Cố Dương vốn đã choáng váng ngồi không vững, lại bị Phàn Uyên đá một cái, cả người chúi về phía trước nhào thẳng vào lòng ngực Phàn Uyên, trán đập vào cằm hắn. Nhưng cậu còn chưa kịp kêu đau, dính vào liền lập tức ôm chặt lấy Phàn Uyên, hai tay nắm lấy vạt áo hắn không chịu buông.
Bức thư màu hồng phấn mà trước đó Cố Dương nhét vào áo cũng rơi ra, bay sang một bên.
Phàn Uyên lập tức muốn đẩy cậu ra, nhưng càng đẩy Cố Dương càng ôm chặt hơn.
Đúng lúc đó, cửa lớp “rầm” một tiếng mở ra, mấy học sinh cười đùa bước vào, nhìn thấy cảnh tượng hỗn độn trên mặt đất, ghế đổ, bình nước văng tung tóe, dưới gầm bàn là Cố Dương đang ghì chặt lấy Phàn Uyên.
Nam sinh đi đầu tròn mắt sững sờ, sau đó lập tức xoay người chạy ra ngoài, vừa chạy vừa hét: “Cô Trác ơi! Cố Dương đánh Phàn Uyên rồi!”
Phàn Uyên nghe thấy động tĩnh, dùng sức mạnh hơn để gỡ Cố Dương ra, xoay người một cái đem Cố Dương đặt ở dưới thân, thế nhưng Cố Dương đem mặt chôn trong l*иg ngực Phàn Uyên, mặc cho hắn làm gì cũng không chịu buông ra.
Nam sinh dẫn đầu đã chạy mất, nam sinh thứ hai bước đến nhìn rõ rồi, lập tức chạy theo hét lên: “Cô Trác ơi! Phàn Uyên đánh Cố Dương rồi!”
Thái dương Phàn Uyên giật giật. Cuối cùng cũng gỡ được đầu Cố Dương ra, cúi xuống nhìn chỉ thấy cậu đã nhắm chặt hai mắt, không biết ngất đi từ lúc nào. Dù bất tỉnh, tay vẫn còn nắm chặt lấy vạt áo của hắn.
Phàn Uyên: “...”
Các bạn học khác ùa vào như ong vỡ tổ, vừa thấy Cố Dương ngất xỉu, trên đất còn có thư tình rơi vãi, liền hét toáng lên: “Cô Trác ơi! Phàn Uyên đánh chết Cố Dương rồi!”
Phàn Uyên muốn ngồi dậy, nhưng bị Cố Dương ôm chặt không nhúc nhích, cuối cùng chỉ có thể như bế trẻ con mà nhấc cậu lên.
Hai tay Cố Dương vẫn nắm chặt vạt áo của hắn, đầu rất tự nhiên gục xuống bên cổ hắn. Lúc này Phàn Uyên mới cảm nhận được, trán của Cố Dương nóng một cách bất thường.
Trác Uyển vừa mới ăn xong trưa, còn đang tranh thủ uống trà sữa trong văn phòng, thì bị một đám học sinh hò hét kéo đi. Cô tức tối bước nhanh đến lớp, vừa khéo đυ.ng phải Phàn Uyên đang ôm Cố Dương định rời đi.
Cô nhìn thoáng qua Cố Dương đang tựa đầu thành thật trên vai Phàn Uyên, lại liếc sang ánh mắt bình tĩnh của hắn.
Hạ thấp giọng, Trác Uyển hỏi: “Phàn Uyên, xảy ra chuyện gì vậy?”
Phàn Uyên vẫn luôn là học sinh khiến cô yên tâm nhất, nên cho dù lớp này có một kẻ như Cố Dương vừa phiền toái, vừa là học sinh được gửi gắm thì cô vẫn luôn tin rằng Phàn Uyên sẽ xử lý tốt mọi thứ.
Nhưng sự việc hôm nay thật sự khiến cô có phần bất ngờ.
Phàn Uyên gật đầu với cô, gương mặt đã sớm đeo lại lớp mặt nạ hoàn hảo không tì vết.
“Xin lỗi cô Trác, Cố Dương bị sốt, em đang đưa cậu ấy đến phòng y tế.”
Trác Uyển khẽ gật đầu, lại liếc nhìn Cố Dương vẫn đang bám chặt lấy Phàn Uyên, khẽ nhíu mày: “Cô tin em biết chừng mực.”
Phàn Uyên không nói gì, bế Cố Dương rời khỏi đám học sinh đang vây xem rồi đi thẳng ra ngoài.
Vừa đến phòng y tế, hắn liền thô bạo quẳng Cố Dương lên giường, dứt khoát kéo khóa cởϊ áσ khoác đồng phục ra, cung đem Cố Dương đang ôm cứng chiếc áo cởi ra theo.
Cố Dương nằm vật trên giường, hai mắt nhắm nghiền, vẫn siết chặt áo khoác của Phàn Uyên trong lòng, miệng thì không ngừng lặp đi lặp lại: “Nước... Cho tôi nước...”
Phòng y tế lại không có sẵn nước uống, đúng lúc này, giáo viên y tế bước vào, thành thục lấy nhiệt kế ra kiểm tra.
“Được rồi, để đây cho tôi. Em quay lại lớp học đi, sắp đến giờ rồi.”
Phàn Uyên liếc nhìn Cố Dương thêm lần nữa, cuối cùng vẫn xoay người rời đi. Cố Dương cảm thấy toàn thân nóng hừng hực, cả người bức bối đến mức không nhúc nhích nổi. Phải mất một lúc lâu, nhiệt độ mới bắt đầu hạ xuống.
Cậu chậm rãi mở mắt ra, thấy giáo viên y tế đang ngồi cười tủm tỉm bên cạnh. Vừa ngồi dậy đã phát hiện trên người mình đắp một chiếc áo khoác đồng phục rộng thùng thình.
Trong quyển "Phàm Uyên" này, giáo viên y tế là một nam thanh niên khoảng hai mươi mấy tuổi, phong cách khá độc đáo, đam mê tám chuyện. Lúc này thấy Cố Dương tỉnh lại, liền đưa cho cậu một chai nước.
Cố Dương mở nắp, phát hiện nắp bình đã được vặn sẵn từ trước.
Cậu hơi cau mày, khẽ cảm ơn: “Cảm ơn thầy.”
Giáo y giơ ngón trỏ lắc lắc: “Không phải tôi mua đâu, là Phàn Uyên mang tới đấy.”
Ánh mắt Cố Dương lập tức sáng bừng lên, cậu ngửa cổ uống hơn nửa chai nước một hơi, sau đó không chờ nổi mà mở bảng hệ thống hiện ra nhìn điểm hảo cảm của Phàn Uyên.
Độ hảo cảm: -23.
Lại giảm một điểm!
Cố Dương lập tức thấy nước vừa uống vào trở nên đắng nghét, cả người rũ xuống như bị hút hết sinh khí, cúi đầu ôm lấy áo khoác và bình nước rời khỏi phòng y tế.
Lúc này đã là chiều muộn, trời sẩm tối, cậu đã ngủ nguyên cả buổi chiều. Vừa bước vào là đến tiết tự học buổi tối.
Trác Uyển đang ngồi trên bục giảng, thấy cậu gõ cửa bước vào, liền gật đầu hỏi: “Thế nào rồi?”
Cố Dương lắc đầu, giọng khàn khàn: “Không sao ạ.”
Có Trác Uyển ngồi trấn ở lớp, phòng học im ắng vô cùng, nhưng vẫn có vài bạn học lén lút ngẩng đầu lên đánh giá Cố Dương.
Hiện giờ trong lớp đang lan truyền một tin cực sốc. Cố Dương không phải vì sốt mà đi phòng y tế, mà là bị Phàn Uyên đánh đến ngất xỉu! Lại còn có khả năng là vì tranh giành nữ sinh!