Chương 33

Bàn tay vàng của Cố Dương chịu sự ảnh hưởng rất lớn từ nam chủ của tiểu thuyết "Phàm Uyên", Cố Dương hiện tại được hắn đứng bên cạnh nắm tay trong lúc làm bài thi. Điều đó thực sự khiến thân thể cậu ổn định hơn nhiều, nhờ vậy mà vào thời khắc cuối cùng, cậu vẫn cố gắng hoàn thành được câu hỏi cuối.

Vừa buông bút xuống, Cố Dương liền bị Phàn Uyên cúi người bế bổng lên khỏi ghế, ôm ra khỏi phòng thi.

Chỉ để lại thầy giám thị còn chưa kịp hiểu chuyện gì, và cả đám bạn học đang sôi nổi bàn tán rôm rả.

Cố Dương ngoan ngoãn được hắn ôm, tay mềm nhũn bám lấy cổ áo Phàn Uyên.

“Phàn Uyên... tớ khát nước...”

Cơ thể thiếu nước khiến biểu hiện của người cá trên người Cố Dương càng rõ rệt. Mới chỉ hơn hai tiếng làm bài, môi cậu đã khô nứt, bắt đầu tróc da.

Phàn Uyên lập tức bế cậu đi thẳng đến quầy tạp hóa gần trường, mua hai chai nước suối rồi dắt cậu ngồi xuống bên bồn hoa, vặn nắp một chai đưa cho.

Cố Dương ôm chai nước, uống vội vàng đến mức yết hầu nhấp nhô liên tục. Nước tràn từ khóe môi chảy dọc xuống cằm, rồi men theo cổ trượt xuống áo, ướt cả một mảng vạt trước.

Uống cạn một chai, Phàn Uyên liền đưa tiếp chai thứ hai.

Đến chai thứ hai, tốc độ uống của Cố Dương dần chậm lại, người cũng tỉnh táo hơn. Mới uống được một nửa, cậu đã dừng lại.

Không buồn lau những vệt nước loang lổ trên cổ, Cố Dương ngẩng đầu cười, ánh mắt trong veo: “Phàn Uyên, cảm ơn cậu… Có cậu thật tốt.”

Phàn Uyên không đáp, ánh mắt vẫn dừng lại trên người cậu.

Ánh nắng buổi chiều rơi xuống vai hai người, phủ lên họ một tầng vàng nhạt dịu dàng.

Màu vàng óng ánh ấy nhiễm vào trong mắt Cố Dương, đối lập với đôi mắt đen trầm lắng như vực sâu không đáy của Phàn Uyên, nó vẫn chẳng phản chiếu lấy chút sáng nào.

Phàn Uyên lặng lẽ duỗi tay, đầu ngón tay khẽ chạm lên cổ Cố Dương, chậm rãi lau đi vệt nước vừa chảy xuống.

Ngón tay ướt nhẹ nhàng trượt qua yết hầu, lướt dọc theo cằm thon, cuối cùng dừng lại ở khóe môi còn đọng nước.

Khoảng cách giữa hai người gần đến nghẹt thở. Âm thanh ồn ào của sân trường dường như tan biến hết, chỉ còn lại không khí lặng như tờ giữa họ.

Cố Dương không nghe thấy gì nữa, trong mắt chỉ còn Phàn Uyên. Ngay khi đầu ngón tay vừa khẽ chạm vào khóe môi cậu, Phàn Uyên như bị điện giật mà rụt tay về.

Hắn đứng dậy, như thể chưa từng xảy ra chuyện gì.

“Đi thôi, tôi đưa cậu về.”

Cố Dương thoáng chốc cảm thấy hụt hẫng mà lại chẳng rõ mình đang thất vọng vì điều gì.

Phàn Uyên vừa ngoái đầu nhìn lại thì đúng lúc bắt gặp nét thất vọng ấy trong mắt Cố Dương. Ánh mắt hắn bỗng tối đi, hàng mi dày cụp xuống, giấu đi mọi cảm xúc đang cuộn trào.

Cố Dương đi phía sau hắn, ánh mắt liếc xuống tay trái nơi hiển thị giao diện của hệ thống.

Độ hảo cảm Phàn Uyên: 10 điểm.

Trong chớp mắt, tăng hẳn 5 điểm khiến Cố Dương ngơ ngác, sau đó là vui mừng trào dâng như sóng vỗ.

Phàn Uyên vừa xoay người định gọi, liền bị Cố Dương lao đến ôm chặt.

Cố Dương nhào vào ngực hắn, vui sướиɠ vòng tay qua cổ hắn, hai chân cũng quấn lên eo, khiến Phàn Uyên suýt nữa bị kéo ngã.

Hắn lùi hai bước mới giữ được thăng bằng, tay đỡ lấy mông Cố Dương, giọng pha chút giận dữ: “Cậu làm gì vậy? Vấy ngã thì sao?”

Cố Dương cười đến đặc biệt rạng rỡ, bám trên người hắn chẳng buồn sợ hắn giận thật.

Cậu còn được nước lấn tới, dụi mặt vào cổ hắn, lại dịu dàng nói: “Có cậu thật tốt.”

Sự giận dữ trên mặt Phàn Uyên tiêu tan không dấu vết. Hắn không còn đẩy Cố Dương xuống nữa, ngược lại một tay vòng ra sau lưng cậu, nhẹ nhàng vỗ về.

Bốn chữ này đối với Phàn Uyên, đối với một người năm năm trước từng bị bắt cóc rồi bị chính người tới giải cứu từ bỏ như hẳn mà nói, bốn chữ ấy như khắc sâu vào tận tâm khảm.