Cố Dương rối rắm tý xíu rồi gật đầu, được thôi, dù sao đều đem cho Phàn Uyên, đưa sớm hay muộn cũng chẳng có gì khác nhau..
Cậu đem những đồ vật đó ra đưa cho Phàn Uyên, cái valy lớn liền trống hơn rất nhiều.
Phàn Uyên kéo một chiếc vali nhỏ đến, tự mình ngồi xổm xuống giúp Cố Dương xắp xếp đồ vật, thuận tiện lấy đồ trong balo mình đồng thời thả vào.
Cố Dương đứng ở bên cạnh nhìn Phàn Uyên đem qυầи ɭóŧ của hai người đặt vào cùng một chỗ, chỉ cảm thấy hai má đỏ bừng.
Chờ Phàn Uyên xếp xong, khóa valy, Cố Dương mới kinh ngạc thốt lên một tiếng, từ trong túi móc ra cái qυầи ɭóŧ gấu nhăn nheo...
"Còn cái này nữa."
Tầm mắt Phàn Uyên rơi xuống cái qυầи ɭóŧ gấu con trên tay Cố Dương, trên qυầи ɭóŧ còn lộ ra khuôn mặt gấu nhỏ đáng yêu đang mỉm cười, nhìn ở trong mắt Phàn Uyên lại như đang cười nhạo hắn.
Phàn Uyên nghiến răng, gằn từng chữ: “Cố Dương, tôi không phải ba cậu.”
Cố Dương cầm cái qυầи ɭóŧ hình gấu, đầu ngón tay khẽ cuốn viền mép, khuôn mặt đỏ lên có chút xấu hổ, nhưng vẫn không quên giở trò làm nũng: “Cầu xin cậu mà, Phàn ba ba”
Phàn Uyên lập tức bật dậy, túm lấy cổ tay cậu, đem cái qυầи ɭóŧ gấu con nhét trả lại ngay trước mặt Cố Dương.
“Đưng nhét vào nữa,tối nay mặc cái này.”
Cố Dương chợt bừng tỉnh, vỗ trán một cái, đúng rồi, tối nay cậu ngủ lại nhà Phàn Uyên, tất nhiên phải mang theo đồ tắm rửa, quần áo ngủ với cả qυầи ɭóŧ nữa.
Phàn Uyên nhìn dáng vẻ ngơ ngác của cậu, khẽ thở dài, buông tay lùi lại một bước, kéo giãn khoảng cách giữa hai người. Ánh mắt hắn trở nên phức tạp, pha lẫn bất lực.
“Với lại, đừng có gọi linh tinh.”
Cố Dương chớp chớp mắt, sau đó như nghĩ ra điều gì, đôi mắt dần sáng lên.
Phàn Uyên hình như hơi nhạy cảm với cái danh xưng baba này.
Cố Dương cười xấu xa với Phàn Uyên, nhào về phía hẵn.
"Phàn baba! Tối nay ăn cái gì vậy! Phàn baba, tớ muốn ăn thịt bò, cậu làm thịt bò cho tớ đi được không?"
Cố Dương còn cố ý đu trên người Phàn Uyên, hai chân quấn lên eo, hay tay ôm lấy cổ hẳn, cứ một tiếng rồi một tiếng gọi Phàn baba.
Phàn Uyên không nhúc nhích, trên người mang theo Cố Dương còn có thể vững vàng đứng tại chỗ. Hai tay hẳn chậm rãi dời lên, đặt ở trên mông Cố Dương, đầu ngón tay dùng sức nhéo một cái.
Sau đó liền nghe thấy tiếng hét đến suýt nữa bay nóc nhà của Cố Dương.
Cố Dương nằm úp sấp ở trên ghế sa lon, ngửi mùi thị bò bốc lên từ phòng bếp, trong tay còn nằm qυầи ɭóŧ gấu, đôi mắt đỏ hoe.
Lúc nãy Phàn Uyên nhéo mông cậu còn dùng sức rất mạnh khiến cho hai bên mông của cậu đau nhức, bây giờ còn không dám cả ngồi xuống ghế!
Cho dù Phàn Uyên làm thịt bò sốt cay cho cậu nhưng cậu cũng chỉ có thể đứng ăn.
Phàn Uyên còn rất ung dung ngồi ăn như không có chuyện gì.
Buổi tối Cố Dương nằm nhoài trên giường trong phòng khách càng nghĩ càng giận, càng nghĩ càng oan ức, cái mông lại còn đau, cuối cùng cậu đợi đến đêm hôm khuya khoắt, từ trên giường bò lên lặng lẽ tới gần phòng ngủ của Phàn Uyên.
Lúc này đã là đêm khuya, người có giờ giấc làm việc nghỉ ngơi rất bình thường như Phàn Uyên đã sớm ngủ say.
Cố Dương áp sát cánh cửa lắng nghe một chút rồi lặng lẽ đẩy cửa ra, bò vào.
Trong phòng đen kịt một màu, Cổ Dương tới gần bên giường từng chút một, cậu muốn thừa dịp Phàn Uyên ngủ để nhéo lại mông hẳn một cái thật mạnh, nhất định phải nhéo cho Phàn Uyên không xuống được giường mới thôi.
Ai biết cậu mới vừa lại gần bên giường đã nghe đến tiếng lầm bầm đau đớn từ trên giường truyền đến.
Cố Dương sợ hết hồn, nghĩ rằng Phàn Uyên tỉnh rồi, thân thể cứng đờ tại chỗ.
Đợi một lát sau mới phát hiện Phàn Uyên hình như đang mơ thấy ác mộng, âm thanh thống khổ, hô hấp dồn dập, ngột ngạt khó chịu.