Chỉ một câu nói của Phàn Uyên cũng đủ khiến Cố Dương sợ đến mức đêm đó trằn trọc không yên, rúc trong chăn không ngủ được.
Hôm sau đến trường, Cố Dương vội đi tìm cô Trác Uyển để giải thích chuyện trốn học hôm qua, nào ngờ lại được báo rằng Phàn Uyên đã gọi điện xin nghỉ giúp cậu từ trước rồi.
Trác Uyển nhìn cậu, giọng nhẹ nhàng nhưng không giấu được trách cứ: “Cô biết em không thích học tập nên cũng không muốn nói nhiều em biết chứ? Nhưng em cũng đừng nên hở một chút là gây phiền phức cho Phàn Uyên. Mỗi lần bị bệnh đều là Phàn Uyên bỏ tiết đưa em về. Em cũng không nên lấy oán trả ơn đúng chứ?”
Cố Dương gật đầu lia lịa, rất chi là đồng tình nhưng trong lòng lại thầm lẩm bẩm.
Cậu ấy lấy oán trả ơn hồi nào chứ, cậu rõ ràng là muốn lấy thân báo đáp mà.
Thấy hôm nay Cố Dương hiếm khi ngoan ngoãn nghe lời như vậy, Trác Uyển sợ làm tổn thương đến lòng tự trọng của cậu nên định nói vài câu an ủi, thì bỗng ngoài cửa vang lên tiếng kinh hô nho nhỏ.
Phàn Uyên tới văn phòng nộp bài tập, vừa lúc bị Mạnh Quân Nhàn không cẩn thận va vào làm rơi mấy quyển sách.
Lúc này Phàn Uyên đang khom lưng nhặt, Mạnh Quân Nhàn cũng ngồi xuống giúp một tay.
Cô cầm một quyển bài tập lên, vừa ngẩng đầu định đưa cho hắn, liền nhìn thấy ở cổ Phàn Uyên, nơi gần xương quai xanh nhất lộ ra một dấu răng đỏ hồng hơi loang tím. Động tác đưa bài lập tức cứng lại.
Phàn Uyên khẽ liếc cô một cái với ánh mắt nhàn nhạt, rồi dửng dưng nhận lấy bài tập đi vào trong phòng giáo viên.
Các giáo viên lớp 12 ban 1 đều dùng chung một văn phòng để thuận tiện cho việc trao đổi.
Phàn Uyên giao bài cho thầy dạy Vật lý, sau đó đứng lại trước mặt Trác Uyển và ngay bên cạnh Cố Dương.
Trác Uyển hơi sửng sốt, ánh mắt dừng lại trên lớp trưởng Phàn Uyên, có chút khó hiểu hỏi: “Làm sao thế? Có chuyện gì à?”
Phàn Uyên giơ tay vỗ vỗ vai Cố Dương: “Thưa cô, em chờ cậu ấy về cùng.”
Hàng mi dài của Cố Dương rũ xuống, đứng trước mặt Trác Uyển có chút ngượng ngùng.
Trác Uyển thì lại cười ha hả, phất tay nói:
“Được rồi, hai em về học đi. Cũng lên lớp 12 rồi nên nhớ chú ý sức khỏe, có thân thể tốt thì mới học hành được.”
Chờ hai người rời khỏi văn phòng, Trác Uyển thở dài một hơi đầy vui mừng, lúc này mới phát hiện Mạnh Quân Nhàn vẫn còn đứng ngẩn ngơ ở cửa.
Trác Uyển không chỉ là giáo viên chủ nhiệm lớp 12 ban 1, mà còn dạy Ngữ văn ở ban 2. Thấy Mạnh Quân Nhàn đứng bất động liền gọi một tiếng.
Mạnh Quân Nhàn giật mình, hốt hoảng vội vàng cúi đầu chào rồi rời đi.
Trên đường quay lại lớp, đi ngang qua cửa phòng học ban 1, Mạnh Quân Nhàn không nhịn được liếc vào trong.
Cuối lớp, bàn của Phàn Uyên và Cố Dương được ghép lại với nhau, hai người vai kề vai, đầu tựa vào nhau, khoảng cách gần đến mức như dính sát, không biết đang làm gì, thân mật cực kỳ.
Hình ảnh dấu răng đỏ tím bên xương quai xanh Phàn Uyên lại bất chợt hiện lên trong đầu Mạnh Quân Nhàn. Cô cắn môi dưới, nhanh chóng rời đi.
Trong đầu nàng cứ văng vẳng lại câu mà Từ Điềm từng nói với vẻ đầy ẩn ý: “Cố Dương không phải người đâu, cậu ta là người cá! Tớ tận mắt thấy! Cậu ta còn thích Phàn Uyên nữa, đúng là tên đồng tính ghê tởm.”
Lúc đó Mạnh Quân Nhàn vốn không tin. Thế nên khi Từ Điềm nhờ cô giúp một tay cô đã từ chối. Nhưng vừa nãy Mạnh Quân Nhàn đột nhiên cảm thấy, chuyện người cá thì quá hoang đường thật đấy, nhưng chuyện Cố Dương thích Phàn Uyên có lẽ là thật.
Trong lớp học, Cố Dương đang cầm điện thoại nhờ Phàn Uyên giúp mình vượt ải của đại sư Tiết Tấu, nhưng không hiểu sao Phàn Uyên lại đột nhiên ngẩng đầu nhìn sang nơi khác, khiến cậu lỡ tay bấm sai một phát, combo tối cao lập tức tuột mất.
Cố Dương tức giận, dùng đầu gối đυ.ng một phát vào chân hắn: “Nhìn cái gì đấy! Tớ còn chưa được điểm cao nhất mà!”
Phàn Uyên dứt khoát buông điện thoại, chống khuỷu tay lên bàn, ngón trỏ khẽ gõ vào trán cậu: “Đây là thái độ xin giúp đỡ của cậu hả?”
Trán bị đẩy ngửa ra sau, lúc này Cố Dương mới sực nhớ ra, mình vừa hung dữ với Phàn Uyên!
Cậu lập tức nắm lấy ngón tay đang điểm vào trán mình, kéo xuống trước ngực rồi lắc lắc như làm nũng, mặt đầy hối lỗi.
“Phàn nam thần, lớp trưởng, Phàn ca ca, ngài đại nhân đại lượng đừng chấp kẻ tiểu nhân, giúp tớ đi mà~!”