấy rồi trực tiếp nhét xuống ngăn bàn dưới cùng, giống như không muốn đυ.ng vào lần nào nữa.
Cố Dương nhìn thấy vậy liền mím môi, cầm sách lên lật qua lật lại nhưng hoàn toàn không vào đầu chữ nào.
Lớp 12A là lớp trọng điểm của khối Tự nhiên. Dù Cố Dương là học sinh ba tốt, thành tích không tồi, nhưng lúc trước từng phải nhập viện vì ung thư dạ dày vào năm lớp 11.
Đã thế còn học ban Xã hội, cho nên những môn tự nhiên chỉ có kiến thức năm lớp 10. Hiện tại đang là thời điểm ôn luyện gắt gao cho năm cuối, cậu thực sự khó mà theo kịp.
Chuông tan học vừa vang lên, người đầu tiên chạy khỏi lớp chính là Cố Dương.
Phàn Uyên cuối cùng cũng buông bút xuống. Vệt nước trên áo đã khô lại từ lâu, nhưng khi trời tối, nhiệt độ giảm xuống, áo dính vào người rất khó chịu. Hắn cúi đầu nhìn chiếc áo khoác cuộn trong ngăn bàn, cuối cùng cũng không mặc vào.
Vừa rời khỏi chỗ ngồi, Phàn Uyên liền nhìn thấy nửa chai nước còn lại của Cố Dương vẫn nằm trên bàn.
Lúc này, học sinh trong lớp đã đi gần hết. Mạnh Triển bước tới, gọi hắn: “Phàn Uyên.”
"Đi nha, tối nay tới nhà tao ăn cơm? Mẹ tao nói mấy bữa rồi không gặp mày, tiện thể nói chuyện linh tinh ha ha..."
Phàn Uyên thu hồi ánh mắt, khoác cặp lên vai rồi ra về. Chỉ là khi đi ngang qua bàn của Cố Dương, vẫn dừng lại một chút, mu bàn tay ở phía sau cầm lấy chai nước kia chuẩn xác ném vào thùng rác cuối lớp.
Mạnh Triển hoảng hốt quay đầu lại: “Gì đấy? Có tiếng gì vậy?”
Phàn Uyên mặt không đổi sắc: “Không có gì, đi thôi.”
Tan học xong, Cố Dương về thẳng nhà, lao một mạch vào phòng tắm. Chưa đợi nước trong bồn đầy đã cởϊ qυầи áo nhảy ào vào.
Cậu cựa quậy hai chân, cuối cùng cũng cảm thấy cơn khô nóng suốt cả ngày được xoa dịu.
Chẳng lẽ cậu thật sự sắp biến thành người cá?
Cố Dương nằm sấp xuống nước, bắt đầu nghĩ xem sinh nhật Phàn Uyên nên tặng món quà gì.
Cái bàn tay vàng kỳ quặc của hệ thống thì cậu chẳng mong đợi gì, chỉ có thể dựa vào chính mình thôi.
Nghĩ là làm, Cố Dương liền lôi điện thoại ra tìm kiếm: "Sinh nhật nam sinh nên tặng gì thì hợp?"
"Làm sao để theo đuổi người mình thích?"
Cố Dương dừng lại ở câu trả lời được like nhiều nhất: “Theo đuổi người ta thì có gì khó? Tặng hoa đi! Mỗi ngày tặng! Chắc chắn có tác dụng!”
Cố Dương nhìn một lúc, nghiêm túc gật đầu. Tặng hoa à? Hiểu rồi.
Hôm sau, khi Phàn Uyên đến chỗ ngồi của mình thì thấy trên bàn có một đóa hoa dại nhỏ, xấu xí hết sức. Bên cạnh đóa hoa là một viên kẹo bạc hà.
Cố Dương nằm bò trên bàn, nửa khuôn mặt vùi trong khuỷu tay, chỉ để lộ đôi mắt ngước nhìn Phàn Uyên.
Ánh nắng buổi sớm xuyên qua cửa kính, rọi vào đáy mắt Cố Dương, phản chiếu thành một vầng sáng màu hổ phách.
Cố Dương cười đến đôi mắt cong: “Tặng cậu viên kẹo, hai chúng ta làm hòa nhé?”
Cậu liếc nhìn lòng bàn tay trái của mình.
Độ hảo cảm Phàn Uyên: -22
Hề, tăng một điểm rồi!
Tác giả có lời muốn nói:
(✧◡✧) Để tôi lo phần tiếp theo!