Ngủ say nên cả người Cố Dương đều nóng hầm hập, thấy hắn không nói gì thêm, cậu cũng yên tâm, thoải mái tựa vào ngực hắn.
Cậu kéo kéo áo khoác đang đắp trên người, nhận ra là áo của Phàn Uyên. Phàn Uyên lại hiểu nhầm ý, giải thích: “Không ướt đâu, nên tôi mới đắp cho cậu.”
Cố Dương nhịn không nổi, đưa tay nhéo mạnh lên vai hắn một cái, thấp giọng cằn nhằn: “Cậu có thể đừng nhắc hoài chuyện ướt với không ướt được không? Ướt cái gì? Ai ướt? Cậu đang nói linh tinh gì thế hả?”
Lúc này Phàn Uyên vừa đúng đi đến cổng trường, ánh đèn đường chiếu sáng khuôn mặt hắn.
Phàn Uyên cúi đầu nhìn Cố Dương. Rõ ràng ánh đèn rất sáng, vậy mà trong mắt hắn vẫn đen thẳm như cũ, sâu không thấy đáy.
Phàn Uyên nghiêm túc giải thích: “Cậu không phải đang trong kỳ sinh sản sao? Trên diễn đàn viết, người cá lúc nào cũng ướt.”
Cố Dương thật sự là chưa từng thấy cái đó.
Cho nên, ngay sau khi về đến nhà, việc đầu tiên Cố Dương làm là thêm bạn với Phan Phỉ.
Vừa thấy Cố Dương chủ động kết bạn, Phan Phỉ kích động đến mức sắp bốc hơi, còn Cố Dương thì vòng vo lấp lửng một hồi, rốt cuộc cũng gợi ý muốn xin mấy chương tiểu thiết kia.
Phan Phỉ càng kích động hơn nữa. Không chỉ gửi hết toàn bộ đống tiểu thuyết cô viết mà còn gửi riêng một file, bảo là quà đặc biệt dành riêng cho Cố Dương.
"Cái này là định chế độc nhất vô nhị cho cậu đó nha!" Phan Phỉ thần thần bí bí.
Cố Dương ậm ừ vài câu lấy lệ, rồi lập tức tắt máy. Nhưng ngồi chưa được mấy phút, cậu lại nhịn không được mà mở lên, gương mặt nóng bừng, vừa xấu hổ vừa tò mò bắt đầu đọc tiểu thuyết.
Và rồi cậu phát hiện mỗi một fic, bất kể cảnh diễn ra ở đâu, lúc nào, khi đến đoạn... không thể miêu tả, đều sẽ nhấn mạnh một đặc điểm rất riêng của người cá chính là ướt. Cực kỳ ẩm ướt. Đặc biệt là lúc vào kỳ sinh sản.
Cố Dương chợt hiểu ra. Thì ra Phàn Uyên tưởng cậu lại vào kỳ sinh sản.
Cho nên mới đổi chỗ ngồi, còn lót áo khoác cho cậu ngồi. Là sợ cậu làm ướt ghế rồi bị người khác phát hiện.
Cố Dương giơ tay cầm điện thoại ném ra xa một cách tuyệt vọng vài giây sau lại đỏ mặt chạy đi nhặt về, tiếp tục đọc.
Vừa xem vừa nhỏ giọng thì thầm cảm thán.
Cuối cùng, cậu mở đến món quà đặc biệt mà Phan Phỉ gửi. Là một bức tranh minh hoạ.
Trong tranh, Cố Dương biến thành người cá, đem Phàn Uyên đè dưới thân mà Phàn Uyên lại mang gương mặt vừa nhẫn nhịn vừa cam chịu?
Cố Dương ngắm nghía đầy mãn nguyện, cuối cùng còn đặt luôn tranh đó làm hình nền điện thoại.
Cậu vừa định cất điện thoại đi, thì bỗng một tin nhắn khác từ Phan Phỉ bật lên:
“Tớ vừa mới thêm bạn với Phàn nam thần, cũng gửi mấy chương đó cho cậu ấy rồi, kể cả quà đặc biệt luôn đó nha~!”
Cố Dương lập tức bật dậy như lò xo, mở bảng hệ thống xem độ hảo cảm.
Trong lòng hoảng loạn: Đừng giảm điểm nha trời ơi, làm ơn đừng có rớt điểm nào nha...! Và rồi cậu thấy, độ hảo cảm từ 5 điểm tăng thành 6 điểm.
Cố Dương sững người một lúc, lòng đầy hy vọng thì một giây sau con số ấy lại tụt về 5 phân.
Nụ cười của Cố Dương cứng đờ trên mặt.
…Mẹ nó, chỉ là trong tranh bị đè chút thôi, cần phải phản ứng dữ vậy không!
Tác giả có lời muốn nói: Á á á á á đây chính là tình hữu nghị chân thành tha thiết đó nha!