Chương 26

Phàn Uyên duỗi tay kéo lưng ghế của Cố Dương, cả người lẫn ghế bị lôi về sát cạnh hắn. Hắn vươn một tay gác lên lưng ghế của cậu, tay còn lại thì kéo kéo cổ áo mình, ra hiệu cho Cố Dương nhìn.

Cố Dương vẫn còn chưa chơi đã tay, vừa ngẩng đầu liếc mắt đã thấy dấu răng đỏ tím rõ ràng trên xương quai xanh của Phàn Uyên.

Phàn Uyên triển lãm xong dấu răng trên xương quai xanh, lại kéo tay áo bên kia lên, cho cậu xem luôn vết cắn khi nãy, mặc dù cắn qua lớp áo nhưng vẫn để lại dấu hồng nhàn nhạt, đủ thấy Cố Dương đã dùng bao nhiêu sức.

Cố Dương đỏ bừng mặt. Lúc cắn thì không thấy gì, nhưng bây giờ bị Phàn Uyên mang ra xử tội công khai, lập tức cảm thấy ngượng muốn chui xuống gầm bàn.

Phàn Uyên cúi đầu, giọng nói ngoài ý muốn lại có chút trêu chọc: “Cố Dương, cậu không phải người cá à? Sao lại thích cắn người thế?”

Cố Dương đảo mắt loạn xạ, nhìn bàn, nhìn ghế, nhìn cửa sổ, duy chỉ không dám nhìn hắn.

Phàn Uyên đưa tay vén tóc mái cậu lên, lười biếng nói tiếp: “Cậu xem tôi vì cậu mà đánh được bao nhiêu điểm tối đa rồi. Tính cảm ơn tôi thế nào đây?”

Cố Dương vừa nghe xong, hai mắt lập tức sáng lên, ngẩng đầu với vẻ mặt đỏ bừng nhưng đầy mong chờ: “Hay là tớ...”

Cậu vốn định nói là lấy thân báo đáp, nhưng đột nhiên nhớ ra hiện tại Phàn Uyên đối với mình mới chỉ có 5 điểm hảo cảm, nếu mình nói vậy thật, nhỡ đâu lại làm hắn thấy phản cảm thì biết làm sao?

Phàn Uyên thấy Cố Dương nói nửa chừng thì nghẹn lại, cũng không hỏi gì, chỉ nhẹ nhàng dùng ngón tay nghịch tóc cậu.

Tóc Cố Dương cũng mềm như chính con người cậu vậy, ngoan ngoãn rũ xuống đầu ngón tay, mềm mại nghe lời.

Cố Dương suy nghĩ một lúc, sau đó ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Phàn Uyên, nghiêm túc nói: “Phàn Uyên, để cảm ơn cậu, tớ có thể làm bạn thân nhất của cậu! Thân nhất luôn!”

Mấy sợi tóc mềm mại trượt khỏi đầu ngón tay, Phàn Uyên thu tay lại, kéo cổ áo lên che đi dấu răng đỏ tím, rồi đưa tay đẩy ghế của Cố Dương ra một chút.

“Thân đến mức nào?”

Cố Dương nghiêng đầu: “Thân đến mức mặc chung một cái quần cũng được?”

Phàn Uyên chống cằm nằm nhoài trên bàn, giơ ngón tay ngoắc cậu lại gần. Cố Dương vừa cọ tới thì đã bị hắn túm lấy tai véo một cái.

“Thân đến mức mặc chung quần thì cơm trưa nay, cậu đi mua cho tôi.”

Cố Dương che lỗ tai vừa bị nhéo, ngẩng đầu nhìn hàng mi dài vừa rậm vừa cong của Phàn Uyên ở khoảng cách gần, ngẩn ngơ gật đầu đồng ý.

Ai nói chỉ có sắc đẹp của con gái mới khiến người ta lầm đường lạc lối chứ, sắc đẹp con trai cũng đủ làm người ta mê mẩn chẳng kém.

Ở góc phòng học bên kia, Phan Phỉ che miệng, không phát ra tiếng động mà gào rú điên cuồng trong lòng.

Từ Điềm đột nhiên chuyển trường, khiến cô, một tiểu văn hào chân chính với lý tưởng chân thiện mỹ lại có cơ hội tiếp tục tỏa sáng chói lóa!

Mấy cô chị em cùng sở thích trong nhóm nhỏ của Phan Phỉ nghe xong đều sôi nổi hưởng ứng. Các cô gái trong nhóm thì thi nhau nổ rắm cầu vồng* dành cho Phan Phỉ, cứ nhao nhao giục cô nhanh chóng "ra hàng”.

* Rắm cầu vồng: Tâng bốc, tung hô.

Phan Phỉ kích động đến mức tay run bần bật, bấm bấm trên bàn phím điện thoại, gửi ngay chương mới nhất vào nhóm nhỏ của họ.

Mạnh Quân Nhàn thì dùng nick phụ lặng lẽ vào group, dùng vài câu thổi phồng mà thuận lợi giành được lòng tin, rồi nhanh chóng tải mấy chương mới nhất về.

Hắn hít sâu một hơi, mở từng file ra đọc.

Phan Phỉ nói trong nhóm rằng, những gì cô viết không phải bịa ra vô căn cứ nhiều tình tiết đều dựa trên những lần cô lén quan sát Phàn Uyên và Cố Dương tương tác thường ngày.

Đêm khuya, Mạnh Quân Nhàn mất ngủ. Dù mở mắt hay nhắm mắt, trong đầu cô đều lượn lờ những từ ngữ khiêu gợi lả lướt mà Phan Phỉ đã viết ra.

Rạng sáng, Mạnh Quân Nhàn bò dậy khỏi giường, đăng nhập vào diễn đàn của trường, lập một tài khoản phụ. Cô sửa đổi tên của Phàn Uyên và Cố Dương trong tiểu thuyết của Phan Phỉ thành A và B, điều chỉnh chút rồi copy đăng lên.

Sáng sớm, diễn đàn trường bất ngờ xuất hiện một bài mới nhanh chóng leo lên top HOT. Tiêu đề giật tít bắt mắt đến mức không ai không click vào: "Khϊếp sợ, trường học xuất hiện sinh vật thần bí, trắng trợn quyến rũ nam sinh!"

Tác giả có lời muốn nói:

Chương nhỏ tái xuất giang hồ, cảm xúc bùng cháy, vượt mọi giới hạn.