Phàn Uyên chơi xong ván game trong tay, liền duỗi tay kéo Cố Dương xuống, ép cậu ngồi xuống ghế bên cạnh.
Hành động lần này quá bất ngờ, Cố Dương không kịp phản ứng, xương cụt đập mạnh vào mặt ghế, đau đến mức suýt bật dậy.
Phàn Uyên thấy cậu khẽ co người lại, sắc mặt lập tức trầm xuống, vội hỏi: “Sao vậy?”
Cố Dương mím môi, trưng ra vẻ mặt đáng thương nhìn Phàn Uyên, muốn nói đau nhưng lại không biết phải nói sao.
Phàn Uyên lại hiểu nhầm: “Lại tới kỳ sinh sản rồi à?”
Cố Dương lắc đầu, nhưng mông đau quá, cứ vặn vẹo cọ qua cọ lại trên ghế.
Phàn Uyên đảo mắt nhìn một vòng phòng học, đứng dậy, kéo theo cả bàn của mấy bạn ngồi sau để đổi chỗ. Hắn dời Cố Dương vào tận trong góc, còn mình ngồi ngoài, đúng kiểu dùng cơ thể che luôn cả người Cố Dương. Chỉ cần bạn phía trước không quay lại, thì căn bản không ai thấy gì.
Xương cụt của Cố Dương đau đến mức cậu phải lén nhón mông lên mấy lần, thân thể gục về phía trước, nhìn sơ qua cũng thấy rất là khổ sở.
Cậu còn tưởng Phàn Uyên đổi chỗ là sợ cậu đột nhiên biến thành người cá, nên cũng không hỏi nhiều.
Giờ tự học buổi tối, cả lớp yên tĩnh lạ thường. Trác Uyển ngồi trên bục giảng soạn giáo án, các bạn khác đều chăm chỉ học hành, chỉ có Cố Dương là nằm bò trên bàn không nhúc nhích.
Phàn Uyên làm xong vài bài tập, thấy Cố Dương vẫn quay lưng về phía mình, gục đầu xuống bàn, một đoạn tóc tơ lòa xòa phía sau gáy, dưới gáy còn lấm tấm mồ hôi.
Hắn khẽ nhíu mày. Cố Dương đang mơ mơ màng màng, vì đau xương cụt nên cứ nằm rạp về phía trước, mông hơi nhích lên chỉ chạm nhẹ vào mép ghế. Ai ngờ ngay lúc ấy, cổ bị nhéo một cái.
Phàn Uyên ghé sát tai cậu, dùng ngón cái và ngón trỏ khẽ véo nhẹ cổ: “Cậu chịu đựng chút đi.”
Cố Dương ngẩn người. Chịu đựng gì cơ Chẳng lẽ Phàn Uyên biết cậu vừa bị đau ở xương cụt?
Phàn Uyên nói xong, liền kéo khóa áo khoác đồng phục xuống, cởϊ áσ còn ra hiệu bảo Cố Dương nâng mông lên.
Cố Dương ngồi thẳng dậy, nghi hoặc nhấc mông lên liền thấy Phàn Uyên cầm áo khoác đồng phục nhét xuống dưới mông cậu làm cái đệm lót.
“Ngồi đi.”
Đến nước này thì Cố Dương xác định luôn Phàn Uyên biết cậu bị đau ở xương cụt.
Ai ngờ Phàn Uyên lại lạnh nhạt ném ra một câu chẳng đầu chẳng đuôi: “Làm ướt áo thì cậu giặt cho tôi.”
Ướt? Ướt cái gì cơ?
Cố Dương muốn hỏi lại nhưng chẳng nghĩ được nên hỏi gì, vừa mới nằm bò chưa bao lâu lại buồn ngủ, ngáp một cái rõ to rồi dứt khoát tiếp tục nằm vật xuống bàn không thèm hỏi nữa.
Phàn Uyên thấy đuôi mắt Cố Dương hơi đỏ, lại càng chắc chắn suy đoán của mình.
Chắc chắn là kỳ sinh sản lại tới rồi.
“Cố chịu chút đi, còn nửa tiếng nữa tan học.”
Cố Dương gật đầu, lại bò ra nằm lên bàn. Có áo khoác lót dưới mông, đúng là đỡ đau hẳn.
Phàn Uyên tiếp tục làm bài tập, nhưng tay trái thì vẫn nhẹ nhàng xoa cổ Cố Dương, như thể đang an ủi.
Cố Dương được xoa đến thoải mái rì rì, chớp mắt đã ngủ mất.
Trên bục giảng, Trác Uyển ngẩng đầu nhìn hai đứa, trong lòng có chút cảm giác kỳ lạ, nhưng lập tức cố đè xuống. Học sinh viết mấy cái topic linh tinh kia chỉ là trò đùa, mình là giáo viên sao lại tin mấy lời đồn vớ vẩn đó được?
Cố Dương tỉnh lại thì phát hiện mình đang nằm trong lòng Phàn Uyên.
Cả khuôn viên trường tối đen như mực, không một bóng người. Trong màn đêm tĩnh mịch, Phàn Uyên đang bế cậu đi ra ngoài.
Bị cảnh tối om này làm cho hoảng sợ, Cố Dương giật mình giãy nhẹ trong lòng hắn, suýt nữa làm cả hai lật nhào.
“Đừng quậy.” Giọng nói trầm thấp của Phàn Uyên vang lên bên tai.
“Sao tối vậy? Người đâu hết rồi?” Cố Dương nắm lấy vai hắn, lo lắng hỏi.
“Tan học được nửa tiếng rồi, cậu cứ ngủ mãi không dậy nên tôi mới bế cậu ra ngoài.”
Giọng Phàn Uyên bình thản như không, cũng chẳng có ý muốn thả cậu xuống.