Chương 27

Bài viết ấy treo trên diễn đàn trường suốt cả buổi sáng, đến tận gần trưa mới bị giáo viên phát hiện. Nhà trường lập tức liên hệ với ban quản trị để yêu cầu gỡ bỏ.

Có điều, thời điểm gỡ thì đã quá muộn gần như tất cả học sinh đều đã đọc qua.

Không khí trong lớp tức khắc trở nên là lạ.

Hai nhân vật chính được nhắc tới trong bài A và B bị miêu tả quá mức cụ thể, khiến ai đọc cũng dễ dàng liên tưởng ngay đến Phàn Uyên và Cố Dương.

Chỉ là... nội dung thì lại quá sức huyễn tưởng.

Một vị thiếu gia B ngông cuồng kiêu ngạo sau hai năm đối đầu với nam thần toàn trường tên A, từ hận sinh tình, cuối cùng lộ ra thân phận thật sự là người cá, rồi quyến rũ nam thần A cùng mình làm ra đủ loại chuyện không thể miêu tả.

Mà những chuyện không thể miêu tả ấy thì lại được viết vô cùng chi tiết và sống động đến mức không thể không tưởng tượng được.

Sau khi bài bị gỡ, lãnh đạo nhà trường lập tức đóng phần diễn đàn tự do thảo luận, đồng thời ra thông báo, yêu cầu người viết bài chủ động lên văn phòng tự thú. Nếu bị điều tra ra sẽ xử lý nghiêm.

Tuy nhiên, nhà trường không gọi Phàn Uyên hay Cố Dương lên trao đổi.

Một phần vì bối cảnh của hai người quá đặc biệt. Phần khác, nhìn kiểu gì thì hai người họ cũng giống nạn nhân hơn là người gây chuyện.

Không chỉ giáo viên, đến cả bạn học cũng không ai tin mấy thứ viết trong bài là thật. Mọi người đều xem như chuyện cười gϊếŧ thời gian.

Lý Tử Yên là đứa to gan nhất, vừa tan học đã kéo theo Mạnh Triển chạy đến trêu chọc Phàn Uyên: “Phàn nam thần, đỉnh ghê! Lại còn có một đoạn ân ái với người cá nha, trời ơi, cái bài viết đó thiệt sự là quá đỉnh! Còn nói Cố Dương là người cá á, ha ha ha ha, tôi cười chít mất!”

Mạnh Triển thì có hơi ngượng ngùng, quay sang liếc nhìn Cố Dương.

Cố Dương thì đang nằm gục trên bàn, gần như chiếm luôn nửa bàn học của Phàn Uyên, ngáp chán chường như thể cả thế giới không còn gì thú vị.

Nghe Lý Tử Yên nói vậy, cậu cũng cười theo: “Thật mà, tớ đúng là người cá đó~”

Lý Tử Yên cười ngặt nghẽo, đập tay lên bàn cái bốp: “Cố Dương, cậu sao thế hả? Diễn còn nhập tâm hơn cả nhân vật chính, tự mình còn nhập vai luôn kìa!”

Cố Dương chỉ nghiêng đầu cười cười, không đáp.

Lý Tử Yên thấy không chọc được Cố Dương, liền quay sang chọc Phàn Uyên:

“Phàn nam thần, sờ người cá có cảm giác gì thế? Mau kể cho tụi này nghe với đi!”

Phàn Uyên chống cằm, ánh mắt rơi xuống người Cố Dương đang nằm bò trên bàn.

Cố Dương vùi mặt vào khuỷu tay, chỉ để lộ một bên tai đang ửng đỏ.

Phàn Uyên bỗng đưa tay ra, nhéo nhẹ vành tai mỏng của Cố Dương, giọng điệu nghiêm túc một cách đáng nghi: “Rất mềm.”

Lý Tử Yên cười gian, cũng định đưa tay sờ thử thì bị Phàn Uyên nhẹ nhàng nhưng dứt khoát ngăn lại.

Cậu ta chưa nhận ra điều đó, liền đổi tay khác định sờ tiếp, nhưng lần này bị Mạnh Triển kéo tay lôi ra ngoài: “Đủ rồi đấy, đi học thôi, đừng có quậy.”

Lý Tử Yên bĩu môi bất mãn: “Mạnh Triển cậu bị làm sao thế? Nghiêm túc dữ thần, tôi chỉ đùa chơi tí thôi mà. Đều là con trai, sờ tí thì sao chứ! Bộ cậu tin cái bài viết đó thật à? Phàn Uyên với Cố Dương mà là đồng tính thật, tui nhảy luôn từ cửa sổ lớp xuống cho coi! Với lại, Cố Dương trước giờ không phải toàn đối đầu với Phàn Uyên à?”

Cố Dương ngồi thẳng dậy, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Tầng ba, không cao cũng chẳng thấp, chắc không chết, nhưng gãy chân thì đủ.

Cậu nghiêm túc nói: “Hiện tại tớ với Phàn Uyên là bạn thân rồi, thân đến mức có thể mặc chung một cái quần. Cậu đừng nói bậy.”

Lý Tử Yên vẫn còn hứng thú, đang tính nói thêm thì chuông vào tiết vang lên, cậu ta bất mãn quay lại chỗ ngồi.